Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 11
Cập nhật lúc: 16/02/2026 02:01
"Nhưng cậu cũng phải mau ch.óng chuẩn bị đi, họ sắp đến cửa cảm ơn rồi đấy."
"Chỉ là không biết cô gái đó nhìn thấy người thật của cậu rồi có hối hận hay không thôi?"
Thời Vân Tiêu đổ cả hai thùng nước vào chum nước, bọt nước b.ắ.n lên khiến cánh tay anh mát lạnh: "Thân là quân nhân, sao có thể lấy đồ của quần chúng nhân dân được?"
Còn về câu nói phía sau, anh trực tiếp phớt lờ.
Tạ Cẩm An cũng chẳng để ý lời anh, tự mình nói tiếp: "Nhưng cái tên Lục Cảnh Hiên này đầu óc có vấn đề à? Vợ chưa cưới của mình không cứu, chạy đi cứu một người lạ hoắc, giờ người ta hủy hôn với hắn rồi đấy thấy chưa? Đúng là đáng đời!"
"Cô gái này cũng coi như có cá tính, không chịu tủi nhục cầu toàn..."
"Ai bảo là người lạ?" Thời Vân Tiêu thản nhiên hỏi ngược lại.
"Hả?" Tạ Cẩm An há hốc mồm.
"Lúc đó, tôi nghe thấy Lục Cảnh Hiên gọi cô thanh niên trí thức kia là Tuyết Nhi."
"Thế mà lại gọi thân mật như vậy..." Tạ Cẩm An khiếp sợ, rất nhanh lại nhíu mày: "Nhưng gọi thân mật cũng không thể chứng minh quan hệ hai người bất chính, tôi thấy cô gái kia phải ngậm bồ hòn làm ngọt rồi."
"Giấy không gói được lửa." Thời Vân Tiêu mặt không cảm xúc, hai người đó sau này nếu không biết kiềm chế sớm muộn gì cũng bại lộ, hơn nữa cô gái kia nhìn cũng không giống kiểu người không có tâm cơ.
"Kìa, họ đến rồi..."
"Ai là đồng chí Thời?" Tô Hoành Sơn nhìn hai người trong sân, có chút do dự hỏi.
"Là tôi."
Nhìn thấy Thời Vân Tiêu nhất biểu nhân tài, mắt Triệu Lan Chi lập tức sáng lên, thằng bé này trông tuấn tú thật đấy, đẹp hơn Lục Cảnh Hiên nhiều!
Tô Thanh Nhiễm vốn dĩ đã quên mất dáng vẻ thời trẻ của Thời Vân Tiêu, dù sao cũng đã qua hai mươi năm, nhưng dáng vẻ hơn bốn mươi tuổi của anh thì cô từng thấy một lần trên ti vi trong bệnh viện.
Lúc đó anh quyền cao chức trọng, là nhân vật lớn mà Lục Cảnh Hiên cũng phải nịnh nọt.
Phóng viên hỏi tại sao anh không kết hôn, câu trả lời của anh là chưa tìm được một nửa có thể cùng đi hết quãng đời còn lại, anh không muốn tạm bợ, cũng không muốn làm lỡ dở các đồng chí nữ khác.
Điều này khiến Tô Thanh Nhiễm lúc đó vô cùng chấn động, so với Lục Cảnh Hiên cái tên ch.ó c.h.ế.t tùy tiện chà đạp tình cảm của người khác, sự giáo dưỡng và nhân phẩm của Thời Vân Tiêu quả thực mạnh hơn không chỉ một chút.
"Lan Chi, mọi người đến rồi à." Mẹ của Tô Hiểu Dũng nghe thấy động tĩnh trong sân, từ trong nhà đi ra, bà mặc bộ đồ tang bằng vải thô, có lẽ vừa mới khóc xong, vành mắt vẫn còn đỏ, sắc mặt cũng có chút nhợt nhạt.
"Bội Phân, bà... đừng đau lòng quá." Triệu Lan Chi thấy bà ấy như vậy trong lòng cũng có chút khó chịu.
"Thím Bội Phân, nén bi thương ạ." Tô Thanh Nhiễm cũng khẽ lên tiếng, hồi bé cô còn hay chạy theo sau Tô Hiểu Dũng chơi, quan hệ cũng khá tốt.
Giang Bội Phân khẽ gật đầu, chuyện của Tô Thanh Nhiễm bà cũng nghe nói rồi, đương nhiên biết cả nhà ba người họ giờ qua đây là để làm gì: "Vào trong ngồi đi."
Linh đường của Tô Hiểu Dũng hiện giờ vẫn đặt ở nhà chính, họ đứng ngoài sân cũng có thể nghe thấy tiếng khóc truyền từ trong nhà ra, linh đường này phải đợi làm xong đám tang mới được dỡ đi, giờ họ vào trong chắc chắn không tiện.
Triệu Lan Chi vội vàng nói: "Chúng tôi không vào đâu, đồng chí Thời đã cứu mạng Nhiễm Nhiễm nhà tôi, chúng tôi đặc biệt đến để cảm ơn cậu ấy."
Tô Thanh Nhiễm nhìn Thời Vân Tiêu, vẻ mặt chân thành mở miệng: "Đồng chí Thời, cảm ơn anh đã cứu tôi."
Thời Vân Tiêu lịch sự gật đầu: "Không cần khách sáo."
"Đồng chí Thời, cảm ơn cậu đã cứu Nhiễm Nhiễm nhà chúng tôi, nhà quê chúng tôi cũng chẳng có đồ gì tốt, mấy thứ này coi như là chút tấm lòng của chúng tôi, cậu nhất định phải nhận lấy."
Triệu Lan Chi vội vàng dúi đồ trong tay vào tay Thời Vân Tiêu: "Đúng thế, đều không phải đồ đáng tiền gì, tôi biết bộ đội các cậu không được nhận đồ quý giá, mấy thứ này cậu yên tâm, chắc chắn không có vấn đề gì đâu!"
