Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong, Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Cưng Chiều Hết Mực - Chương 417

Cập nhật lúc: 31/12/2025 18:09

Thế này là không chịu được cảnh sống yên ổn sao?

Lục Kiến Nghiệp cúi gầm mặt không đáp lời, cũng chẳng biết phải giải thích thế nào. Bà nội Lục thì tức đến mức vung tay phát mạnh mấy cái vào lưng anh.

"Đang yên đang lành, xin điều chuyển đi Tây Ninh làm cái gì? Ở kinh đô ít ra anh còn là đại đội trưởng, anh đi Tây Ninh thì làm được cái tích sự gì?"

Lục Kiến Nghiệp mặc cho bà đ.á.n.h, tuyệt nhiên không hé răng, nhưng ý định đi Tây Ninh thì vô cùng kiên định.

Ông nội Lục thở dài một tiếng rồi hỏi: "Bao nhiêu nơi không đi, cứ nhất quyết phải chuyển công tác về quân khu Tây Ninh, anh nghĩ cái gì trong đầu vậy?"

Lục Kiến Nghiệp hít một hơi thật sâu, giọng khàn đặc: "Con muốn rời xa kinh đô một chút. Ở lại đây, người ta bàn ra tán vào nhiều quá, con muốn đổi môi trường khác. Tây Ninh vừa xa, mà bên đó cũng đang cần người. Với lại... với lại, anh cả và chị dâu chẳng phải cũng sắp đi Tây Ninh sao? Những lúc không bận, con có thể qua thăm bé Kiều Dao và Tinh Thần."

Bà nội Lục nghe đến đây cũng thở dài, nhưng trong lòng vẫn không tán thành. Thằng Sâm ngày trước đi Thanh Bắc, phần lớn nguyên nhân là vì không muốn chạm mặt Kiến Nghiệp, cũng vì con mụ Tất Văn Nguyệt kia mà anh em thành thù. Giờ Kiến Nghiệp lại đột ngột chạy tới Tây Ninh, bà nghĩ mà thấy không thoải mái chút nào.

Cứ bảo bà thiên vị cũng được, nhưng bà thực sự lo thằng Kiến Nghiệp lại chứng nào tật nấy, nhìn người không ra hồn rồi gây thêm rắc rối, làm ảnh hưởng đến vợ chồng thằng Sâm.

Ngụy Minh Anh thì trực tính hơn bà nội nhiều, bà lạnh lùng nói: "Anh muốn đi Tây Ninh, nếu đơn vị phê duyệt thì tôi cũng chẳng cản. Nhưng nói trước, anh đừng có hở tí là tìm đến chỗ anh chị mình. Cái ngữ anh vừa u ám, chẳng có tí năng lượng tích cực nào, nhìn người lại kém, tôi còn sợ anh làm hư bé Kiều Kiều với bé Tinh Tinh nhà tôi đấy!"

Lục Kiến Nghiệp: "..."

Anh cảm thấy như có một mũi tên đ.â.m xuyên tim, đau không nói nên lời. Mẹ anh bây giờ đúng là chẳng thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của anh nữa rồi. Thế nhưng, câu nói tiếp theo của bà nội còn khiến anh bị đả kích nặng nề hơn.

"Tiểu Nghiệp, lời mẹ anh nói là đúng đấy, anh phải nghe. Chỉ riêng chuyện chọn vợ là đủ biết anh vừa cố chấp, vừa bốc đồng, chẳng màng đến sống c.h.ế.t của người thân, cũng chẳng nghe ai khuyên bảo. Tuyệt đối đừng đem cái thói ấy làm ảnh hưởng đến hai đứa nhỏ, không thì tôi đ.á.n.h gãy chân anh."

Lục Kiến Nghiệp cứ ngỡ lời bà nội đã đủ xót xa, nhưng lời của ông nội lại giống như sét đ.á.n.h ngang tai.

"Anh vốn dĩ tâm cao khí ngạo, đi đến những nơi gian khổ rèn luyện một chút cũng tốt. Tới Tây Ninh rồi thì cố mà xin ra mấy vùng không người hẻo lánh ấy! Anh đã qua hai đời vợ rồi, theo tôi thấy, anh cứ lo mà báo đáp tổ quốc đi, đừng nghĩ đến chuyện gia đình nữa. Cái mắt anh nhìn người kém lắm, chẳng tìm được cô gái nào chất phác hiền lành đâu, thà rằng sống cô độc cả đời còn hơn..."

Lục Kiến Nghiệp: "..."

Lần đầu tiên anh cảm thấy chua chát và bất lực đến thế. Giờ đây người nhà không còn một chút kỳ vọng nào vào anh nữa sao?

Ngụy Minh Anh nhìn cái vẻ mặt đau khổ của anh là lại thấy bốc hỏa, bà hớp một ngụm nước rồi đập mạnh chiếc chén xuống bàn. Lục Kiến Nghiệp giật nảy mình, cả người run lên bần bật.

"Lục Kiến Nghiệp, anh có thấy bây giờ anh vốn chẳng cần một mái nhà, chẳng cần người thân không? Anh mà cũng có mặt mũi để thấy tủi thân à? Anh nói xem, bất cứ quyết định nào anh đưa ra, anh có bàn bạc với người nhà câu nào không?"

"Ngày trước anh cưới Tất Văn Nguyệt không bàn bạc, cưới lần hai là Hà Lâm cũng chẳng thèm nói, giờ đùng một cái đòi đi Tây Ninh cũng là tiền trảm hậu tấu. Anh có thực sự để chúng tôi trong lòng không? Anh có thực sự cần nghe ý kiến của chúng tôi không? Nói nghe cho hay thì là anh muốn trốn chạy, nói thẳng ra thì anh chính là kẻ ích kỷ..."

Ngụy Minh Anh không nén nổi cơn giận, mắng cho con trai một trận xối xả. Lục Kiến Nghiệp lần này không dám hé răng, đầu cúi thấp đến mức sắp chạm xuống đất.

Chương 575: Không muốn sống cảnh quá nghẹt thở

Ngụy Minh Anh mắng mệt rồi, bà nội Lục lại tiếp tục giáo huấn cháu trai, mãi đến khi Lục Liên Thắng đi làm về, Lục Kiến Nghiệp mới có chút thời gian để thở. Nhưng Lục Liên Thắng cũng chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì với anh.

"Tôi vốn định bác bỏ đơn của anh, nhưng anh cũng khá lắm, đem đơn gửi thẳng lên chỗ Lưu Đông Thăng. Lão ta vốn là phe cánh nhà họ Hà, chỉ mong anh biến khỏi kinh đô cho rảnh mắt. Thôi được rồi, lần này anh toại nguyện nhé. Chẳng phải muốn đi nơi gian khổ sao, lần này tôi sẽ điều anh đến vùng hẻo lánh nhất, cực khổ nhất ở Tây Ninh. Không lập được công trạng gì thì anh cứ ở đấy cả đời đi!"

Ông nội Lục nghe vậy khẽ nhíu mày: "Bên nhà họ Hà cũng nhúng tay vào chuyện này sao?"

Lục Liên Thắng gật đầu: "Nhà họ Tất bị thẩm tra, phe cánh của họ bị lôi xuống nước không ít. Nhà họ Hà lo xa, sợ chúng ta đ.á.n.h tới nơi nên đang rình rập tìm lỗi của tôi. Thằng Kiến Nghiệp lần này đúng là tự dâng xác đến miệng cọp. Đơn điều chuyển vừa gửi đi, họ đã đồng ý ngay tắp lự, còn chọn cho nó cái nơi khổ cực nhất."

"Nếu đã vậy thì cứ để nó đi nơi khổ cực nhất mà tôi luyện. Cuộc sống ở kinh đô quá an nhàn nên tâm tính nó mới bay bổng như thế." Ông nội Lục thấy Kiến Nghiệp đúng là thiếu rèn giũa. Hơn nữa, ông thầm tính toán, đợi khi thằng Sâm tốt nghiệp học viện quân sự Tây Ninh, có lẽ ông sẽ tìm cách điều nó về lại kinh đô. Tiểu Khê cũng hoàn toàn có thể vào làm ở quân y viện trung ương.

Lục Liên Thắng gật đầu, lườm Kiến Nghiệp một cái: "Tối nay dọn dẹp đồ đạc cho gọn vào, sáng mai hậu cần bộ có chuyến xe chuyển nhu yếu phẩm lên Tây Ninh, anh đi cùng luôn đi!"

Lục Kiến Nghiệp sững sờ: "Sáng mai đi luôn sao ạ?" Anh cứ ngỡ ít nhất cũng phải nửa tháng nữa đơn mới được duyệt xong.

"Chẳng phải anh muốn đi sao? Nhanh cái chân lên." Lục Liên Thắng nói xong cũng chẳng thèm để ý đến anh nữa.

Ngụy Minh Anh nén cơn giận, vào phòng lấy ít tiền và phiếu lương thực đưa cho con trai.

"Lấy vợ hai lần, anh không những chẳng có đồng tiết kiệm nào mà còn nợ nần chồng chất. Cầm lấy chỗ tiền này, lo mà trả nợ cho anh em đồng chí trước khi đi Tây Ninh đi. Đừng để mang cái danh mượn tiền không trả, kẻ bất tín bất nghĩa."

Lục Kiến Nghiệp: "..." Anh cứ ngỡ mẹ lo anh lên Tây Ninh chịu khổ, nên mới...

Bà nội Lục thở dài, vào phòng lấy một lọ rượu nhân sâm nhỏ đưa cho anh.

"Tây Ninh gian khổ lắm, có tiền có phiếu chắc gì đã có chỗ mà dùng. Lọ rượu sâm này là chị dâu anh biếu ông nội, anh mang theo bên người, đừng để sức khỏe sụp đổ hẳn."

Lục Kiến Nghiệp hít một hơi thật sâu, ngăn lại nỗi cay đắng ở sống mũi: "Con cảm ơn bà nội!"

Ông nội Lục không đưa gì, chỉ tặng anh một câu: "Đến Tây Ninh rồi, phàm sự gì cũng phải nghĩ cho kỹ, dùng cái não mà suy xét, đừng có tự ý làm theo ý mình."

Lục Liên Thắng thì chẳng buồn nói gì thêm, ông biết thằng con này nói trước quên sau, có dặn cũng bằng thừa. Thế là tối đó Lục Kiến Nghiệp thu dọn hành lý, sáng sớm hôm sau rời khỏi kinh đô, tiến về phía quân khu Tây Ninh – nơi anh cho rằng tuy gian khổ nhưng tự do, nơi có thể khiến anh trưởng thành hơn.

...

Sáng ngày 30 tháng 8, Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm cũng bế hai đứa nhỏ, xách theo túi lớn túi bé từ biệt người thân. Họ cũng sắp lên đường đi Tây Ninh rồi.

"Tiểu Khê, đến nơi nhớ gọi điện về nhà ngay nhé." Giang Tú Thanh không nỡ, cứ dặn dò mãi.

Cố Tiểu Khê mỉm cười ôm mẹ: "Con biết rồi ạ. Sau này chỉ cần có thời gian con sẽ về thăm mọi người."

"Chăm sóc hai đứa nhỏ cho tốt. Cứ cách một thời gian lại chụp kiểu ảnh gửi về cho mẹ." Giang Tú Thanh không nhịn được lại càm ràm thêm câu nữa.

"Vâng, con sẽ làm thế." Cố Tiểu Khê gật đầu.

"Tiểu Khê, có chuyện gì nhất định phải báo cho nhà biết. Ở nhà mọi người vẫn ổn, con cứ yên tâm. Tết nhớ về nhé." Cố Diệc Lan cũng dặn dò không ngớt.

Ông ngoại Giang dù trong lòng luyến tiếc nhưng ông hiểu bọn trẻ đều có chí hướng riêng, người làm già chỉ có thể ủng hộ phía sau. Ông chỉ dặn Lục Kiến Sâm vài câu, bảo anh chăm sóc Tiểu Khê cho tốt. Lục Kiến Sâm trịnh trọng gật đầu hứa với ông: "Ông ngoại cứ yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc Tiểu Khê thật tốt, không để cô ấy chịu khổ hay chịu uất ức đâu ạ. Mọi người ở nhà giữ gìn sức khỏe, khi nào rảnh chúng con sẽ về thăm."

Nếu không phải vì Tây Ninh cách Hoài Thành quá xa, đi lại nhiều dễ khiến người ta nghi ngờ, thì thực ra anh và Tiểu Khê hoàn toàn có thể về thường xuyên. Cố Diệc Dân chẳng dặn dò gì nhiều, chỉ lặng lẽ chuẩn bị một đống đồ đạc cho con gái.

Cố Tiểu Khê không để người nhà tiễn ra ga, xếp đồ lên xe rồi vẫy tay chào tạm biệt. Nửa tiếng sau, xe chạy vào một đoạn hầm vắng người, hai vợ chồng thu xe vào không gian, đổi sang xe bay năng lượng tiến về Thân Thành. Họ dừng lại ở Thân Thành một ngày để mua sắm thêm ở bách hóa, mãi đến đêm khuya mới tiếp tục ngồi xe bay hướng thẳng về Tây Ninh.

...

Tây Ninh.

Khi đến Tây Ninh, Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm nghỉ một đêm trên chiếc xe nhà di động (RV) phiên bản không gian, sáng sớm hôm sau mới đến học viện quân sự Tây Ninh báo danh.

Sau khi làm xong thủ tục, Chủ nhiệm Khang của học viện đưa cho họ một danh sách.

"Về vấn đề chỗ ở, vốn dĩ chúng tôi đã phân phối cho hai đồng chí một căn phòng đơn loại lớn ngay sát phòng y tế. Nhưng hai người đến hơi muộn, mấy hôm trước quân khu Quảng Nam cũng điều một nữ bác sĩ đến đây, tình cờ hôm đến cô ấy lại bị trẹo chân. Nhân viên trực hậu cần hôm đó không nắm rõ tình hình nên đã sắp xếp cho cô bác sĩ đó vào căn phòng đó rồi. Hiện giờ ký túc xá giảng viên còn hai phòng trống, hai người xem thích căn nào."

Nói xong những lời này, Chủ nhiệm Khang cũng lộ rõ vẻ áy náy. Bởi vì trong hai phòng trống, một căn chỉ rộng hơn hai mươi mét vuông, vốn là phòng kho sửa lại, đối với gia đình bốn người thì quá chật chội. Căn còn lại diện tích lớn hơn, khoảng sáu mươi mét vuông, nhưng nằm ở tầng ba của khu tập thể kiểu cũ (chung cư hình ống), việc bế hai đứa trẻ lên xuống rất bất tiện.

Đương nhiên đó chưa phải là lý do chính, cái chính là căn nhà đó nằm đối diện phòng của một bà lão cực kỳ khó tính và sạch sẽ thái quá. Chủ nhiệm Khang biết rõ Lục Kiến Sâm ở quân khu Thanh Bắc lợi hại thế nào, cũng biết thân phận của Cố Tiểu Khê, nên ông nói thẳng hết ưu khuyết điểm của hai căn nhà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.