Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong, Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Cưng Chiều Hết Mực - Chương 437
Cập nhật lúc: 01/01/2026 02:03
“Đây là năm cân gạo, nhà chị cứ cầm lấy mà ăn.”
Khổng Kỳ thấy cô hào phóng như vậy thì bỗng mỉm cười. Cô nàng ôm lấy túi gạo, ghé sát tai Cố Tiểu Khê, nói nhỏ: “Nể tình cô tốt bụng cho tôi mượn gạo, tôi kể cô nghe cái bí mật này. Căn nhà cách nhà cô một hộ đấy, nhà thầy Ninh kia có quái lạ lắm...”
Cố Tiểu Khê sững người: “Quái lạ thế nào?”
Khổng Kỳ gật đầu cái rụp: “Bố thầy Ninh bảo là bị bệnh tim, nhưng tôi thấy lão ta cứ hay lảng vảng quanh nhà cô suốt, mà toàn lựa lúc nhà cô không có ai mới lén lút đi qua đi lại, tôi thấy mấy lần rồi đấy...”
“Còn nữa, những lúc cô không đi làm ở phòng y tế, lão cũng hay lên đó lắm...”
“Ngay chiều nay thôi, tôi còn nghe lén được họ bảo nhau cái gì mà muốn lấy m.á.u của cô, nói là cô không chịu truyền m.á.u cứu đứa nhỏ, rồi bảo con nhà cô không có ở Hoài Thành, chắc là đưa về Kinh Đô rồi...”
Cố Tiểu Khê nghe đến đây thì sững sờ: “Cô bảo họ muốn lấy m.á.u của tôi?”
Khổng Kỳ vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: “Đúng thế, tôi nghe rõ mồn một mà. Từ hồi nhà mụ Dung dọn đi, tôi buồn chân buồn tay vô tình phát hiện lão già đó có vấn đề nên theo dõi lão mấy ngày nay rồi. Lão ta cứ muốn thu thập m.á.u của cô, dù tôi chẳng biết lão định làm gì, nhưng chắc chắn là chẳng làm chuyện gì tốt đẹp đâu...”
Cố Tiểu Khê khẽ nheo mắt, hèn chi chiều nay thầy Ninh ở phòng y tế cứ có vẻ kỳ lạ, miệng thì liên tục giục truyền m.á.u. Hóa ra, ông ta đang nhắm vào việc để cô tự hiến m.á.u cho đứa trẻ đó!
Thấy chuyện hệ trọng, cô liền vào tủ lấy ra một dải thịt hun khói đưa cho Khổng Kỳ: “Cái này là để cảm ơn cô đã báo cho tôi bí mật này. Đa tạ nhé, tôi sẽ lưu ý.”
“Không có gì đâu. Thực ra tôi còn nghi lão già đó là đặc vụ cơ, nhưng hình như lão chỉ nhắm vào mỗi mình cô thôi. Cô cứ cẩn thận nhé, tôi về đây! Cảm ơn miếng thịt của cô.” Khổng Kỳ hớn hở xách gạo và thịt ra về. Thời buổi này, làm gì có ai nỡ từ chối một miếng thịt cơ chứ! Cùng lắm sau này có gì ngon, cô nàng lại mang sang biếu bác sĩ Cố là được!
Sau khi Khổng Kỳ đi khỏi, Cố Tiểu Khê lập tức lên thương mại trao đổi đặt mua mười mấy cái camera giám sát tàng hình, lắp kín mọi ngóc ngách trong nhà. Sau đó, cô còn dùng "Ngự phong thuật" đưa vài cái camera tàng hình sang gắn lên tường nhà hàng xóm để giám sát nhà thầy Ninh. Cô muốn xem xem, lão già đó rốt cuộc là hạng người nào.
Làm xong mọi việc, cô không quên báo cho Lục Kiến Sâm một tiếng. Biết chuyện, hôm sau nhân lúc thầy Ninh đi dạy, anh đã sắp xếp người gọi "ông bố hờ" của thầy Ninh ra ngoài rồi bí mật lắp thêm vài thiết bị giám sát vào tận trong nhà họ.
Tối hôm đó, vợ chồng Cố Tiểu Khê ngồi ở nhà mà nhìn rõ mồn một cách sinh hoạt của hai bố con nhà nọ. Lão già ngồi uống trà thì thầy Ninh đứng hầu bên cạnh. Lão ăn cơm thì thầy Ninh không dám ngồi. Chỉ đến khi lão đi ngủ, thầy Ninh mới bắt đầu ăn phần của mình. Suốt cả quá trình họ nói rất ít, tạm thời chưa phát hiện thêm gì đặc biệt.
Ngày 13 tháng này là ngày thi đại học, Cố Tiểu Khê trực ở phòng y tế nhưng chẳng có ai đến khám. Vì rảnh rỗi, cô lại mở quang não xem giám sát bên nhà họ Ninh. Ban đầu lão già chỉ ngồi uống trà, tự đ.á.n.h cờ một mình. Nhưng một lát sau, lão đột ngột đổi điệu bộ, lấy ra một lư hương, thắp một nén nhang rồi rút mấy đồng tiền xu ra bắt đầu bói toán.
Cố Tiểu Khê giật mình phản ứng lại ngay. Lão già họ Ninh này, không lẽ chính là Diêm Thiên Toán, là kẻ tên Yến Hồi kia?
Là lão ta đúng không? Chắc chắn là lão ta rồi! Muốn lấy m.á.u của cô, hẳn cũng là để phục vụ cho việc bói toán đi? Lão ta to gan thật, dám mò đến tận dưới mí mắt cô. Chắc lão đinh ninh là cô sẽ không nhận ra lão đây mà!
Sau cơn chấn kinh, cô vội gửi tin nhắn báo phát hiện này cho Lục Kiến Sâm. Lục Kiến Sâm đang lúc lên lớp, xem xong tin nhắn cũng sững sờ không kém. Ai mà ngờ được kẻ tên Yến Hồi kia lại dám trà trộn vào tận trường quân sự Tây Ninh. Nghĩ đoạn, anh không thèm nghe giảng nữa, trực tiếp viết một lá đơn tố cáo. Phải, anh tố cáo nhà thầy Ninh hoạt động mê tín dị đoan, thân phận có vấn đề, nghi vấn là đặc vụ. Vừa tan học, anh lập tức chạy đi gửi đơn ngay.
Buổi trưa, khi Cố Tiểu Khê về ăn cơm thì một nhóm người mặc quân phục đã gõ cửa nhà họ Ninh. Mọi người hiếu kỳ kéo đến xem rất đông, nhưng cô thì không, cô về thẳng nhà để theo dõi qua màn hình giám sát. Cô thấy đám người kia lục soát ra rất nhiều bản vẽ, tài liệu và một túi hồ sơ khiến họ nổi trận lôi đình. Cuối cùng, họ tịch thu toàn bộ lư hương, tiền vàng mã, tiền xu và hơn mười vạn đồng tiền mặt. Vì số tiền quá lớn, cả thầy Ninh và lão già đều bị giải đi ngay lập tức.
Chương 603: Tiền bị người ta trộm mất?
Trường quân sự xảy ra chuyện tàng trời như vậy, cả trường xôn xao bàn tán. Thậm chí có người còn chạy sang hỏi Cố Tiểu Khê xem trước đó có phát hiện gì không. Cô dĩ nhiên không nói gì, thực tế người phát hiện ra là Khổng Kỳ đấy chứ! Cô thấy cô bé Khổng Kỳ này thật thú vị, khả năng quan sát rất nhạy bén. Đợi khi có dịp, cô nhất định phải tặng thêm quà để cảm ơn.
Cố Tiểu Khê cứ ngỡ lần này lão già họ Ninh kia sẽ bị thẩm vấn ra ngô ra khoai, nhưng ngay tối hôm đó, cô nhận được một tin không thể tin nổi: Lão già đã trốn thoát rồi!
“Sao đang yên đang lành lại trốn thoát được cơ chứ?” Cô nhìn Lục Kiến Sâm đầy vẻ hoài nghi.
Lục Kiến Sâm cũng bất lực: “Người canh gác thậm chí còn không thấy lão trốn đi bằng cách nào. Nghi ngờ ban đầu là lão đã dùng hương gây mê.”
“Nhưng lúc bắt người, họ không khám người sao?” Cố Tiểu Khê thấy chuyện này thật phi lý. Trừ phi lão cũng có không gian, bằng không làm sao mà thoát được.
Lục Kiến Sâm trầm mặc một lát rồi bảo: “Có khám chứ. Nhưng còn một khả năng nữa là có kẻ nội ứng ngoại hợp, cố tình thả lão đi. Hiện giờ những người canh gác đang bị điều tra rồi.”
“Còn thầy Ninh thì sao? Có khai ra được gì không anh?”
Lục Kiến Sâm lắc đầu: “Anh ta cứ như một con rối ấy, hỏi gì cũng không nói, mặt cứ đờ đẫn ra như người mất hồn.”
“Hửm, nếu vậy hay là để em qua xem bệnh cho anh ta thử xem?” Cô thấy mình phải đích thân đi kiểm tra mới yên tâm được.
Nhưng điều cô không ngờ là đến giữa buổi chiều, cô lại nhận được tin thầy Ninh lên cơn động kinh, bị nghẹt đường thở rồi t.ử vong ngay tại chỗ! C.h.ế.t rồi? Cứ thế mà c.h.ế.t sao?
Lục Kiến Sâm vô cùng hối hận. Sớm biết người này dễ c.h.ế.t như vậy, anh đã bí mật cùng Tiểu Khê đi thẩm vấn trước chứ chẳng chọn cách tố cáo công khai thế này.
Mấy ngày sau, chuyện nhà họ Ninh dần lắng xuống. Căn nhà đó lại có rất nhiều người nộp đơn xin ở. Điều khiến Cố Tiểu Khê bất ngờ là cuối cùng thầy Khổng lại xin thành công và dọn đến ở ngay sát vách nhà cô.
Tại phòng y tế, Lữ Chi Nhàn cũng đã đi làm lại. Có lẽ vì làm bài tốt nên tâm trạng cô nàng lúc nào cũng phơi phới. Một buổi sáng, cô ta còn hỏi Cố Tiểu Khê: “Bác sĩ Cố, chồng cô là người Kinh Đô, sau này cô có chuyển về đó không? Đợt tới tôi lên Kinh Đô học đại học, có thể ghé nhà cô chơi được không?”
Cố Tiểu Khê ngạc nhiên hết sức. Cô với Lữ Chi Nhàn có thân thiết gì đâu? Sao cô ta lại có thể thốt ra những lời đó được nhỉ? “Cô định thi vào Đại học Kinh Đô à?”
Lữ Chi Nhàn gật đầu: “Đúng thế! Tôi muốn lên Kinh Đô xem sao, nếu sau này được ở lại đó làm việc thì càng tốt. Nhà cô có xa trường Đại học Kinh Đô không?”
Cố Tiểu Khê nhìn cô ta bằng ánh mắt khó tả: “Cũng khá xa đấy.”
“Thế nhà cô có rộng không?” Lữ Chi Nhàn lại hỏi.
Cố Tiểu Khê khẽ hắng giọng: “Tôi không có nhà ở Kinh Đô, đó là nhà của gia đình chồng thôi, cũng chẳng biết gọi là rộng hay hẹp nữa.”
Lữ Chi Nhàn nghe xong có vẻ hụt hẫng. Cô ta hỏi vậy là muốn xem nhà Cố Tiểu Khê có giàu không, có chỗ cho cô ta ở nhờ hay không chứ gì? Mơ hão thật đấy!
Ngay cả Quý Xuân Mai đứng cạnh cũng cạn lời. Mới thi xong thôi, điểm còn chưa có mà Lữ Chi Nhàn đã đinh ninh mình đỗ đại học rồi sao? Cô ta có đang đ.á.n.h giá quá cao bản thân mình không vậy?
Cố Tiểu Khê chẳng buồn tiếp chuyện, nhưng một lúc sau Lữ Chi Nhàn lại lân la: “Bác sĩ Cố, phong tục ở Kinh Đô có gì đặc biệt không? Cô kể tôi nghe với.”
Cố Tiểu Khê hít một hơi sâu, nhàn nhạt đáp: “Cô hỏi nhầm người rồi. Nhà tôi ở Hoài Thành, lấy chồng xong thì theo quân đội suốt, tôi mới đến Kinh Đô có một hai lần, mỗi lần ở được vài ngày là đi ngay nên cũng chẳng hiểu gì về nơi đó đâu.”
Lữ Chi Nhàn nghe đến đây thì lập tức mất sạch hứng thú. Hóa ra là một kẻ mù tịt về Kinh Đô! Làm cô ta mất công bắt chuyện mãi. Thật là!
