Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong, Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Cưng Chiều Hết Mực - Chương 469

Cập nhật lúc: 01/01/2026 02:08

Khóe môi Cố Tiểu Khê giật giật, sau đó buồn bực để điểm công đức của mình trở về con số không tròn trĩnh.

Về đến phòng, cô còn chẳng buồn tắm rửa mà nằm vật ra giường. Lục Kiến Sâm sau khi trở về đã ghé qua phố Cửu Tinh luyện kiếm với Vệ Thương thêm hai tiếng, nhưng anh vẫn về sớm hơn Tiểu Khê. Thấy cô mệt mỏi rã rời, anh bế cô lên, dịu dàng nói: "Lần sau đi làm nhiệm vụ nhớ gọi anh đi cùng."

Cố Tiểu Khê gật đầu nhưng không nói gì, cô tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c Lục Kiến Sâm, lặng lẽ nghe nhịp tim của anh. Lục Kiến Sâm khẽ xoa đầu cô: "Có muốn đi ngâm suối nước nóng không?"

Chương 648: Cố Tiểu Khê, cô cứu tôi với

Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Không ngâm đâu, em tắm sơ rồi ngủ thôi. Em buồn ngủ quá rồi."

Lục Kiến Sâm đứng dậy định đi chuẩn bị nước tắm cho vợ, nhưng tay anh tình cờ phát hiện vài hạt cát trên áo cô. Anh khựng lại, nghi hoặc hỏi: "Em... đi sa mạc à?"

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Đi trồng cây! Lần sau em lại đi tiếp." Trồng cây dễ kiếm điểm công đức hơn dọn rác nhiều, cô dự định sau này sẽ trồng vài nghìn cây. Cô thậm chí còn cảm thấy hệ thống bắt cô học cái "Thuật phục hồi mộc hệ thực linh cấp 2" kia có lẽ là để thuận tiện cho việc trồng cây này.

"Lần sau đi nhớ gọi anh." Lục Kiến Sâm tuy không nói ra nhưng anh không muốn Tiểu Khê một mình đến đại sa mạc, nhất là vào ban đêm.

Cố Tiểu Khê lại xua tay: "Anh cứ làm việc của anh đi, trồng cây phải tự em đi mới được." Lục Kiến Sâm trồng thì đâu có tính điểm công đức cho cô! Đã không tính điểm thì cô không muốn anh phải đi theo vất vả. Chuyện điểm công đức cô cũng không thể giải thích chi tiết, nên cô vào phòng tắm gội nhanh, dùng thuật làm khô tóc rồi lăn ra ngủ.

Lục Kiến Sâm thấy cô vừa chạm gối đã ngủ say, biết cô thực sự mệt nên không làm phiền, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô rồi cũng ngủ theo.

...

Hai ngày tiếp theo, Cố Tiểu Khê liên tục tham gia khám bệnh miễn phí và hoạt động đổi cũ lấy mới. Tuy bận rộn hai ngày mới tích lũy được 391 điểm công đức, nhưng cô cảm thấy việc này rất có ý nghĩa.

Sáng sớm ngày trừ tịch (30 Tết), cô báo với gia đình một tiếng rồi lại ra ngoài. Có điều lần này cô không đi khám bệnh từ thiện mà quay về trực ban tại phòng y tế trường quân sự Tây Ninh. Vì là ngày Tết, người thì về quê, người ở lại cũng chẳng muốn ghé phòng y tế nên không khí khá vắng vẻ. Tuy nhiên, bất cứ ai đi ngang qua cũng đều ghé vào chào hỏi Cố Tiểu Khê một câu.

Mười giờ sáng, chủ nhiệm Khang ghé qua, mang tặng cô một túi gạo, hai hộp sữa bột, mười cân thịt lợn, một cân đường đỏ và một phong bao lì xì một trăm đồng.

"Bác sĩ Cố, vất vả cho cô rồi! Chiều nay trực đến bốn giờ rưỡi là cô có thể về nhà. Đây là phúc lợi Tết của cô."

"Vâng, cảm ơn chủ nhiệm Khang ạ!" Cố Tiểu Khê cười cảm ơn.

"Cảm ơn gì chứ, đây là thứ cô xứng đáng được nhận. Lục Kiến Sâm đi làm nhiệm vụ rồi à? Tối nay cô đón Tết ở đâu?" Chủ nhiệm Khang hỏi thêm một câu.

"Em đã đặt vé tối nay về thủ đô, tụi em hẹn nhau về bên đó một chuyến ạ."

Chủ nhiệm Khang nghe vậy liền nói: "Vé mấy giờ, có cần tôi đưa ra ga không?"

Cố Tiểu Khê lắc đầu cười: "Dạ thôi, Tết nhất thế này, lát nữa em đi cùng anh Kiến Sâm. Nếu bên phía anh ấy sắp xếp xong, có khi tụi em bay về cho nhanh ạ."

"Được, được, thế có việc gì thì cứ đến nhà tìm tôi."

"Vâng ạ." Cố Tiểu Khê nói rồi lấy từ sau quầy một hộp y tế đưa cho chủ nhiệm Khang. "Chủ nhiệm, đây là hộp y tế gia đình do em tự chuẩn bị, bên trong toàn là các loại t.h.u.ố.c thường dùng. Hồi ở quân khu Thanh Bắc em cũng có chuẩn bị cho bộ đội. Cái này em định tặng anh từ sớm, chỉ là Tết nhất thế này không biết có kiêng kỵ gì không."

Chủ nhiệm Khang nghe xong cười lớn: "Không sao, không sao, tôi không quan trọng chuyện đó. Nếu đau ốm thật thì Tết cũng phải chữa chứ! Món quà này rất thiết thực, cô thật có tâm!" Ông đã nghe nói những túi cứu thương Cố Tiểu Khê chuẩn bị cho quân khu Thanh Bắc là thứ mà quân khu nào cũng thèm muốn, có những loại t.h.u.ố.c tiền cũng không mua được.

Giữa trưa, khi Cố Tiểu Khê đang ăn cơm thì cuối cùng cũng có một bệnh nhân. Nhưng chỉ là ho nhẹ, cô kê cho một lọ t.h.u.ố.c ho tự chế rồi người đó đi ngay. Hai giờ chiều, thấy vắng khách, cô dọn dẹp lại toàn bộ phòng y tế, sắp xếp t.h.u.ố.c men ngăn nắp. Nghĩ đến ngày Tết nên có chút không khí, cô mua xấp giấy đỏ trên sàn giao dịch rồi cắt hai tấm hoa văn dán cửa sổ. Một tấm viết "Bình An", một tấm viết "Khỏe Mạnh". Dán xong, cô lại cắt thêm vài chữ "Phúc" định mang về nhà.

Đang lúc thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ mong đến giờ tan sở thì có hai học viên trường quân sự vội vã khiêng một người phụ nữ đầy m.á.u vào.

"Bác sĩ Cố, bác sĩ Cố, cô mau xem người này với, cô ấy chảy nhiều m.á.u quá..."

Cố Tiểu Khê giật mình, vội vàng tiến lên cầm m.á.u. Nhưng khi lau sạch vết m.á.u trên mặt, nhìn rõ dung mạo người phụ nữ, cô lại kinh hãi. Vì người này không ai khác chính là Cố Tân Lệ. Cô ta thực sự đã tìm đến trường quân sự Tây Ninh?

Cầm m.á.u xong, cô không gọi Cố Tân Lệ tỉnh dậy ngay mà truyền dịch cho cô ta, đồng thời hỏi hai học viên: "Các cậu gặp cô ta ở đâu? Sao lại đầy m.á.u thế này?"

Hai học viên lắc đầu: "Tụi em không rõ. Vừa từ ngoài về thì thấy cô ấy nằm trong vũng m.á.u cách cổng trường không xa. Tụi em cũng không biết cô ấy gặp chuyện gì. Bác sĩ Cố, cô ấy chảy nhiều m.á.u thế có c.h.ế.t không ạ?"

"Yên tâm, cô ta không c.h.ế.t được đâu. Tôi có quen người này, các cậu cứ đi làm việc đi."

Hai học viên ngạc nhiên: "Bác sĩ Cố, cô thực sự quen cô ấy ạ?"

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Đúng vậy. Nhưng có lẽ cô ta trốn từ nông trường lao cải ra, các cậu cứ đi báo cáo một tiếng, đợi cô ta tỉnh lại rồi liên lạc với nông trường quản lý cô ta."

"Vâng... vâng ạ!" Hai học viên sững sờ rồi vội vàng đi báo cáo.

Đợi mọi người đi khuất, Cố Tiểu Khê dùng châm cứu đ.á.n.h thức Cố Tân Lệ. Vừa thấy Cố Tiểu Khê, Cố Tân Lệ lập tức gào khóc t.h.ả.m thiết: "Cố Tiểu Khê, cô cứu tôi với... tôi không muốn c.h.ế.t! Tôi thực sự không muốn c.h.ế.t!"

Cố Tiểu Khê bực mình: "Cô đi cải tạo, cùng lắm là vất vả một chút, ai lại muốn cô c.h.ế.t chứ?"

"Thật mà, có người muốn tôi c.h.ế.t thật đấy. Cố Tiểu Khê, tôi không trốn thì không sống nổi đâu. Cô cứu tôi đi! Sau này tôi sẽ nghe lời cô hết..." Cố Tân Lệ khóc lóc t.h.ả.m thương, trông vừa t.h.ả.m hại vừa sợ hãi thực sự.

"Nói đi, chuyện này là thế nào? Sao cô lại chạy đến trường quân sự Tây Ninh?" Cố Tiểu Khê trầm giọng hỏi.

Cố Tân Lệ sụt sùi, nghiến răng nói: "Là ông nội muốn g.i.ế.c tôi, ông ấy chưa c.h.ế.t đâu. Thật đấy Cố Tiểu Khê, cô đừng coi tôi là con điên, tôi thật sự thấy ông ấy rồi, ông ấy còn sống, sống sờ sờ ra đấy..."

Cố Tiểu Khê lặng đi một lát: "Có phải cô nhìn thấy một người trông giống hệt lão già họ Cố không?"

Chương 649: Đúng là một kẻ tàn nhẫn!

Cố Tân Lệ ban đầu gật đầu, sau đó lại lắc đầu: "Không phải, không phải trông giống, mà chính là ông nội tôi! Thật mà, tôi không lừa cô. Cố Tiểu Khê, cô phải tin tôi!"

Cố Tiểu Khê lại lắc đầu: "Không thể nào. Sau khi ông ta mất, tôi đã kiểm tra t.h.i t.h.ể, thực sự đã c.h.ế.t, còn hỏa táng rồi. Mộ địa là do ông ta tự chọn, hậu sự cũng do nhà tôi lo liệu. Người cô thấy cùng lắm chỉ là người giống người thôi."

Cố Tân Lệ ngẩn người: "Không... không phải sao? Nhưng ông ấy gọi tôi là 'Đại Lệ' mà! Ánh mắt ông ấy nhìn tôi y hệt ông nội. Giọng nói cũng vậy. Trên đời làm gì có hai người giống nhau đến thế?" Nói đến đây, cô ta đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Tiểu Khê: "Cố Tiểu Khê, cô có chắc là ông nội đã c.h.ế.t không? Liệu có khi nào cô nhầm không?"

"Thôi được rồi, cô không cần nhắc lại chuyện lão già họ Cố chưa c.h.ế.t nữa. Cô nói cho tôi nghe, làm sao cô trốn đến được Tây Ninh? Cô không có vé, không có giấy tờ, xe cũng không đi được, sao lại tìm đến đây nhanh như vậy? Hơn nữa, bụng cô bị đ.â.m một nhát nhưng vết thương không sâu, là cô tự đ.â.m mình đúng không?"

Lời nói của Cố Tiểu Khê khiến Cố Tân Lệ đang kích động bỗng im bặt. Im lặng ròng rã một phút, cô ta mới lên tiếng: "Thời gian trước đêm nào tôi cũng gặp ác mộng, mơ thấy ông nội đến đòi mạng. Ông ấy bảo vì tôi lấy mất miếng ngọc bội nên mới hại c.h.ế.t ông ấy. Ông ấy bảo nếu tôi không tìm thấy miếng ngọc thì đêm nào ông ấy cũng sẽ đến tìm..."

"Nhưng cô biết đấy, người như tôi làm sao tin vào mấy giấc mơ, tôi chắc mẩm có kẻ giả thần giả quỷ, nên sau đó tôi giả vờ ngủ..."

"Cô biết không, sau đó tôi thấy ông nội thật, ông ấy có bóng dưới đất nên tôi nghĩ ông ấy chưa c.h.ế.t..."

"Về sau, tuy ông nội không xuất hiện nữa, tôi cũng không gặp ác mộng, nhưng từ đó trở đi tôi làm gì cũng không thuận. Đi đường thì vô duyên vô cớ bị ngã... Tôi ngã xuống ruộng, xuống mương, xuống cả hố xí..."

"Ngã liên tục mấy ngày, đi trên đường thì ngói tự bay xuống đập vào đầu, cây đổ về phía tôi, chim trên trời cứ nhắm đầu tôi mà ị, thậm chí uống nước cũng sặc suýt c.h.ế.t..."

"Cố Tiểu Khê, có kẻ muốn hại tôi, có kẻ muốn g.i.ế.c tôi thật đấy, cô phải tin vào trực giác của tôi..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.