Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong, Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Cưng Chiều Hết Mực - Chương 529
Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:20
Ba ngày sau, Cố Tiểu Khê vừa dùng xong bữa trưa thì Quý Xuân Mai đã chạy đến gọi cô.
"Bác sĩ Cố, có điện thoại tìm cô này. Gọi từ Thủ đô tới đấy!"
Chương 732: Bác sĩ Cố, có bưu phẩm của cô!
Tim Cố Tiểu Khê thót lên một cái, cô lập tức chạy đi nghe điện thoại. Vừa cầm ống nghe lên, chưa kịp mở lời thì giọng nói đầy lo lắng của Tạ Như đã truyền tới.
"Tiểu Khê, mẹ tôi mất tích rồi! Bà ấy bị người ta bắt cóc rồi!"
Cố Tiểu Khê hơi ngẩn ra: "Khoan đã, cô nói mẹ cô bị bắt cóc? Cô có bằng chứng gì không?"
Tạ Như lắc đầu, giọng càng thêm khẩn thiết: "Không có bằng chứng, nhưng tôi có trực giác. Trực giác của tôi chuẩn lắm, mẹ tôi chắc chắn bị bắt cóc. Bởi vì lúc bà ấy mất tích, bát cháo tôi bưng lên bà ấy mới ăn được một nửa. Bà ấy không thể nào bỏ đi khi đang ăn dở như vậy được. Hơn nữa, tôi cũng không thấy bà ấy đi ra ngoài."
"Vậy gần đây nhà cô có xảy ra chuyện gì không?" Cố Tiểu Khê kiên nhẫn hỏi.
"Dạo này tính tình mẹ tôi ngày càng kỳ quái. Tuần trước bà ấy có đi bệnh viện thăm một người bạn cũ. Sau đó người bạn đó c.h.ế.t, tâm trạng bà ấy rất tệ, cứ chán ăn mãi. Cho nên hôm đó tôi mới nấu cháo cho bà ấy..."
Cố Tiểu Khê nghe đến đây thì lập tức phản ứng lại: "Mẹ cô đi bệnh viện gặp Yến Hồi phải không? Ai đưa bà ấy đi?"
Yến Hồi tuy đã bị đưa đi nhưng thực chất vẫn luôn bị giám sát. Trước đó cô chưa từng nghe Lục Kiến Sâm nói việc bà cụ nhà họ Tạ đi gặp lão già họ Yến.
"Tôi không biết mẹ tôi đi gặp ai, bà ấy chỉ bảo là một người bạn cũ. Cũng là một người bạn cũ khác đưa bà ấy đi. Hôm đó tôi không có nhà..."
Cố Tiểu Khê đau đầu nói: "Mẹ cô lắm bạn cũ thật đấy. Theo cách nói của cô thì kẻ bắt cóc mẹ cô chắc chắn cũng là một 'người bạn cũ' nào đó của bà ấy rồi. Cô đã từng gặp những người bạn đó chưa?"
Tạ Như lộ vẻ lúng túng: "Trước đây tôi toàn sống ở Thân Thành, bạn bè của mẹ tôi thực ra tôi chẳng biết mấy người."
"Vậy ai biết? Chị em nhà cô đông thế cơ mà, cô tìm ai biết mà hỏi. Với lại, cô ở đây sốt sắng, chứ các chị em khác của cô có cuống lên không?"
Tạ Như bị nghẹn lời: "Chắc họ cũng lo chứ? Tôi chỉ là không nghĩ ra cách gì nên mới gọi điện cho cô. Tôi... tôi cũng không có ý gì khác, chỉ là muốn nói chuyện với cô cho vơi bớt nỗi lòng thôi. Tôi thực sự thấy sợ rồi."
"Cô sợ cái gì?" Cố Tiểu Khê đầy nghi hoặc.
Tạ Như thở dài bất lực: "Bố tôi rồi đến mẹ tôi lần lượt mất tích, sống không thấy người c.h.ế.t không thấy xác, chuyện đó không đáng sợ sao? Tôi thực sự sợ có ngày mình cũng đột nhiên biến mất như thế."
"Chắc không đến mức đó đâu. Bố cô mất tích là vì người đó vốn dĩ không phải bố cô. Còn mẹ cô mất tích là vì bản thân bà ấy là người lòng dạ hiểm độc, làm quá nhiều việc trái lương tâm. Nếu cô không làm việc xấu thì chẳng ai tốn công sức lớn để bắt cóc cô đâu. Dù sao bắt cóc một người cũng tốn kém lắm đấy."
"Cô... được rồi! Chẳng hiểu sao tôi lại thấy được an ủi bởi lời của cô."
"Cô còn chuyện gì nữa không?" Cố Tiểu Khê hỏi.
"Hết rồi. Giờ mọi người trong nhà đều đang bận rộn tìm mẹ tôi. Sáng mai cả nhà tôi sẽ họp mặt một buổi, có chuyện gì tôi sẽ lại nói với cô sau nhé!"
"Vậy chào nhé!" Cố Tiểu Khê trực tiếp cúp máy.
Cô cũng không rõ việc bà già nhà họ Tạ mất tích có liên quan gì đến Cố Trạch Sinh hay không. Hay là có liên quan đến tên đồ đệ của lão Yến? Dù sự mất tích này có chút bất ngờ, nhưng cô chẳng quan tâm đến sống c.h.ế.t của bà ta nên cũng không để bụng.
Trưa ngày hôm sau, Quý Xuân Mai lại đến gọi cô.
"Bác sĩ Cố, phía Thủ đô lại có người gọi điện cho cô kìa. Nghe giọng hình như vẫn là người phụ nữ hôm qua."
"Cảm ơn chị!" Cố Tiểu Khê lúc này đang ăn cơm, cô liền buông bát đũa, chạy ngay đến phòng y tế nghe điện. Quả nhiên, đầu dây bên kia vẫn là giọng của Tạ Như.
"Tiểu Khê, hôm nay mấy chị em tôi vừa họp xong. Chị cả tôi nói, mẹ tôi bị bắt cóc chắc chắn là vì tiền. Chị ấy bảo mẹ tôi thực ra giấu rất nhiều tiền, ước chừng không dưới mười vạn đâu..."
Cố Tiểu Khê sững sờ: "Nhiều tiền thế sao?"
"Có phải là rất khó tin không? Thực ra tôi cũng chẳng tin. Nhưng chị cả tôi nói có sách mách có chứng lắm. Chị ấy bảo lúc nhỏ từng tận mắt thấy mẹ tôi giấu tiền. Chỉ là sau này số tiền đó đi đâu thì chị ấy không rõ."
"Ừm, cũng có khả năng đấy. Vì mẹ cô và lão họ Yến kia rất thân thiết, lão ta là thầy bói cao tay, tiền của lão có khi đều giao cho mẹ cô giữ hộ." Cố Tiểu Khê nói bừa một câu.
Thực ra cô nghĩ, có khi nào Cố Trạch Sinh trộm tiền của lão Yến rồi giao cho bà già họ Tạ giữ? Nhưng nếu vậy, mối quan hệ thực sự giữa bà ta và Cố Trạch Sinh phải tốt đến mức nào? Hay là bà ta biết Cố Trạch Sinh trộm tiền nên lại trộm ngược lại của hắn?
"Tiểu Khê, tôi hiện có một suy đoán rất đáng sợ. Liệu mẹ tôi có bị chị cả tôi giấu đi không? Vì chị ấy muốn chiếm món tiền đó?" Tạ Như bỗng thốt ra một câu khiến Cố Tiểu Khê cũng phải kinh ngạc.
Cố Tiểu Khê một hồi lâu mới phản ứng lại: "Cô có phát hiện gì sao? Hay lại là trực giác?"
"Tôi... chắc là trực giác thôi! Vì lúc chị cả nhắc đến tiền, chị ấy tức giận lắm, vẻ mặt đáng sợ vô cùng. Chồng chị ấy trước đây chẳng phải cũng có vấn đề rồi bị bắt sao? Lúc trước tôi cứ nghĩ chị cả vô tội, nhưng giờ tôi bỗng thấy có lẽ chị ấy không hề đơn giản đâu..."
"Tiểu Khê, tôi sợ lắm! Hôm nay tôi đã cãi nhau với chị cả, lúc tôi rời khỏi nhà họ Tạ, ánh mắt chị ấy nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống vậy. Tôi sợ chị ấy sẽ đối phó với mình..." Tạ Như cuối cùng cũng nói ra nỗi lo sâu thẳm trong lòng.
Phải, cô ấy thực sự sợ chị cả mới là kẻ đứng sau màn. Bởi vì chị cả còn hỏi thăm cô ấy về nhà họ Lục và Tiểu Khê, hỏi xem có phải cô ấy có quan hệ thân thiết với Cố Tiểu Khê không. Trong khi chuyện cô ấy và Tiểu Khê có liên lạc, cô ấy chưa từng kể với bất kỳ ai.
Cố Tiểu Khê trầm ngâm một lát rồi nói: "Lát nữa tôi sẽ nhờ người gửi cho cô ít đồ, cô cũng đừng lo quá. Chỉ cần cô đừng đi đến những nơi hẻo lánh, chắc không ai dám ngang nhiên bắt cóc cô giữa phố đâu."
"Nhưng tôi vẫn sợ. Tiểu Khê, hay là... tôi đến tìm cô nhé?"
Cố Tiểu Khê cạn lời: "Tôi bận tối ngày, cô tìm tôi làm gì? Với lại tôi sống trong trường quân sự Tây Ninh, cô cũng chẳng vào được đâu!"
"Tôi... tôi chỉ nói vậy thôi. Tôi chỉ muốn được ở gần cô một chút. Tôi cảm thấy ở gần cô thì sẽ an toàn hơn." Tạ Như cũng không biết tại sao mình lại có ý nghĩ đó, nhưng nó cứ ngày một mạnh mẽ hơn trong lòng cô ấy.
Cố Tiểu Khê suy nghĩ một chút rồi bảo: "Nếu không ổn thì cô đi báo công an đi!"
Tạ Như ngẩn ra: "Tôi báo rồi mà! Lúc mẹ tôi mất tích là tôi báo ngay rồi."
"Ý tôi là đi báo thêm lần nữa, cứ bảo cô cảm thấy gần đây có người theo dõi, thấy không an toàn, thấy sợ. Công an sẽ bảo vệ cô."
"Chuyện này... để tôi thử xem!" Tạ Như chấp nhận đề nghị này. Hai người trò chuyện thêm vài câu rồi cúp máy.
Đúng lúc này, Quý Xuân Mai từ ngoài bước vào, ôm một bưu phẩm với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"Bác sĩ Cố, có bưu phẩm của cô này!"
Chương 733: Nhất định phải chăm sóc tốt cho Cố Tiểu Khê
Cố Tiểu Khê khá bất ngờ khi nhận bưu phẩm. Khi thấy bưu phẩm gửi từ thành phố Tây Ninh đến trường quân sự, cô càng thêm thắc mắc. Ở Tây Ninh này, ngoài người trong trường ra cô đâu có quen biết ai!
Mang bưu phẩm về nhà, cô mới mở ra xem. Nhưng khi nhìn rõ thứ bên trong, cô bỗng lặng người. Bởi vì bên trong hộp bưu phẩm lại là một hộp m.á.u ch.ó đen đã đông thành đá.
Mặt Cố Tiểu Khê sa sầm lại. Kẻ nào mà rảnh rỗi thế này? Gửi m.á.u ch.ó đen cho cô, là coi cô là ma quỷ hay yêu tinh đây?
Cô vung tay một cái, quét sạch cả bưu phẩm vào Kho tạp hóa đồ cũ. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, trong Phòng trưng bày sản phẩm mới của cô xuất hiện thêm một tấm thẻ gỗ màu đen. Cố Tiểu Khê hơi ngẩn ra, cầm tấm thẻ lên xem xét với vẻ đầy nghi hoặc.
Đây là cái gì vậy? Phân tích chất liệu thì đây là thẻ gỗ làm từ gỗ âm trầm (gỗ chìm dưới nước lâu năm). Nhưng việc bọc tấm thẻ này trong m.á.u ch.ó đen có ý nghĩa gì chứ? Suy nghĩ một hồi vẫn không ra manh mối, cô đành không để tâm đến nó nữa.
Nhưng điều cô không biết là, ngay khoảnh khắc cô ném bưu phẩm m.á.u ch.ó đen đông lạnh vào kho đồ cũ, tại một căn nhà ở Hoài Thành, có một người đột ngột phun ra một ngụm m.á.u lớn.
"Lẽ nào lại như vậy? Sao có thể thế được? Kẻ nào đã xóa sạch thông tin trên tấm thẻ nguyền rủa này?"
...
Hai ngày tiếp theo, mỗi ngày Cố Tiểu Khê đều nhận được bưu phẩm nặc danh. Người gửi đều hiển thị từ địa phương Tây Ninh.
Những thứ cô nhận được, ngoài hộp m.á.u ch.ó đen ban đầu, còn có một tờ giấy làm từ da quạ đen và một chiếc khăn tay vấy m.á.u. Vì những thứ này trông đều không lành lành gì, cách xử lý thống nhất của Cố Tiểu Khê là ném hết vào Kho tạp hóa đồ cũ.
Tờ giấy da quạ đen bị hệ thống thanh lọc trực tiếp, không để lại dấu vết gì. Nhưng chiếc khăn tay vấy m.á.u sau khi ném vào lại biến thành một chiếc khăn mới tinh. Chỉ có điều chiếc khăn trông rất bình thường, không rõ liệu nó có công dụng gì khác ngoài việc dùng để lau m.á.u hay không.
Về vết m.á.u trên khăn, cô đã phân tích, đó là m.á.u người, hơn nữa không chỉ của một người mà là m.á.u của mười mấy người trộn lẫn lại với nhau.
Tối hôm đó, Cố Tiểu Khê vừa dùng bữa xong, Quý Xuân Mai lại ôm một bưu phẩm gõ cửa nhà cô.
"Bác sĩ Cố, có bưu phẩm của cô."
Cố Tiểu Khê sững sờ nhìn bưu phẩm trong tay chị: "Chị Xuân Mai, bưu phẩm này chị lấy từ đâu thế ạ?"
Ba ngày nay bưu phẩm đều do Quý Xuân Mai đưa tới, nhưng sau đó cô và Lục Kiến Sâm đi kiểm tra thì phát hiện bưu điện bên này hoàn toàn không có ai gửi bưu phẩm cho cô cả.
