Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong, Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Cưng Chiều Hết Mực - Chương 559

Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:26

“Bác sĩ Cố, ý của cấp trên là hiện tại Thanh Bắc đã có nền y tế tiên tiến nhất, số biệt thự sân vườn còn lại Nhà nước sẽ thống nhất thu mua. Sau này sẽ đón một số cán bộ lão thành có đóng góp kiệt xuất cho quốc gia về đây an dưỡng...”

Cố Tiểu Khê rất đỗi bất ngờ, vội vàng mở văn bản ra xem. Khi thấy nội dung trong đó đúng là như vậy, cô không khỏi kinh ngạc. Ban đầu, ý tưởng xây mấy căn biệt thự sân vườn này của cô rất đơn giản, thuần túy là vì ngày trước cụ Tề đã tặng lại căn nhà ở nội thành Thanh Bắc cho cô, giờ cô có điều kiện nên muốn bù đắp cho các cụ một mái ấm tại đây. Còn những căn dư ra, cô định giữ lại một căn cho người nhà, số còn lại thì đem bán.

Nay Nhà nước đã thu mua hết, tâm niệm cô xoay chuyển, nhanh ch.óng nảy ra ý tưởng mới.

“Gần đây cháu đang thiết kế một hệ thống tưới tiêu tự động hoàn toàn, vì thế cháu cần một mảnh đất để tiến hành canh tác khoa học. Cháu muốn tận dụng vùng đất ven núi phía Bắc, khu vực đồi núi đó có thể giao cho cháu sử dụng không ạ...”

Hỏi xong câu này, Cố Tiểu Khê thực tế cũng có chút hồi hộp. Bởi vì cô đã cải tạo khu vực này quá lớn, dù đại khái vẫn nằm trong phạm vi đất cô đã khoanh vùng từ trước, nhưng nếu dùng thêm cả rừng núi và đất đai thì đúng là đã vượt quá phạm vi ban đầu.

Nào ngờ, cô vừa dứt lời, Vu Hướng Hoa lập tức cười gật đầu: “Được chứ! Các vị lãnh đạo đang đợi cô đưa ra yêu cầu đây. Bây giờ tôi cũng nói thẳng với cô luôn, toàn bộ khu vực này, ngoại trừ bên trong quân khu Thanh Bắc là cô không có quyền cải tạo, còn lại những nơi khác, cô muốn sửa thế nào cũng được.”

Chương 776: Tùy cơ ứng biến, thiết kế lại từ đầu

Nhận được lời cam kết này, Cố Tiểu Khê suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên vì sung sướng. Thời gian qua cô đã rất kìm chế, dù siêu thị bách hóa ngày càng phát triển và cô thường xuyên có những ý tưởng mới, nhưng cô luôn lo lắng mình làm quá tay, hành động quá táo bạo sẽ không hay. Nay thấy mọi người tiếp nhận tốt như vậy, cô cũng yên tâm hẳn.

Mùa đông ở Thanh Bắc khá lạnh, nên sau khi đi khoanh vùng đất xong, cô chuẩn bị xây một nhà kính điều hòa nhiệt độ siêu cấp trước. Có ý tưởng là cô "xoẹt xoẹt" vẽ xong bản thiết kế ngay lập tức, sau đó gửi đơn đặt hàng thi công cho La Quý. Còn bản thân cô thì quay về khu tập thể quân đội, đến nhà anh trai mình.

Vừa bước vào sân, cô đã nghe thấy tiếng mẹ mình đang dỗ dành em bé. Khóe miệng Cố Tiểu Khê không tự chủ được mà nhếch lên, đôi mắt lấp lánh ý cười. Thời gian qua tuy rất bận rộn nhưng lúc chị dâu sinh em bé cô đã có mặt, hơn nữa còn đích thân đỡ đẻ.

“Tiểu Khê, con tới rồi à, ăn cơm chưa?” Giang Tú Thanh thấy con gái đến, vội đặt đứa cháu nội đang bế trên tay vào nôi.

“Mẹ, con ăn trưa rồi mới qua đây. Chị dâu con không có nhà ạ?” Cố Tiểu Khê liếc nhìn quanh nhà, thấy chỉ có mỗi mẹ mình ở nhà.

Giang Tú Thanh thở dài một tiếng: “Chị dâu con cũng là người ham công tiếc việc, vừa mới hết cữ xong, đơn vị bảo có việc là hôm nay nó đi ngay, nói là sẽ về sớm. Anh trai con thì lại đi làm nhiệm vụ rồi.”

“Khi nào thì cha và ông ngoại mới lên Thanh Bắc ạ? Hay để con về đón mọi người?” Cố Tiểu Khê hỏi thêm một câu. Vốn dĩ trước Tết cô đã muốn đón mọi người lên, nhưng sau đó bận quá, ông ngoại lại sợ mình lên đây lại gây thêm phiền phức nên bảo đợi thời tiết ấm lên một chút rồi mới đi. Chỉ có mẹ cô phải chăm sóc chị dâu nên mới lên trước.

“Sáng nay ông ngoại con gọi điện bảo đã xuất phát rồi, nhưng ông không đến Thanh Bắc ngay mà định ghé qua thành phố Bình Trạch ở chỗ chú Hác của con chơi mấy ngày. Còn cha con thì tháng Năm mới làm thủ tục nghỉ hưu được, lúc đó mới qua.”

“Vâng ạ.” Cố Tiểu Khê cúi người bế nhóc tì trong nôi lên. Đứa bé tên là Cố Lạn Trạch, lúc sinh ra trắng trẻo mập mạp, trộm vía rất ngoan. Có lẽ vì chính tay Cố Tiểu Khê đỡ đẻ nên bé rất quấn cô, vừa được bế là nhóc tì đã mở to mắt nhìn cô cười toe toét. Cố Tiểu Khê cười khẽ, chạm nhẹ vào cái má phúng phính của tiểu Trạch, trêu đùa một lát.

Giang Tú Thanh nhìn tư thế bế trẻ thành thạo của con gái, buồn cười nói: “Kiều Dương và Tinh Thần đâu? Sao không dẫn theo qua đây?” Từ lúc lên Thanh Bắc đến giờ, bà cũng chỉ mới được gặp hai đứa nhỏ mấy ngày Tết, chớp mắt đã gần một tuần không thấy mặt rồi.

“À, hai đứa đi học rồi ạ, thứ Bảy, Chủ nhật mới về.” Cố Tiểu Khê thuận miệng đáp.

Giang Tú Thanh nghe vậy thì kinh ngạc: “Đi học rồi? Bé thế đã đi học sao? Mà bên ngoài trời lạnh thế này, sao con yên tâm được?”

Ban đầu Cố Tiểu Khê chưa giải thích chuyện này cho mẹ, giờ nghĩ lại liền bịa ra một lý do: “Con và anh Kiến Sâm tìm cho hai đứa một người thầy rất bác học để học sớm. Mẹ đừng lo cho bọn trẻ. Nhỏ học nhiều một chút, lớn lên biết nhiều thì mới có tiền đồ được.”

Giang Tú Thanh không tán thành: “Trẻ con còn nhỏ, lúc nên chơi thì phải để chúng chơi. Con không được ép chúng học hành quá mức đâu đấy.”

Cố Tiểu Khê khẽ hắng giọng: “Cách học của hai đứa cũng giống như chơi thôi ạ. Thầy giáo còn dạy cả quân thể quyền và kiếm pháp nữa, chẳng phải là vừa học vừa nghịch sao?”

“Thật vậy ư?” Giang Tú Thanh chưa thấy bao giờ nên cũng không nói tiếp nữa.

“Vâng vâng, đúng là thế mà. Mẹ bế tiểu Trạch một lát nhé, con đi pha sữa cho bé.” Cố Tiểu Khê lảng sang chuyện khác.

Giang Tú Thanh ái ngại bảo: “Tiểu Trạch vừa b.ú xong, nhưng chẳng được mấy miếng, chắc nó muốn đợi mẹ về để b.ú sữa mẹ đấy.”

“Không sao đâu, con pha sữa chắc chắn bé sẽ b.ú mà.” Nói đoạn, Cố Tiểu Khê đi rửa bình sữa, pha cho cháu trai một bình bột "Long cốt dưỡng cân". Quả nhiên, cái miệng trẻ con rất thính, vừa pha xong là nhóc tì chẳng kén chọn chút nào, mút lấy mút để rất hăng hái.

Cố Tiểu Khê tâm sự với mẹ một lúc rồi mới vào chuyện chính: “Mẹ, mọi người muốn ở biệt thự sân vườn hay ở nhà cao tầng? Sắp tới Thanh Bắc lại mở mang thêm, lúc đó con có thể giữ lại cho anh trai một căn...”

Giang Tú Thanh ngẫm nghĩ rồi bảo: “Nếu được thì xây cái nhà cấp bốn nhỏ cũng được mà con, cho nó tiết kiệm.”

Cố Tiểu Khê mỉm cười: “Cái này phải quy hoạch tập trung mẹ ạ, xây nhà cấp bốn thì lãng phí đất quá. Một là biệt thự nhỏ, hai là tứ hợp viện, hoặc là nhà cao tầng hiện đại.”

Đang mải nói chuyện thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng của Lục Kiến Sâm: “Tiểu Khê...”

Cố Tiểu Khê ngơ ngác đi ra, thấy ngoài kia không chỉ có mình anh mà còn có cả Chính ủy La đi cùng. Cô chào hỏi Chính ủy La xong mới nhìn Lục Kiến Sâm: “Sao anh biết em ở đây?”

Lục Kiến Sâm buồn cười đáp: “Em vừa vào khu tập thể là đã có người báo cho anh rồi.” Vợ anh bây giờ là người nổi tiếng mà, cô vừa xuất hiện là các bà các chị trong khu quân ngũ đã bàn tán xôn xao, anh đang ở đơn vị mà cũng nghe thấy loáng thoáng rồi.

Cố Tiểu Khê nghi hoặc: “Em có phải lần đầu đến đây đâu, báo cho anh làm gì?” Hai vợ chồng cũng đâu phải không gặp mặt, tuy dạo này anh hay đi nhiệm vụ nhưng cách đây hai ngày vừa mới gặp mà.

Chính ủy La khẽ hắng giọng, cười bảo: “Tiểu Khê à, chuyện là thế này, chú có chút việc muốn bàn với cháu, sẵn tiện cháu tới đây nên chú khỏi phải sang bách hóa tìm.”

“Vâng, chú cứ nói ạ.” Cố Tiểu Khê mời Chính ủy La vào nhà ngồi, rót cho ông chén trà. Giang Tú Thanh cũng rất biết ý, bế em bé về phòng riêng.

Chính ủy La nhấp một ngụm trà, sắp xếp từ ngữ rồi mới nói: “Số là thế này, khu tập thể quân đội của chúng ta có những dãy nhà đã cũ quá rồi, có chỗ còn dột nát, gió lùa. Thêm nữa gần đây có nhiều gia đình sĩ quan muốn theo quân nhưng lại không có nhà để phân phối, quân khu vốn đã có ý định xây khu tập thể mới. Chú muốn hỏi xem đội ngũ thi công bách hóa cho cháu có thể nhận dự án này không...”

Đội ngũ này làm việc vừa nhanh vừa tốt, mọi người đều đã chứng kiến rồi. Vì thế khi cấp trên nhắc lại chuyện xây nhà ở, ông nghĩ ngay đến họ.

Cố Tiểu Khê suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Nhận được ạ. Vị trí xây dựng khu tập thể mới ở đâu ạ?”

“Chắc là mở rộng về phía Bắc, bên đó còn đất trống...” Chính ủy La trình bày chi tiết ý định của quân khu.

Nghe xong, Cố Tiểu Khê liền nói: “Cháu cũng đang định xây nhà kính trồng rau ở phía Bắc để tạo thành khu canh tác. Hay là khu tập thể quân đội cứ đặt ở đó đi, cháu sẽ tùy cơ ứng biến, thiết kế lại một chút cho đồng bộ...” Nói đoạn, cô lấy giấy b.út ra, phác thảo đơn giản ý tưởng và thiết kế của mình cho Chính ủy La xem.

Chương 777: Nâng cao trình độ thẩm mỹ

Cô vẽ rất nhanh, Chính ủy La vừa xem vừa nghe cô thuyết minh mà hài lòng vô cùng! Cô vừa vẽ xong, ông lập tức đón lấy tờ giấy như bắt được vàng, xúc động nói: “Chú thấy phương án này rất hay, xây như thế này thì không còn gì bằng. Chú sẽ trình phương án này lên ngay, chắc chắn sẽ sớm được phê duyệt thôi.” Nói rồi, ông cũng không nán lại lâu, vỗ vai Lục Kiến Sâm một cái rồi cáo từ.

Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm đợi chị dâu về, trò chuyện thêm một lát rồi mới rời đi. Ban đầu hai người định về nhà ngay, nhưng sau đó lại rẽ qua khu đất vừa chọn để xây khu tập thể mới. Xuống xe, Lục Kiến Sâm nắm tay cô, khẽ xoa đầu vợ:

“Vợ ơi, ở khu tập thể này, em cứ xây một căn nhà theo ý thích của mình, sau này chúng ta cũng có thể về đây ở.”

“Vâng ạ.” Cố Tiểu Khê khẽ gật đầu. Tuy cô thích ở tứ hợp viện hơn, nhưng ở khu tập thể quân đội cũng cần có một mái nhà. Lúc đó có thể ở gần anh trai, cha mẹ và ông ngoại lên chơi cũng tiện bề chăm sóc lẫn nhau.

Hai người đứng đó ngắm cảnh một lúc, bàn bạc về phương án xây dựng. Bỗng nhiên Lục Kiến Sâm kéo cô gái nhỏ vào lòng, nhanh ch.óng đặt một nụ hôn lên má cô.

“Anh có một tin mừng muốn nói với em!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.