Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong, Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Cưng Chiều Hết Mực - Chương 94
Cập nhật lúc: 29/12/2025 18:07
"Anh Kiến Nghiệp!"
Lục Kiến Nghiệp sững người: "Sao cô lại tới nữa rồi?"
"Em không yên tâm về anh, hôm nay anh đã thấy khá hơn chút nào chưa?" Giọng Hà Lâm vô cùng dịu dàng.
Khi thấy Lục Kiến Nghiệp đã có thể xuống giường, lòng cô ta khấp khởi mừng thầm. Tuy là ngồi xe lăn, nhưng cô ta cảm thấy cơ hội của mình đã đến rồi.
"Anh Kiến Nghiệp, anh ở trong này lâu rồi chắc bí bách lắm, để em đẩy anh ra ngoài đi dạo một vòng nhé! Không đi xa đâu, chỉ loanh quanh trong khuôn viên bệnh viện thôi."
Lục Kiến Nghiệp do dự một lát, cuối cùng vẫn không từ chối.
...
Chương 127: Tại sao không gặp được cô gái tốt?
Ở bên này, khi biết chiếc xe lăn đã được gửi vào bệnh viện, Cố Tiểu Khê cũng không còn ý định chạy vào đó ngay lập tức nữa. Cô quay lại giường, đ.á.n.h thêm một giấc ngủ bù.
Ngụy Minh Anh về nhà, thấy Tiểu Khê đã tự mở được cửa phòng thì không nỡ đ.á.n.h thức con dâu, chỉ rón rén đi xuống lầu. Cố Tiểu Khê ban đầu chỉ định chợp mắt một lát, nhưng chẳng biết từ lúc nào lại ngủ thiếp đi thật sâu.
Trong cơn mơ màng, cô bỗng cảm thấy có ai đó đang hôn mình. Nụ hôn của người đàn ông rất nhẹ, đầy nâng niu và cẩn trọng, mãi một lúc sau Cố Tiểu Khê mới bừng tỉnh. Mở mắt ra, thấy gương mặt tuấn tú của Lục Kiến Sâm ở ngay sát sạt, cô có chút ngẩn ngơ.
"Có nhớ anh không?" Lục Kiến Sâm khẽ vuốt ve vòng eo mềm mại của cô gái nhỏ, môi dán sát bên tai cô thì thầm.
Cố Tiểu Khê vô thức đáp một tiếng: "Dạ có."
Khóe môi Lục Kiến Sâm rạng rỡ một nụ cười: "Đợi anh."
"Dạ?" Cố Tiểu Khê nhất thời chưa kịp hiểu ý. Lục Kiến Sâm hôn nhẹ lên làn môi cô một cái rồi đứng dậy rời khỏi phòng.
Cố Tiểu Khê nhắm mắt lại, dòng suy nghĩ hỗn độn bỗng chốc thanh tỉnh hẳn lên. Lục Kiến Sâm về rồi! Vừa rồi có một khoảnh khắc cô còn ngỡ mình đang ở quân khu Thanh Bắc cơ đấy.
Cô ngồi dậy ngáp một cái, tung chăn bước xuống giường. Vừa chải tóc, thay quần áo xong định đi ra ngoài thì đụng ngay mặt Lục Kiến Sâm đang đẩy cửa bước vào. Người anh vương hơi nước, tóc vẫn còn ướt, nhìn là biết vừa mới đi tắm xong.
"Sao anh lại có thời gian về đây thế này?" Cố Tiểu Khê hỏi bằng giọng mềm mại.
Lục Kiến Sâm xoay tay một cái đã bế bổng cô gái nhỏ vừa mới ăn vận chỉnh tề trở lại giường.
"Mạc Đức Sinh đã bị bắt, người đúng là đang ở Hồng Thành. Anh áp giải hắn về Kinh đô nên tiện đường ghé nhà." Giải thích xong, anh hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô: "Anh nhớ em phát điên lên được!"
Cố Tiểu Khê hơi đỏ mặt: "Thế hôm nay anh có đi luôn không?"
"Lát nữa mới đi!" Lục Kiến Sâm đầy luyến tiếc, trân trọng hôn lấy cô gái nhỏ trong lòng. Đã quen có cô bên cạnh, mấy ngày nay thiếu bóng cô, anh thấy không sao thích nghi nổi. Mỗi đêm, anh đều hận không thể thức trắng để làm xong hết việc của mấy ngày tới, để sớm được về đón cô.
"Anh không vào viện thăm anh Kiến Nghiệp sao?" Cố Tiểu Khê đẩy nhẹ anh.
"Không. Anh để Kiến Lâm cùng về rồi, nó vào viện rồi." Lục Kiến Sâm thực chất chỉ muốn đưa vợ đi thôi.
Cố Tiểu Khê hơi ngạc nhiên: "Kiến Lâm cũng về nữa à!"
"Ừ. Chiều nay cho Kiến Nghiệp xuất viện, em đỡ phải chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và nhà."
Cố Tiểu Khê định nói gì đó nhưng bờ môi đã bị một nụ hôn bá đạo chặn đứng. Lần này không còn là những nụ hôn phớt nhẹ nhàng mà là một sự nồng nhiệt, chiếm hữu đến tận cùng. Thời gian ở nhà không nhiều, anh chỉ muốn để lại dấu ấn của mình từ trong ra ngoài, trên khắp cơ thể cô.
...
Cùng lúc đó, Lục Kiến Lâm đã làm xong thủ tục xuất viện cho anh trai. Cả nhóm về đến nhà đã là mười hai giờ trưa. Trong nhà rất yên tĩnh, phòng khách không một bóng người.
Lục Kiến Nghiệp đẩy xe lăn tự rót cho mình ly nước, vừa nhấp một ngụm đã thấy anh cả từ trên lầu bước xuống. Vạt áo anh hơi mở, gương mặt tràn đầy vẻ dịu dàng sau khi thỏa mãn. Nhưng khi chạm phải ánh mắt của em trai, thần thái Lục Kiến Sâm lập tức trở nên lạnh lùng: "Tỉnh lại là tốt rồi, vết thương cứ từ từ mà dưỡng."
"Anh cả, anh định đi bây giờ sao?" Lục Kiến Nghiệp không nhịn được hỏi.
"Ừ. Còn có việc."
Đúng lúc này, Lục Kiến Lâm đang khuân đồ ở phía sau bước vào. Thấy anh cả, anh thuận miệng hỏi: "Chị dâu không có nhà hả anh?"
"Cô ấy mệt nên ngủ rồi, trưa nay mọi người ăn cơm đừng gọi cô ấy, cứ để cô ấy ngủ đến lúc tự tỉnh. Vài ngày nữa anh sẽ quay lại." Nói xong, anh cài lại khuy áo rồi dứt khoát bước ra cửa.
Trong đầu Lục Kiến Lâm chỉ đọng lại chữ "mệt", nên vô thức liếc nhìn lên lầu một cái. Còn Lục Kiến Nghiệp thì lại nghĩ đến chữ "ngủ rồi", nhìn biểu cảm đó của anh cả, rõ ràng là...
Phòng khách im lặng một lát thì ông bà nội Lục xách giỏ rau mới mua về tới. Thấy hai thằng cháu đứng ngẩn ra đó, bà nội Lục liền bảo: "Hai đứa vào bếp học nấu ăn đi."
Lục Kiến Lâm nghệch mặt ra: "Bà ơi, sao tự dưng lại bảo bọn cháu học nấu ăn ạ?"
Bà nội Lục hừ lạnh một tiếng: "Anh cả các cháu bảo rồi, Tiểu Khê thực ra rất thích làm bánh trái nhưng không thích nấu cơm cho lắm. Tiểu Khê lại thích nhất món anh cả cháu nấu. Bà ngẫm lại thấy hai đứa chiều cao, ngoại hình, công việc đều chẳng kém ai, tính tình cũng không lạnh lùng như anh cả, nhưng tại sao mãi chẳng gặp được cô gái nào tốt, chính là vì không biết nấu ăn đấy!"
Lục Kiến Lâm: "..." Lục Kiến Nghiệp: "..." Có cả cái lý thuyết này nữa sao?
Nhưng dưới sự răn dạy của bà nội, cả hai vẫn phải lủi thủi vào bếp. Tất nhiên, một người đứng, còn một người ngồi xe lăn học nhặt rau. Thế nhưng khi Ngụy Minh Anh về, thấy hai đứa vụng về làm vướng chân vướng tay, bà liền thẳng tay đuổi cả hai ra ngoài.
Trên lầu, Cố Tiểu Khê ngủ không bao lâu thì tỉnh. Dù Lục Kiến Sâm bảo cô cứ ngủ thêm nhưng cô vẫn nhớ mình đang ở nhà họ Lục, ngủ trương mắt đến tận trưa thì không hay. Cô xoa cái eo đau nhức bước xuống giường, chuẩn bị nước tắm bồn một lúc cho giãn gân cốt.
Sấy khô tóc, mặc quần áo xong, cô lại nằm vật ra giường. Muốn ngủ tiếp quá, phải làm sao bây giờ? Nhưng chiều nay cô còn phải châm cứu cho Lục Kiến Nghiệp nữa mà! Đang mải suy nghĩ thì trong đầu bỗng hiện lên hai dòng chữ vàng ch.ói lọi:
Nâng cấp thể chất ký chủ (Tiêu tốn 5 điểm công đức) Nâng cấp thể lực ký chủ (Tiêu tốn 5 điểm công đức)
Cố Tiểu Khê ngẩn ra, cuối cùng vẫn chọn nâng cấp cả hai. Ngay khoảnh khắc sau đó, cô cảm thấy mọi sự mỏi mệt trên người đều tan biến. Nhưng cô cũng thấy thắc mắc, tại sao thể chất và thể lực đều tăng mà cô vẫn dễ thấy mệt như vậy?
Hệ thống liền đưa ra thông báo: "Ký chủ từ nhỏ đã yếu ớt, hiện giờ việc nâng cấp thể chất một cách ôn hòa sẽ giúp ký chủ ít ốm đau hơn. Thể lực tăng lên giúp tăng cường sức bền tổng thể..."
"Ngoài ra, nếu không chỉ định nâng cấp sức mạnh và thể lực riêng cho ký chủ, phần lớn điểm sẽ được chuyển hóa để gia tăng thực lực cho bạn đời của ký chủ."
Cố Tiểu Khê sững sờ, vậy hai lần nâng cấp trước, người hưởng lợi là Lục Kiến Sâm sao? Nghĩ đến đây, cô thầm hỏi: "Vậy có thể tăng thêm thật nhiều điểm thể lực và thể năng được không?"
"Mọi sự cần tuần tự nhi tiến (theo thứ tự mà tiến lên)!"
Sau câu nói đó, dù cô có hỏi thêm gì, hệ thống Đổi cũ lấy mới cũng không thèm phản hồi nữa. Cô đành sửa soạn để xuống lầu lộ diện.
Dưới phòng khách, mọi người đang dùng bữa. Thấy cô xuống, Ngụy Minh Anh liền vẫy tay: "Tiểu Khê, mau lại đây ăn cơm con." Bà còn tự tay xới cho cô một bát cơm đầy. Cố Tiểu Khê vội vàng ngồi vào bàn.
Lục Kiến Nghiệp đang ăn bỗng khựng lại, ngước mắt nhìn lên, vô tình đập vào mắt anh là bờ môi hơi sưng đỏ và một vết hằn mờ mờ trên chiếc cổ trắng ngần của chị dâu. Anh vội vàng dời mắt, tiếp tục cúi đầu ăn cơm. Lục Kiến Lâm thì không nhìn chằm chằm nhưng lại đứng dậy múc cho cô một bát canh.
Chương 128: Lại bị bà nội đá xéo
"Tiểu Khê, ăn nhiều vào con! Tối nay bà nấu món ngon cho con ăn." Bà nội Lục tươi cười hớn hở, cứ như gặp chuyện gì vui lắm.
"Dạ, mọi người cũng ăn đi ạ." Cố Tiểu Khê cảm thấy mình xuống muộn nên lúc ăn rất giữ ý, im lặng dùng bữa.
Ăn xong, cô định dọn bát đũa thì bà nội ngăn lại: "Tiểu Khê, con cứ ngồi đó đi, để Kiến Nghiệp và Kiến Lâm dọn dẹp và rửa bát."
Cố Tiểu Khê không hiểu lắm: "Thế có tiện không ạ? Một người là bệnh nhân, một người thì cũng vừa mới về."
Bà nội Lục nhướng mày: "Sao lại không tiện, giờ việc nhà là của hai đứa nó hết."
Ông nội Lục khẽ ho một tiếng: "Đàn ông con trai làm tí việc không c.h.ế.t được đâu. Tôi ra ngoài đi dạo một vòng đây." Mỗi lần bà lão nhà mình dạy bảo cháu trai là ông chẳng bao giờ can thiệp, cứ thế chắp tay ra sau lưng đi thẳng.
Cố Tiểu Khê nhìn Lục Kiến Nghiệp và Lục Kiến Lâm một cái, chắc hai người này lại làm bà nội giận rồi?
"Chị dâu, để bọn em lo cho! Chị nghỉ ngơi đi." Lục Kiến Lâm đứng dậy trước, nhanh nhẹn thu dọn bát đũa. Lục Kiến Nghiệp thì cầm cái khăn lau bàn. Rửa cái bát thôi mà, với Kiến Lâm chẳng là gì, anh cũng không nỡ để anh trai mình đang ngồi xe lăn phải làm.
Cố Tiểu Khê ngồi lại phòng khách trò chuyện với bà nội và mẹ chồng. Đợi Kiến Lâm rửa bát xong thì cụ Tề cũng tới. Cụ chẳng nói chẳng rằng, giao thẳng việc châm cứu cho Lục Kiến Nghiệp cho Cố Tiểu Khê, bản thân chỉ đứng một bên giám sát. Khi chắc chắn con bé đã thực sự nắm vững và không hề sai sót, cụ mới gật đầu hài lòng.
"Tiểu Khê à, ngày mai ta không sang đây nữa đâu. Cái chân này cứ châm cứu đều đặn, ít thì ba năm ngày, nhiều thì bảy tám ngày là không cần châm nữa rồi."
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Dạ, sáng mai con tiễn ông ra ga tàu ạ."
Cụ Tề xua tay: "Ta già rồi chứ có phải trẻ con đâu mà cần tiễn. Mai ta tự đi được, vừa hay ta có người bạn già cũng vào Thân Thành, ta đi cùng ông ấy cho vui."
