Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 1100: Để Bọn Họ Sống Yên Ổn Với Nhau (2)
Cập nhật lúc: 31/12/2025 14:03
Dùng liều lượng nhỏ thì không c.h.ế.t người, nhưng nếu dùng nhiều thì hoàn toàn có thể gây t.ử vong, hơn nữa sau khi trúng độc, bác sĩ rất khó phát hiện ra.
Ban đầu cô định tự mình kiểm tra xong rồi mới nói với Lục Kiến Sâm, nhưng bây giờ đã phát hiện ra loại độc này, cô vẫn quyết định thông báo cho anh trước.
Cô mở Quang Não, nhắn một câu cho Lục Kiến Sâm, rồi quay sang nhìn Tạ Như đang bới tung phòng của Tạ Châu.
"Chỗ tiền mà Tất Văn Nguyệt mang đi trước đó, nguồn gốc có rõ ràng không?"
Tạ Như như sực tỉnh, khẽ nói: "Tôi cũng không rõ lắm. Trong thư phòng của ba tôi có một cái két sắt rất lớn, là ông ấy đặt làm riêng, tiền trong nhà đều để trong đó, mà chỉ có ba tôi có chìa khóa. Hay là, giờ chúng ta qua phòng ba tôi xem thử?"
"Ừ, đi xem thử." Cố Tiểu Khê gật đầu, đi theo Tạ Như đến thư phòng của ông cụ Tạ.
Thư phòng nằm ở tầng hai. Vì trước đó đã bị Tất Văn Nguyệt cạy phá, nên lúc này cửa phòng vẫn mở toang.
Quả đúng như lời Tạ Như nói, chiếc két sắt đó đã bị mở ra, bên trong rỗng tuếch, chẳng còn thứ gì.
Nhưng chìa khóa vẫn còn cắm trên két, không ai lấy đi cả.
"Tất Văn Nguyệt ăn trộm mà trơ trẽn đến mức này à? Cô ta lấy chìa ở đâu ra vậy?" Cố Tiểu Khê không khỏi ngạc nhiên.
Tạ Như cũng cau mày khó hiểu: "Ba tôi mất tích đột ngột, trong nhà không ai có chìa khóa cả. Trước đây Tạ Vong Hoài từng muốn cạy két, nhưng cũng đâu có chìa."
Cố Tiểu Khê trầm ngâm vài giây, hỏi: "Ba cô với Tất Văn Nguyệt có quan hệ tốt không?"
Tạ Như bĩu môi: "Ba tôi vốn ít nói, cũng không quan tâm lắm đến tụi tôi, nhưng ông ấy khá xem trọng Tạ Vong Hoài. Tuy nhiên, ông ấy không hề đồng ý để Tạ Vong Hoài cưới Tất Văn Nguyệt, chỉ là Tạ Vong Hoài một mực đòi cưới. Từ sau đó, ba tôi cũng không quan tâm đến Tạ Vong Hoài nữa. Còn Tất Văn Nguyệt, gần như chẳng nói với ba tôi câu nào, làm gì có chuyện thân thiết gì."
"Nếu không phải ba cô đưa, thì chìa khóa kia từ đâu mà ra?"
Tạ Như nghẹn lời: "Sao tôi biết được. Có khi là cô ta ăn trộm chứ sao."
"Nhưng tôi nghĩ ba cô khá cẩn thận, chắc khó để bị trộm được chìa lắm?" Cố Tiểu Khê suy đoán hợp lý.
"Thôi kệ chuyện đó đi. Chỗ tiền kia, cô có cách gì giúp tôi giữ không? Nếu cô giúp tôi giữ, tôi chia cho cô một phần ba làm phí giữ hộ." Tạ Như đột nhiên lên tiếng, trong giọng mang theo sự căng thẳng.
Cố Tiểu Khê liếc Tạ Như một cái: "Cô không muốn chia tiền cho mấy chị em đúng không?"
Tạ Như đỏ mặt, c.ắ.n răng nói: "Chủ yếu là không muốn để Tạ Vong Hoài được lợi."
Nghe vậy, Cố Tiểu Khê gật đầu: "Được, tôi giúp cô giữ."
Tạ Như thấy cô đồng ý thì thở phào nhẹ nhõm.
Số tiền đó vốn là của ba cô ta, nhưng ba cô ta đã mất tích, theo lý mà nói thì nên chia đều cho năm chị em. Có điều Tạ Vong Hoài lại là người đặc biệt, cô ta không muốn chia phần cho Tạ Vong Hoài.
Thật ra, nếu có thể, cô ta muốn một mình ôm trọn số tiền đó là tốt nhất.
Chỉ tiếc là giờ có Cố Tiểu Khê ở đây, lại là nhân chứng, thêm nữa cô ta cũng không thể mang tiền đi hay có chỗ giấu, thế nên mới tình nguyện chia cho Cố Tiểu Khê một phần.
"Cô cứ tìm thử xem còn phát hiện gì không, tôi đi cất tiền rồi sẽ quay lại ngay." Cố Tiểu Khê nói nhỏ.
"Được." Tạ Như gật đầu.
Từ nhỏ tới giờ, cô ta chưa bao giờ ở trong thư phòng quá năm phút, giờ cũng muốn tìm thử xem còn gì không.
Cô ta cảm thấy nhà họ Tạ giàu lắm, trước kia dù Tất Văn Nguyệt ôm một đống tiền đi nhưng chắc chắn không phải toàn bộ tài sản của nhà họ Tạ.
Cố Tiểu Khê xuống tầng dưới, sơ bộ kiểm tra lại số tiền trong thùng, phát hiện tổng cộng tới sáu vạn, trong lòng không khỏi chấn động.
Cô ném cả thùng tiền vào không gian của mình, sau đó kiểm tra tất cả các phòng ở tầng một, rồi mới quay lại tầng hai.
Lúc này, ở thư phòng, Tạ Như đang quỳ xuống gõ từng chỗ dưới sàn. Thấy Cố Tiểu Khê lên, cô ta lập tức nói: "Cố Tiểu Khê, tôi thấy chỗ sàn này hình như rỗng, chắc là có cơ quan!"
