Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 1163: Vẫn Là Ở Riêng Tốt Hơn (1)
Cập nhật lúc: 31/12/2025 17:03
Cố Tiểu Khê liếc cô ta một cái, nói: "Chính miệng cô cũng nói là suýt nữa. Suýt có nghĩa là không bị thương nặng."
Bà cụ Dung này, gần như ngày nào cô cũng gặp bà ta cố tình đi ngang qua cửa nhà mình. Loại người như vậy vốn chẳng dễ đối phó.
Người mà họ nhắc tới, vợ của thầy Chương, cô từng gặp một lần ở phòng y tế. Người gầy tong như que tre, trông như bị gió thổi một cái là ngã, tính tình lại có vẻ hướng nội.
Nếu không phải bà cụ Dung đã làm gì đó quá đáng, thì theo cô nghĩ, vợ thầy Chương cũng chẳng đến mức cầm d.a.o.
Dĩ nhiên, cô không rõ toàn bộ sự việc, nên không thể tùy tiện đưa ra bình luận. Nhưng cô cũng không định nói quá tình hình của bà cụ Dung, nếu không thì người chịu phạt nặng sẽ là vợ thầy Chương, thậm chí có thể liên lụy tới thầy ấy.
"Nhưng mà... nhưng mà bà cụ Dung rõ ràng bị thương nặng lắm mà, m.á.u chảy như muốn đầy cả rổ, cô làm vậy chẳng phải cố tình coi nhẹ chuyện này sao!" Lữ Chi Nhàn vẫn chưa nuốt trôi cục tức này.
Rõ ràng Cố Tiểu Khê đang cố tình biến chuyện lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ thì coi như không.
Cố Tiểu Khê lại nghiêm mặt chỉnh lại lời cô ta: "Bác sĩ Lữ, cô là bác sĩ, cần khách quan và tôn trọng sự thật. Sao lại dùng mấy từ cảm tính để mô tả mức độ nghiêm trọng của bệnh nhân? Máu chảy đầy cả rổ là kiểu gì? Cô biết trên người một người có bao nhiêu m.á.u không? Mà nếu chảy nhiều đến thế, thì người ta c.h.ế.t lâu rồi! Cô nhìn bà cụ Dung xem, bây giờ khí sắc tốt thế kia, còn có sức ngồi đó mắng người đấy!"
"Cô..." Lữ Chi Nhàn tức đến không nói nổi thành lời.
Bà cụ Dung lúc này cũng rất tức giận, nhưng bà ta khôn lắm, biết rõ Lữ Chi Nhàn chỉ là cái gối thêu hoa, ngoài đẹp ra thì chẳng có tài cán gì, cho nên cuối cùng vẫn phải trông chờ vào Cố Tiểu Khê chữa trị cho mình, đành nhịn không nói gì thêm.
Thực ra, bà ta vẫn đang tính xem nên c.h.ử.i thế nào.
Vì bà ta vừa muốn lãnh đạo xử phạt vợ thầy Chương, lại vừa không muốn bản thân bị thương quá nặng.
Khi bà ta đang nghĩ xem liệu có thể giả bệnh để ở lại phòng y tế thêm vài ngày hay không, thì Cố Tiểu Khê lại lên tiếng: "Vết thương tôi đã khâu lại rất tốt rồi, về nhà đừng để dính nước, mai tới thay t.h.u.ố.c là được. Về đi!"
Bà cụ Dung ngẩn người: "Về luôn à? Tôi không cần nằm viện sao? Không nằm ở phòng y tế thì cũng nên vào bệnh viện nằm mấy ngày chứ?"
Lữ Chi Nhàn cũng gật đầu, cảm thấy đúng là nên vậy.
Nhưng Cố Tiểu Khê lại khoát tay: "Không cần. Tôi dùng toàn t.h.u.ố.c tốt cho bà, lúc băng bó còn dùng cả t.h.u.ố.c đặc chế do tôi tự nghiên cứu, vết thương lành rất nhanh, không cần nằm viện. Chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài hôm là được, hiểu không? Tĩnh dưỡng nghĩa là nằm ở nhà, ít nổi nóng, ít nói chuyện, ít mắng người. Không cần tới một tuần đâu, bà làm đúng lời tôi dặn, ba ngày là lại khỏe mạnh chạy nhảy thôi."
Chủ nhiệm Khang nghe Cố Tiểu Khê nói rõ ràng như vậy, lại nhìn bà cụ Dung trông có vẻ đúng là không sao, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thầy Chương là một giáo viên có trách nhiệm và cầu tiến trong trường họ, vợ thầy ấy cũng là người thật thà chất phác. Chuyện hôm nay đúng là ngoài dự tính của tất cả mọi người.
Ban lãnh đạo trường quân đội cũng không muốn chuyện này bị làm to, thấy Cố Tiểu Khê xử lý kịp thời, bệnh nhân cũng không nguy hiểm gì, nên bèn đi tìm người nhà họ Chương để tìm hiểu thêm tình hình.
Bà cụ Dung rõ ràng không muốn xuất viện chút nào, nhưng vừa đứng dậy đi lại một chút thì lại thấy không đau mấy, cuối cùng vẫn bị mọi người đưa về nhà.
Cố Tiểu Khê tiện tay dọn dẹp rác trong phòng y tế, rửa tay xong mới trở về nhà.
