Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 1189: Ai Mà Thất Đức Thế Này Chứ (1)
Cập nhật lúc: 31/12/2025 18:03
Hôm nay người trực cùng cô vẫn là bác sĩ Viên và Quý Xuân Mai.
Vì trận mưa lớn tối qua, hôm nay khắp nơi đều ngập nước, đi lại vô cùng bất tiện, Quý Xuân Mai trên đường tới đây còn trượt ngã một cái, giờ đang ngồi lau sạch bùn đất và nước dính trên quần áo.
Bác sĩ Viên đến sớm hơn một chút, giờ đã bắt đầu phát t.h.u.ố.c cho mấy người tới phòng y tế từ sáng sớm.
Cố Tiểu Khê vừa vào cũng lập tức chạy qua phụ giúp.
Đợi lo xong đợt người đầu tiên, Cố Tiểu Khê mới có thời gian quay sang nói với Quý Xuân Mai: "Chị Xuân Mai, trời hôm nay vẫn còn mưa, lại lạnh thế này, người chị ướt hết rồi, hay là chị về nhà thay đồ đi, em lo được mà, chiều chị quay lại cũng được."
Quý Xuân Mai hơi d.a.o động: "Thế này có ổn không? Chị đi vậy có ngại quá không?"
"Không sao thật mà. Chị mà ốm ra đấy thì sau này còn phải xin nghỉ dài. Về nhà nấu nồi trà gừng uống cho ấm người đi, việc buổi sáng cứ để em lo."
Cố Tiểu Khê ân cần khuyên.
Quả thật lúc này Quý Xuân Mai lạnh run, nên cũng quay sang nhìn bác sĩ Viên.
Bác sĩ Viên nghe vậy cũng gật đầu: "Về đi."
Thật ra chỉ cần có Cố Tiểu Khê ở phòng y tế là anh ấy hoàn toàn yên tâm. Hiệu suất làm việc của cô thì khỏi phải bàn, cô nói làm được thay Quý Xuân Mai thì chắc chắn là được.
Quý Xuân Mai thấy bác sĩ Viên cũng nói thế thì thu dọn đồ đạc, bung ô rồi quay về nhà.
"Bác sĩ Cố, trước đây cô có đề xuất xây phòng mổ vô trùng ấy, tôi đã báo lên lãnh đạo rồi. Lãnh đạo họp xong đồng ý rồi, giờ cần làm đề án cụ thể, phê duyệt xong là xây được ngay. Đề án này giao cho cô làm được không?"
Bác sĩ Viên quay sang nói với Cố Tiểu Khê.
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Được, tối nay tôi viết xong, vẽ cả bản vẽ thiết kế, mai giao cho anh."
"Được." Bác sĩ Viên cười gật đầu.
Thật ra anh ấy cũng mong phòng y tế sẽ được xây dựng hoàn chỉnh hơn.
Hai người đang nói chuyện thì bất ngờ có một người lao vào phòng y tế.
"Bác sĩ Viên, bác sĩ Cố! Mẹ của thầy Chương lúc xuống cầu thang thì trượt ngã, giờ không cử động được nữa, chảy rất nhiều m.á.u, hai người mau qua xem giúp với!"
Cố Tiểu Khê liếc nhìn ra ngoài, chỉ hai giây đã đá bay đôi giày đang đi, kéo ngay trong tủ ra một đôi ủng cao đến đầu gối, nhanh ch.óng xỏ vào, rồi khoác luôn ba lô y tế lên vai.
Dù đổi giày, cô và bác sĩ Viên vẫn cùng lúc bước ra khỏi phòng y tế.
Địa thế phòng y tế ở chỗ cao nên không ngập nước, nhưng khu ký túc xá thì thấp hơn, giờ phải lội nước mới qua được.
Cố Tiểu Khê dù đeo ba lô y tế nhưng bước đi vẫn thoăn thoắt, bác sĩ Viên dù đã gắng hết sức cũng không đuổi kịp cô.
Đến lúc anh ấy đuổi kịp thì Cố Tiểu Khê đã chen qua đám đông, kịp thời cầm m.á.u cho người bị thương.
Cầm m.á.u xong, cô lập tức bắt mạch rồi ấn tay kiểm tra.
Phát hiện xương sườn bên n.g.ự.c bị gãy một đoạn, cô khẽ nhíu mày, lập tức dùng luôn Thuật Phục Vị và Thuật Ngưng Kết, ngăn tình trạng chấn thương lan rộng.
Thấy bác sĩ Viên đã chạy đến, cô liền nói ngay: "Xương sườn gãy rồi, giờ trời thế này đường trơn nước, đừng đưa ra phòng y tế nữa, cứ khiêng thẳng bà cụ vào trong nhà đi."
"Được." Bác sĩ Viên tin tưởng phán đoán của Cố Tiểu Khê, lập tức gọi hai người hàng xóm đứng xem xung quanh, khiêng bà cụ Chương về nhà.
Cố Tiểu Khê thì mở ba lô y tế, nhanh ch.óng lấy t.h.u.ố.c ra, xử lý tiếp cho bà cụ để giảm thương tổn xuống mức thấp nhất.
Bác sĩ Viên thấy Cố Tiểu Khê lo được hết nên chỉ ở bên phụ giúp.
Thầy Chương đứng cạnh nhìn mà sốt ruột không thôi, mẹ mình tuổi cao rồi, cú ngã này đúng là như lấy mất nửa cái mạng.
Cố Tiểu Khê sơ cứu xong thì cơ bản đã ổn, nhưng vẫn cân nhắc thêm nên cắm cho bà cụ một chai truyền dịch, rồi dặn dò thầy Chương mấy câu kỹ càng.
