Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 1193: Vậy Nên Cậu Ấy Đến Thăm Hai Đứa Nhỏ À (1)
Cập nhật lúc: 31/12/2025 18:03
Nhìn thấy một đám người kéo nhau tới tìm mình, Cố Tiểu Khê có hơi ngơ ngác.
"Có chuyện gì mà mọi người tập trung đông thế này?"
Một bác gái đứng ngay phía trước cười nói: "Bác sĩ Cố, bọn tôi vừa nghe nói, lần mở rộng phòng y tế này là cô đề nghị xây thêm một điểm bán hàng y tế đúng không?"
Cố Tiểu Khê sững người một chút: "Đúng vậy. Trong bản vẽ mà tôi gửi lên cấp trên có vẽ kèm theo. Nhưng sao mọi người lại biết được?"
Tin tức của mấy người này có nhanh quá không vậy?
Một ông lão mặc áo Tôn Trung Sơn đứng bên cạnh cười nói: "Tôi đã bảo rồi mà, tôi không lừa mọi người đâu. Bác sĩ Cố thật sự đã nghĩ cho bệnh nhân mọi thứ chu toàn rồi."
"Trời ơi, hóa ra thật đấy, tốt quá rồi còn gì. Đi đi đi, chúng ta tập thể lên xin lãnh đạo mau mau duyệt cho xong cái điểm bán hàng y tế này đi!" Bác gái lập tức hô hào mọi người, kéo cả nhóm đi ầm ầm như lúc mới kéo đến.
Cố Tiểu Khê khẽ ho một tiếng: "Mọi người nhiệt tình thật."
Thầy Chương đứng bên cười bảo: "Bên ngoài trường quân đội đúng là có một cửa hàng bán hàng tạp hóa, nhưng cũng phục vụ luôn cả dân cư quanh đó, nên hàng hóa không đầy đủ. Nếu trong trường quân đội có thêm một điểm bán hàng nhỏ phục vụ riêng, thì ai cũng tiện hơn nhiều."
Ông ấy cũng không ngờ bác sĩ Cố lại chu đáo tính đến cả chuyện này.
"Đúng vậy, trường quân đội nhiều người mà. Tôi cũng chỉ nghĩ có thêm chỗ bán đồ nhỏ sẽ tiện hơn thôi." Cố Tiểu Khê gật đầu.
Cô chỉ không ngờ, chuyện nhỏ thế này mà làm mọi người hào hứng vậy.
Thầy Chương thấy việc cần hỏi cũng hỏi xong, liền chào rồi về trước.
Cố Tiểu Khê thì từ trong không gian lấy cơm canh bày sẵn ra bàn, chờ Lục Kiến Sâm về ăn tối cùng.
Hai mươi phút sau, Lục Kiến Sâm về đến nơi. Nhưng điều làm Cố Tiểu Khê bất ngờ là cùng về với anh còn có Lục Kiến Nghiệp, người đầy bụi đất, quần áo ướt sũng.
"Chị dâu!" Lục Kiến Nghiệp vào nhà liền khẽ gọi một tiếng.
Cố Tiểu Khê nhìn anh ta, hơi ngạc nhiên: "Em sang Tây Ninh làm gì thế? Đi làm nhiệm vụ à?"
"Nó được điều về Quân khu Tây Ninh rồi." Lục Kiến Sâm đứng bên giải thích một câu, rồi mở cửa thông ra sân sau.
"Kiến Nghiệp, phòng tắm ở đằng sau, em đi tắm trước đi."
"Vâng." Lục Kiến Nghiệp cũng biết mình giờ thế này hơi bẩn, nên lập tức đi tắm luôn.
Cố Tiểu Khê ngẩng đầu nhìn Lục Kiến Sâm, thuận tay dựng một kết giới cách âm quanh hai người rồi mới hỏi nhỏ: "Sao đang yên đang lành lại chuyển về Tây Ninh?"
Lục Kiến Sâm đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Nó không chịu nổi ở Kinh Đô nữa, miệng lưỡi người ta nhiều quá. Nó muốn ra ngoài rèn luyện vài năm nên tự xin điều động về Quân khu Tây Ninh. Lần này nó đi làm nhiệm vụ, gặp mưa lớn nên tạm mắc kẹt gần đây, tiện thể ghé qua."
"Vậy nên... là cậu ấy đến thăm hai đứa nhỏ à?" Cố Tiểu Khê chớp mắt.
Thật ra ở Quân khu Kinh Đô thì tốt biết mấy!
Cô cảm thấy bề ngoài Lục Kiến Nghiệp trông bình thường thôi, chứ thật ra đúng kiểu chẳng chịu ngồi yên.
"Nó được điều ra tuyến biên giới gian khổ nhất Tây Ninh, qua đây là muốn nhờ em chuẩn bị ít t.h.u.ố.c, cho cả đơn vị của nó."
"À! Vậy để em chuẩn bị cho." Cố Tiểu Khê gật đầu, nghĩ xong liền đi lên lầu.
Ngoài lương thực, t.h.u.ố.c men trong không gian của cô cũng không thiếu.
Cô lấy giấy b.út ra, soạn trước một danh sách, rồi lấy từ trong không gian ra một chiếc túi lớn chống nước, bắt đầu bỏ t.h.u.ố.c vào.
Thuốc cảm cô tự chế, t.h.u.ố.c cầm m.á.u, t.h.u.ố.c thanh nhiệt giải độc, t.h.u.ố.c chống tiêu chảy, t.h.u.ố.c kháng viêm, t.h.u.ố.c chống muỗi côn trùng đốt... loại nào cũng chuẩn bị sẵn sàng.
Gạc vô trùng, băng cuốn, băng cá nhân cũng chuẩn bị đầy đủ, chất luôn một thùng.
