Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 1212: Leo Núi Gặp Phải Án Mạng (2)
Cập nhật lúc: 31/12/2025 18:06
Khổng Kỳ không giỏi leo núi, cứ liên tục nhìn xuống dưới nên là người đầu tiên phát hiện ra x.á.c c.h.ế.t, sợ đến mức mặt trắng bệch.
"Bác sĩ Cố... chúng ta... chúng ta nên quay về trường quân đội báo cáo trước hay đi báo công an?"
Cố Tiểu Khê thở dài một hơi: "Nếu em không sợ thì cứ ở đây chờ, chị đạp xe về trường quân đội một chuyến, rồi gọi báo công an."
"Được, vậy chị đi nhanh về nhanh nhé." Khổng Kỳ lúc đầu chỉ bị dọa sợ một chút, trấn tĩnh lại rồi thì cũng không còn quá hoảng.
Cố Tiểu Khê cũng không chần chừ, nhanh ch.óng xuống núi, đạp xe quay về trường quân đội báo cáo sự việc.
Trên đường đi, cô còn bật Quang Não lên, gửi một tin nhắn cho Lục Kiến Sâm.
Bên trường quân đội sau khi nghe tình hình lập tức sắp xếp người đi cùng Cố Tiểu Khê quay lại núi Hồi Mã.
Vì Cố Tiểu Khê vốn là bác sĩ, nên cô cùng mọi người vào tận khe núi để kiểm tra tình hình của người c.h.ế.t.
Qua kiểm tra sơ bộ, nạn nhân là một người già và một đứa trẻ. Người già tầm khoảng sáu mươi tuổi, đứa bé chắc là cháu trai, chỉ mới bảy tám tuổi.
Lúc đầu, họ tưởng hai người này bị trượt chân từ trên núi rơi xuống dẫn đến t.ử vong.
Nhưng qua kiểm tra của Cố Tiểu Khê thì phát hiện, thực ra hai người là bị ngạt thở mà c.h.ế.t, sau đó mới bị ném xuống chân núi.
Tình hình này rõ ràng là một vụ án hình sự.
Trên mặt đất toàn là m.á.u, Cố Tiểu Khê suy nghĩ một lát, liền tiến hành phân tích m.á.u tại hiện trường.
Nhưng kết quả phân tích khiến cô chấn động, trong m.á.u của hai nạn nhân có thành phần t.h.u.ố.c ngủ.
Cô hít sâu một hơi, lập tức báo cáo lại suy đoán này với đồng chí phụ trách vụ án.
"Bác sĩ Cố dựa vào đâu để suy đoán nạn nhân có sử dụng t.h.u.ố.c ngủ?" Đồng chí phụ trách tỏ ra nghi ngờ.
Bởi anh ta cũng không thấy bác sĩ Cố dùng thiết bị kiểm tra nào cả!
Cố Tiểu Khê đang băn khoăn không biết nên giải thích thế nào, thì đột nhiên trước mắt cô hiện ra một dòng chữ vàng:
[Kỹ năng: Tổng Hợp Phản Ứng Dược Lý (cần tiêu hao 50 điểm công đức). ]
Cố Tiểu Khê khẽ hít sâu một cái, lập tức thanh toán điểm công đức, sau đó đứng yên tại chỗ trầm ngâm vài giây như đang suy nghĩ cách diễn đạt.
"Những người t.ử vong do dùng loại t.h.u.ố.c này, khuôn mặt thường rất bình thản, khá giống với trạng thái khi đang ngủ. Da có thể xuất hiện tình trạng tím tái, đặc biệt là ở môi và đầu ngón tay, nguyên nhân là do thiếu oxy... Dù hiện tại t.h.i t.h.ể hai người có đầy m.á.u, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy khuôn mặt của họ vẫn có những đặc điểm ấy, rất có khả năng là do dùng t.h.u.ố.c quá liều."
"Tất nhiên, đây chỉ là phán đoán ban đầu của tôi. Vẫn cần có chuyên gia pháp y giám định lại để xác định nguyên nhân t.ử vong chính xác."
"Được rồi. Vậy phiền bác sĩ Cố ở lại thêm chút nữa, đợi phía công an tới, cô nói lại tình hình cho họ một chút."
"Không vấn đề." Cố Tiểu Khê gật đầu đồng ý.
Không thể tiếp tục leo núi nữa, cô đành bảo Khổng Kỳ về trước.
Đợi đến khi công an tới, Cố Tiểu Khê lại tiếp tục bận rộn, sau đó còn cùng pháp y bên công an tiến hành kiểm tra kỹ t.h.i t.h.ể.
Cuối cùng xác nhận, trong cơ thể của hai nạn nhân đều có lượng lớn dư lượng t.h.u.ố.c ngủ.
Nói cách khác, đây là một vụ mưu sát!
Do vụ việc có sức ảnh hưởng lớn nên trong trường quân đội ai nấy đều biết chuyện.
Cố Tiểu Khê cũng tưởng rằng chuyện này đến đây là kết thúc, không liên quan gì nhiều tới cô nữa. Nhưng không ngờ, sáng hôm sau, công an lại đến phòng y tế tìm cô.
"Bác sĩ Cố, chúng tôi điều tra được rằng vào ngày 20 tháng 9, có người đến đây lấy một lượng lớn t.h.u.ố.c ngủ. Xin hỏi ở đây có ghi chép lại không?"
Cố Tiểu Khê kinh ngạc đến mức sững người: "Thuốc ngủ là từ phòng y tế chúng tôi bị tuồn ra ngoài sao?"
