Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 1261: Con Có Thể Rút Thưởng Giúp Mẹ Không?
Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:00
Cố Tiểu Khê khẽ ho một tiếng: "Em mặc đồ bảo hộ nhanh hơn thôi. Ý thức tự bảo vệ của mọi người vẫn còn hơi kém một chút."
Hai phi công điều khiển phi thuyền bên cạnh đều im lặng.
Đúng vậy, lúc Cố Tiểu Khê mặc bộ đồ bảo hộ vũ trụ, bọn họ còn nghĩ cô thừa thãi.
Không ngờ, người thật sự chủ quan lại là bọn họ!
May mà chỉ là độc tố nhẹ, uống một lần t.h.u.ố.c thanh lọc rồi làm kiểm tra toàn diện, mọi người vẫn có thể về được.
Khi chuẩn bị quay về, Cố Tiểu Khê nhìn xe chở rác của Bạch Nguyên Vũ bọn họ rồi hỏi: "Mấy rác thải chiến tổn này có cần thanh lọc không? Hay mang đi tháo ra bán lấy vật liệu?"
"Mấy con tinh thú cấp cao này toàn thân đều có giá trị, nhiều chỗ dùng được lắm. Bọn anh định chở thẳng đến xưởng tháo dỡ." Bạch Nguyên Vũ đã chuẩn bị đích thân đi một chuyến.
Cố Tiểu Khê lập tức xắn tay áo lên: "Mấy anh cần vật liệu gì? Để em tháo dỡ luôn cho, đi một chuyến xưởng mất công lắm!"
Bạch Nguyên Vũ còn chưa kịp đáp, Đế Lam Hồ đã cười: "Tiểu Khê muốn tự mình tháo thì anh sắp cho em một không gian."
Rất nhanh, đội trưởng cho người ba trí hẳn một phòng chuyên dùng để tháo dỡ.
Mục Ly, với tư cách là d.ư.ợ.c sư, cũng từng học qua kỹ thuật tháo dỡ, nên cũng qua giúp một tay.
Những người khác thì lo sắp xếp mấy xác tinh thú ra vị trí cho tiện làm việc.
Cố Tiểu Khê mặc vào một bộ đồ bảo hộ y tế, đeo găng tay, cầm d.a.o phẫu thuật, nhẹ nhàng rạch một đường, phối hợp Thuật Phân Ly và Thuật Tháo Dỡ, chỉ trong chốc lát đã xử lý xong một con tinh thú khổng lồ.
Vì cô còn có thể xử lý đồng thời nội tạng và rác thải vô dụng, nên nơi cô làm việc sạch sẽ tinh tươm, chẳng dính chút m.á.u me nào.
Mỗi con tinh thú sẽ có bộ phận cần giữ lại khác nhau, có con chỉ cần răng hoặc da lông, thế nên tốc độ làm việc của Cố Tiểu Khê lại càng nhanh hơn.
Trước sau mất khoảng một tiếng rưỡi, Cố Tiểu Khê và Mục Ly đã tháo dỡ sạch toàn bộ đống xác tinh thú.
Đợi mọi thứ được đóng gói cẩn thận, hiện trường cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ, mọi người mới chào nhau, mạnh ai nấy về nhà.
Về đến phố Cửu Tinh, Cố Tiểu Khê tắm rửa, ăn qua loa chút đồ rồi ngủ một giấc thật sâu.
Khi cô tỉnh lại, đã là trưa hôm sau.
Mà người gọi cô dậy chính là hai bảo bối nhỏ của cô.
"Mẹ ơi, mẹ ơi!" Lục Tinh Thần rúc sát vào mẹ, thơm lên má cô một cái.
"Mẹ ơi, mẹ có mệt không? Ba bảo mẹ dậy ăn cơm rồi ngủ tiếp nha!" Lục Kiều Dương cũng thơm nhẹ lên má mẹ bên kia. Dạo gần đây con bé đã nói được câu dài, nên càng thích thể hiện.
Cả trái tim Cố Tiểu Khê phút chốc như được gió xuân vuốt ve, cô ôm c.h.ặ.t hai bảo bối vào lòng, thơm lại mỗi đứa một cái.
"Mẹ dậy ăn ngay đây. Hai đứa ăn chưa?"
"Ăn rồi ạ. Chú Vệ Thương có việc ra ngoài rồi, nhưng chú Vệ Sàn tới chơi. Ba đang nói chuyện với chú ấy." Lục Kiều Dương giờ đã líu lo như chim non, câu nào câu nấy rõ ràng rành mạch.
"Ừ." Cố Tiểu Khê xoa đầu con gái, rồi nhanh ch.óng dậy vệ sinh cá nhân.
Khi dắt hai bảo bối ra phòng khách, cô nghe thấy Vệ Sàn đang nói chuyện với Lục Kiến Sâm về chuyện bão vũ trụ.
Liếc nhìn màn hình TV treo tường, tin tức cũng đang phát tin về cơn bão vũ trụ lớn đang hình thành gần hành tinh D050.
Tin tức cho hay, cơn bão này thực ra đã ảnh hưởng đến năm hành tinh lân cận, rất nhiều phi thuyền và hành khách bị cuốn vào, không ít người bị thương.
Cố Tiểu Khê thầm thấy may mắn, còn may cô dùng Thuật Quan Trắc có thể quan sát được cả hiện tượng thời tiết vũ trụ như thế này.
Lục Kiến Sâm thấy Tiểu Khê ra, lập tức đứng dậy đi về phía cô.
"Ngủ cả một ngày rồi, chắc đói lắm rồi nhỉ?"
