Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 1300: Không Thể Đưa Theo Lục Kiến Sâm (2)
Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:07
[Kỹ năng: Thuật Bạo Phá Hoàn Mỹ (cần tiêu hao 500 điểm công đức). ]
Cố Tiểu Khê nhìn rõ mấy chữ này, cả người như hóa đá!
Giữa đêm hôm thế này, lại muốn cô học cái gọi là Thuật Bạo Phá Hoàn Mỹ?
Định bắt cô đi cho nổ cái gì à?
Cô nhắm mắt lại, dứt khoát không để ý tới nữa.
Hiện tại cô chỉ còn lại 91 điểm công đức, còn cách 500 điểm một đoạn dài lắm!
Nhưng vấn đề là, cô không quan tâm thì thôi, cái hàng chữ vàng ch.óe kia vẫn cứ nhấp nháy lượn lờ trước mắt cô.
Ngay cả khi nhắm mắt lại, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh sáng vàng lấp lóe phía trên mí mắt.
Nói sao nhỉ, có hai vệt sáng lượn lờ trước mắt, hỏi xem ai ngủ cho nổi?
Dù sao thì, cô là không ngủ được rồi!
Không muốn ra ngoài kiếm điểm công đức, cô cố tình rúc vào lòng Lục Kiến Sâm thêm một chút.
Lục Kiến Sâm cũng rất tự nhiên mà ôm cô vào lòng, ôm rất c.h.ặ.t.
Thế nhưng, khoảnh khắc tiếp theo, một luồng kim quang ch.ói lòa bỗng nhiên tách hai người họ ra.
Lần này, Lục Kiến Sâm thậm chí còn nhìn thấy được luồng kim quang đó.
Anh kinh ngạc nhìn chằm chằm vào ánh sáng vàng đang chia cắt mình và Tiểu Khê, mất một lúc lâu mới lấy lại được phản ứng.
"Vợ à, em có nhìn thấy không? Ánh sáng vàng kìa!"
Cố Tiểu Khê thấy Lục Kiến Sâm cũng nhìn thấy ánh sáng, lập tức bật dậy: "Anh có nhìn thấy trong ánh sáng vàng có chữ gì không?"
Lục Kiến Sâm nhìn kỹ một hồi rồi lắc đầu: "Không thấy. Chỉ thấy một luồng sáng vàng ngăn cách chúng ta, chứ không thấy chữ. Em cũng nhìn thấy à?"
Cố Tiểu Khê nằm vật xuống giường, mặt mày ủ rũ như không còn thiết sống: "Thấy chứ! Em không chỉ thấy ánh sáng vàng, mà còn thấy cả mấy dòng chữ thúc em làm nhiệm vụ nữa kia. Lục Kiến Sâm, em muốn ngủ, em không muốn đi làm nhiệm vụ."
Tết nhất rồi, không thể để cô nghỉ ngơi một chút sao?
Có chuyện gì nghiêm trọng đến mức vừa qua giao thừa, mồng 1 Tết sớm tinh mơ đã phải đi làm cơ chứ!
Lục Kiến Sâm ho nhẹ một tiếng: "Hay là... anh đi cùng em làm nhiệm vụ nhé?"
Vừa nói, anh vừa vươn tay định ôm Tiểu Khê đang nằm xuống, nhưng kết quả là, tay anh hoàn toàn không thể xuyên qua được lớp kim quang đó.
Lục Kiến Sâm lập tức sốt ruột, vội vàng bật dậy xuống giường: "Tiểu Khê, dậy đi, đi làm nhiệm vụ thôi."
Cố Tiểu Khê nghe thấy giọng anh nghiêm túc hẳn lên, cũng đành uể oải bò dậy, mang giày, thay quần áo, rồi cùng Lục Kiến Sâm xuống lầu, ra ngoài.
Lên xe bay năng lượng, Lục Kiến Sâm phát hiện ra luồng ánh sáng vàng kia vẫn còn tồn tại, vẫn ngăn cách giữa anh và Tiểu Khê, sắc mặt anh vì thế càng thêm nghiêm trọng.
"Trước đây, khi em lười làm nhiệm vụ, cũng từng xuất hiện tình trạng như vậy sao?" Lục Kiến Sâm dịu dàng hỏi Tiểu Khê, lúc này đang tâm trạng không tốt.
Cố Tiểu Khê lắc đầu, giọng hơi uể oải: "Em vốn không có lười làm nhiệm vụ mà."
Ai biết hệ thống hôm nay phát điên cái gì chứ.
"Tiểu Khê, bây giờ chúng ta đi đâu để làm nhiệm vụ?" Lục Kiến Sâm lại hỏi.
Tuy họ đã ra ngoài, nhưng anh vẫn không biết rốt cuộc cô cần làm nhiệm vụ gì.
Cố Tiểu Khê chỉ về phía dãy núi ở xa: "Chọn đại một ngọn núi nào đấy đi, chúng ta tới ***."
Lục Kiến Sâm ngẩn người nhìn cô: "Vợ à, em nói lại lần nữa xem, ban nãy anh nghe không rõ."
Cố Tiểu Khê cũng khựng lại, sau đó lặp lại: "Chúng ta tới ***."
Nói xong, cô thấy vẻ mặt Lục Kiến Sâm vẫn đầy mơ hồ, lúc này mới nhận ra, hình như anh không nghe thấy cô nói gì.
Chẳng lẽ... lại bị hệ thống tắt tiếng rồi?
Nhưng lúc cô nói thì không có cảm giác gì mà?
Cô có cảm giác mình nói rất rõ ràng, mạch lạc mà.
Giờ đột nhiên thế này, chẳng lẽ có nghĩa là, nhiệm vụ lần này chỉ mình cô được làm, không thể đưa Lục Kiến Sâm theo?
