Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 1333: Cảm Xúc Ổn Định (1)
Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:12
Thang máy dừng ở tầng năm, Cố Tiểu Khê lại một lần nữa ngạc nhiên.
Vì cả tầng năm chỉ có đúng một lớp học, chính là lớp của bọn trẻ.
Phòng học này thật sự rất rộng, thậm chí còn có cả khu nghỉ ngơi và khu vui chơi.
Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm đến không sớm, trong lớp đã có mấy đứa trẻ và phụ huynh ngồi sẵn.
Cố Tiểu Khê vốn nghĩ, con gái mình lanh lợi như vậy, chắc chắn ở trường sẽ là đứa trẻ được các bạn yêu quý. Ai ngờ, vừa bước vào, một bé gái tầm hai tuổi đã trợn mắt nhìn con bé, miệng còn nói với một đứa bé cùng tuổi bên cạnh: "Cái đồ phiền phức Lục Kiều Dương kia đến rồi kìa!"
Tâm trạng Cố Tiểu Khê lúc đó, nói thật là hơi chột dạ.
Con gái mình dễ thương như vậy, rõ ràng là một tiểu thiên sứ, sao có thể bị gọi là đồ phiền phức chứ?
Nhưng nhìn lại con bé thì sao? Ủa, con bé chẳng hề giận dữ?
"Mẹ, mẹ đừng để ý bạn ấy, bạn ấy là đứa hay khóc nhè, gan lại bé, thật ra bạn ấy mới là đồ phiền phức của lớp mình."
Cố Tiểu Khê nghe xong, tự dưng thấy lòng mình được an ủi bởi sự rộng lượng và tinh thần lạc quan của con gái.
Cô ôm con bé lên, thơm nhẹ lên má nó: "Ừ. Bảo bối của mẹ là tiểu thiên sứ dễ thương nhất trên đời."
"Mẹ, mẹ, còn con thì sao? Con cũng là tiểu thiên sứ của mẹ đúng không?"
Lục Tinh Thần xưa nay vốn chẳng để ý mấy đứa hay khóc nhè, nên vừa nãy cậu nhóc chẳng thèm bận tâm đến cái đứa con nít kia. Nhưng giờ mẹ thơm chị rồi, cậu cũng muốn được thơm.
Cố Tiểu Khê bật cười, đặt con gái xuống, rồi xoa nhẹ mái đầu mềm của con trai: "Ừ, con cũng là tiểu thiên sứ của mẹ."
Lục Tinh Thần lập tức cười tươi như hoa nở.
Bên này nhà họ không khí vui vẻ bao nhiêu, thì đứa bé bị Lục Kiều Dương gọi là đồ hay khóc lại bắt đầu gào khóc, kéo tay một người phụ nữ mặc váy xanh lá, miệng gào lên: "Mẹ ơi, mẹ ơi, con không phải là đồ hay khóc! Con không phải đâu mà!"
Người phụ nữ mặc váy xanh lá ngượng ngùng nhìn Cố Tiểu Khê: "Xin lỗi nhé! Bé nhà tôi đúng là hơi hay khóc thật."
Cố Tiểu Khê thấy thái độ cô ta cũng tốt, nên chẳng để bụng: "Không sao đâu. Trẻ con mà, lớn chút sẽ bớt khóc thôi."
"Mẹ, mẹ ngồi chỗ của con nha?" Lục Tinh Thần bỗng giành trước chị mình, mở lời.
Nhưng Lục Kiều Dương liền nói: "Mẹ, mẹ với ba oẳn tù tì đi, ai thắng thì ngồi chỗ của con, ai thua thì ngồi chỗ em trai."
Cố Tiểu Khê: "..."
Cô ngước mắt nhìn Lục Kiến Sâm, khóe môi không giấu nổi ý cười.
Lục Kiến Sâm thì đã quá quen với cảnh hai đứa nhóc tranh giành mẹ, nên dứt khoát bế thằng con trai lên: "Chị con lớn hơn, để mẹ ngồi với chị trước, lần sau mẹ sẽ ngồi với con."
Cái trò oẳn tù tì gì đó, anh để dành về phòng chơi riêng với vợ cũng được, bây giờ miễn đi.
Thế là, Cố Tiểu Khê ngồi xuống chỗ của con gái.
Ghế của trẻ con nhỏ xíu, bàn cũng nhỏ xíu, mềm mềm, ngồi dựa vào cứ như tựa lưng lên gối.
Còn sàn thì khỏi lo, vì sàn đã được trải t.h.ả.m rất dày và mềm, lỡ ngã cũng chẳng sao.
Rảnh rỗi, Cố Tiểu Khê ngó qua danh sách học sinh đặt trên bục giảng.
Trước giờ cô chưa hỏi kỹ, hóa ra lớp con gái tổng cộng có hai mươi ba đứa, không nhiều, cũng không ít.
Cô xem xong danh sách, vừa đưa mắt nhìn quanh lớp thì ngoài cửa lại có mấy phụ huynh dẫn con vào.
Vì không quen biết nhau, nên mọi người chỉ gật đầu chào xã giao rồi tự tìm chỗ ngồi.
Mười lăm phút sau, giáo viên chủ nhiệm là cô Tần cùng hai cô giáo phụ trách sinh hoạt đẩy mấy xe thực phẩm tươi vào.
Cố Tiểu Khê cuối cùng cũng thấy cô Tần mà con gái nhắc suốt. Người cô Tần cao, dáng mảnh khảnh, cười lên có hai lúm đồng tiền, nhìn hiền lành, đeo một cặp kính mắt màu xanh băng.
