Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 1357: Một Đoá Hoa Thần Bí (1)
Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:07
Cố Tiểu Khê thực ra ban đầu cũng có ý nghĩ giống vậy, nhưng vì chất liệu l.ồ.ng chuột rất tốt nên cô lại bỏ qua.
Vì thế, cô đã đem phát hiện này nói cho Vu Diên nghe.
Vu Diên lại nói: "Em chỉ mới kiểm tra một cái l.ồ.ng chuột thôi đúng không? Thế còn chất liệu mấy cái l.ồ.ng khác thì sao?"
Cố Tiểu Khê im lặng: "Đúng là em chỉ kiểm tra có một cái l.ồ.ng chuột."
"Em gái Tiểu Khê, có cần anh qua đón không?" Bạch Nguyên Vũ bị Quang Não đ.á.n.h thức, liền nhắn lại ngay.
"Không cần đâu. Bây giờ siêu sương mù đã ảnh hưởng đến hơn nửa hành tinh rồi, em đoán ít nhất ba ngày rưỡi nữa nó mới tan hết. Anh mà qua đây thì nguy hiểm lắm. Bên em tạm thời không sao cả, chỉ là thời tiết xấu thôi."
"Vậy em phải giữ liên lạc với bọn anh đấy!" Bạch Nguyên Vũ dặn dò nghiêm túc.
"Vâng. Anh yên tâm!"
Nói chuyện đôi câu trong nhóm xong, bên trường học cũng có sắp xếp mới, rất nhanh cô Tần đã tìm đến họ.
"Mẹ Kiều Dương à, trường đã sắp xếp cho chúng ta ở khách sạn bảy sao khu Nam rồi, mọi người thu dọn đồ rồi đi với tôi nhé!"
"Vâng." Cố Tiểu Khê gật đầu, quay về không gian trại, lấy ra một chiếc xe đẩy, bế hai đứa nhỏ đặt vào xe, đắp chăn lên, rồi cùng các phụ huynh và trẻ con xung quanh rời đi.
Mười phút sau, Cố Tiểu Khê nhận chìa khoá phòng khách sạn, là phòng 706 ở tầng bảy.
Phòng rất rộng, là dạng phòng gia đình, có hai phòng ngủ.
Lần này để tiện chăm sóc con, cô ngủ chung phòng với bọn trẻ, lại mời Lâm Bạch Ngọc dẫn con gái ở phòng bên cạnh.
Vì Cố Tiểu Khê làm mọi thứ rất nhẹ nhàng, lại dùng luôn Thuật Cách Âm, nên Lục Kiều Dương và Lục Tinh Thần đều không bị đ.á.n.h thức.
Lúc vào nhà vệ sinh, cô còn tranh thủ quay về không gian tắm gội, rồi cũng chợp mắt luôn.
Đến khi bọn trẻ tỉnh dậy, đã là giữa trưa.
Vì siêu sương mù bên ngoài ảnh hưởng nên ánh đèn trong khách sạn nhìn mờ mờ, rất khó chịu.
Cố Tiểu Khê cũng lười đưa bọn nhỏ xuống nhà hàng, trực tiếp lấy luôn suất ăn dinh dưỡng chuyên dụng cho trẻ từ trong không gian ra cho tụi nhỏ ăn.
Long Vũ Thư bên này cô cũng chăm sóc luôn.
Còn cô và Lâm Bạch Ngọc thì ăn lẩu quân đội mà cô chuẩn bị sẵn.
Mấy người bên này sống rất thoải mái, nhưng thật ra vẫn còn không ít phụ huynh và trẻ con không có phòng khách sạn để ở.
Vì khách sạn khu Nam đã kín phòng rồi.
Buổi chiều, Cố Tiểu Khê lấy một bộ cờ nhảy ra, bắt đầu dạy bọn trẻ chơi, hai người lớn cũng tham gia.
Thời gian chơi trôi rất nhanh, thế là cả buổi chiều mọi người đều không ra ngoài.
Bữa tối, vẫn là Cố Tiểu Khê tự chuẩn bị.
Lâm Bạch Ngọc tò mò hỏi: "Bác sĩ Cố, cô chuẩn bị bao nhiêu đồ ăn tự nhiên vậy? Ăn toàn đồ cô mang, tôi cũng ngại quá."
Nhưng trong không gian cô ấy chỉ cất được chút trái cây với vài món ăn vặt, còn lại chỉ toàn t.h.u.ố.c bổ dinh dưỡng.
"Nhiều lắm. Ăn đủ một tháng vẫn còn dư, nên cứ yên tâm ăn đi." Cố Tiểu Khê vừa nói vừa rót thêm cho Lâm Bạch Ngọc một ly rượu trái cây.
Trời thế này, uống chút rượu trái cây cũng dễ chịu.
Cơm nước xong, có người gõ cửa phòng.
Cố Tiểu Khê nhìn qua màn hình quan sát trong cửa, thấy là cô Tần nên liền mở cửa.
Cô Tần thấy mọi người đều ở đó thì nhẹ cả người.
"Hôm nay không thấy mọi người xuống nhà hàng ăn, nên tôi qua xem sao."
"Để cô lo rồi. Bọn tôi tự mang nhiều đồ ăn lắm, nên không xuống nhà hàng. Cô Tần, chuyện bầy chuột Địa Tinh rồi?" Cố Tiểu Khê mời cô Tần ngồi xuống.
Lục Kiều Dương còn rất ra dáng chủ nhà, chạy đi rót cho cô Tần một ly rượu trái cây.
Cố Tiểu Khê cũng thấy khá bất đắc dĩ, tiện tay đổi rượu hoa quả thành đồ uống.
