Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 1377: Thiệt Mạng Nhiều Người Đến Vậy Sao (1)

Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:10

Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm cũng vội đứng dậy, lễ phép chào hỏi.

"Chào ông Bạch ạ!"

Bạch Kỳ Thiên quan sát Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm một lượt, cười hiền hòa nói: "Quả nhiên là đôi trai tài gái sắc. Con bé này trông rất lanh lợi, vừa nhìn đã biết là đứa nhỏ tốt."

Cố Tiểu Khê nghe vậy không nhịn được bật cười: "Ông Bạch thật khác hẳn với tưởng tượng của cháu, vừa hiền hậu vừa vui tính."

Bạch Kỳ Thiên nghe vậy, bỗng hỏi: "Thằng nhóc Bạch Nguyên Vũ kia suốt ngày ở nhà nhắc về cháu, nói cháu vừa thông minh lại dễ thương, cái gì cũng học một lần là biết. Cháu xem giúp ta coi mấy thứ ta bày biện trong nhà thế nào?"

Bạch Nguyên Vũ nghe vậy, không nhịn được trừng mắt một cái.

Nhưng ngay giây sau, anh ta liền bị ông nội phạt, ông cụ Bạch rút ngay một cây thước dài từ nút không gian ra quất cho một phát.

Ông cụ đ.á.n.h rất chuẩn, Bạch Nguyên Vũ né sang bên vẫn không tránh được.

Cố Tiểu Khê thấy vậy cũng không giấu nổi vẻ ngạc nhiên: "Ông Bạch đúng là thân thủ vẫn tốt thật."

"Đương nhiên rồi. Ta hồi trẻ còn mạnh hơn thằng nhóc Bạch Nguyên Vũ này cả trăm lần. Nhà họ Bạch chúng ta càng ngày càng kém, đời sau không bằng đời trước. Nó đúng là đồ vô dụng, cái gì cũng không biết."

Bạch Kỳ Thiên mắng cháu trai mà không chút nể nang.

Bạch Nguyên Vũ lại muốn trợn mắt lần nữa.

Nhưng nhìn thấy cây thước trong tay ông nội, anh ta vẫn nhịn, lén lút trốn ra sau lưng em gái Tiểu Khê.

"Em gái Tiểu Khê, đừng nghe ông nội anh nói bậy, anh đâu có vô dụng, rõ ràng anh cũng mạnh mà. Chỉ là tại ông nội anh cái gì cũng biết một ít, thành ra bọn anh mới bị so ra thua thiệt thôi. Nhưng em nói xem, mấy thứ ông bày ra đây, có phải chẳng ra hình thù gì không?"

Một câu "chẳng ra hình thù gì" chẳng khác nào châm ngòi, cây thước trong tay ông cụ Bạch giống như mọc mắt, vèo một cái vượt qua cả Cố Tiểu Khê, bổ thẳng vào đầu Bạch Nguyên Vũ.

Mà lạ cái, đ.á.n.h lại cực chuẩn.

Cố Tiểu Khê khẽ ho một tiếng, đưa tay kéo Bạch Nguyên Vũ đang nhảy loạn bên cạnh mình tránh khỏi cây thước đang "truy đuổi".

"Anh nói nặng lời rồi, không thể gọi là chẳng ra hình gì, chỉ là ý tưởng hơi khác lạ. Thật ra cũng thú vị mà."

"Đấy nhé! Ông đã nói rồi, đồ ông sáng tạo ra sao mà gọi là chẳng ra hình gì được."

Bạch Kỳ Thiên nhìn Cố Tiểu Khê, nét mặt hiền hậu, ánh mắt đầy vẻ gặp được tri kỷ.

"Cụ Bạch ơi, cụ thích nuôi gà lắm hả?" Lục Tinh Thần bỗng ngẩng đầu hỏi, khéo léo chuyển đề tài.

Bạch Kỳ Thiên gật đầu: "Đúng vậy! Ta già rồi, chỉ muốn hưởng thú điền viên. Nhưng bây giờ thì còn đâu ra nơi nào cho người ta sống kiểu điền viên như trong truyền thuyết, đành tự tìm chút thú vui thôi."

Lục Tinh Thần nghe vậy, liền quay sang nói với mẹ: "Mẹ ơi, chúng ta tặng cụ Bạch ít gà đi! Để cụ nuôi chơi."

Cố Tiểu Khê nghe vậy, không nhịn được liếc nhìn không gian của mình.

Trong không gian của cô, cái gì không nhiều chứ gà vịt ngan ngỗng thì đúng là đầy, mỗi ngày đám gà đẻ trứng cũng nhiều phát khiếp.

Nếu không nhờ có máy dán không gian giữ tươi, chỗ đó sớm muộn cũng thành phí phạm.

Nghĩ vậy, cô lập tức gật đầu: "Được, tặng cụ Bạch ít gà."

Lục Tinh Thần nghe xong liền quay sang hỏi ông cụ: "Cụ Bạch ơi, cụ muốn nuôi bao nhiêu con gà ạ?"

Bạch Kỳ Thiên sững người: "Thật sự tặng ta gà á? Nhưng không được đâu! Ở chủ tinh B001 này không nuôi được gia cầm đâu. Ta hiểu tấm lòng của các cháu rồi."

Cố Tiểu Khê hơi khó hiểu, quay sang nhìn Bạch Nguyên Vũ: "Không nuôi được gia cầm?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.