Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 1389: Nhanh Như Vậy Đã Bị Ô Nhiễm Rồi Sao (1)
Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:12
Lục Kiều Dương lập tức gật đầu: "Biết rồi ạ."
Lục Tinh Thần cũng gật gù theo: "Con biết rồi. Mẹ yên tâm đi! Con với chị ngoan cực ngoan luôn!"
Cố Tiểu Khê thấy hai đứa trả lời nhanh gọn thì cũng yên tâm hơn phần nào.
Nhưng để chắc chắn, cô vẫn chuẩn bị sẵn đồ bảo hộ cho hai đứa, bắt chúng mặc vào người.
Bạch Nguyên Vũ thấy em gái Tiểu Khê bên này không có vấn đề gì, liền lập tức nhận nhiệm vụ.
Vì địa điểm nhiệm vụ cách Tiên U Cốc không xa, Vu Diên liền trực tiếp gửi vị trí cho em gái Tiểu Khê, bảo cô dẫn bọn trẻ đi bằng xe bay năng lượng.
Anh ta, Bạch Nguyên Vũ và Ngọc Thành Song thì làm nhiệm vụ bình thường, trực tiếp di chuyển tới điểm tập kết.
Bọn họ không biết rằng, ngay khi bên này vừa nhận nhiệm vụ, nhóm luôn bám sát đội Phi Hồ, đội Phi Ưng cũng lập tức nắm được tin.
"Đại ca, đại ca, đội Phi Hồ bọn họ đi làm nhiệm vụ rồi, ở hành tinh A019, xử lý xác Địa Tâm Trùng đó. Mình có đi không?"
Phí Dương cau mày: "Sao tự dưng lại chạy qua A019? Đội Phi Hồ đúng là rảnh thật đấy. Nhiệm vụ đó có kiếm được bao nhiêu điểm đâu."
"Đúng đấy! Chả hiểu nghĩ gì. Xác Địa Tâm Trùng thì ghê tởm, xử lý cực khó, điểm lại ít, vậy mà bọn họ cũng nhận. Thật là rảnh rỗi phát ngấy ra. Đại ca, ta có đi không?" Văn Hổ, một thành viên đội Phi Ưng, hỏi thêm.
Phí Dương còn chưa quyết thì Đỗ Hân đã chen ngang: "Đi chứ! Sao lại không đi. Điểm ít thì ít, nhưng biết đâu còn mót được lợi lộc khác. Đội Phi Hồ ấy à, lần nào làm nhiệm vụ cũng có thưởng thêm, bao nhiêu lần được chọn làm đội xuất sắc. Không có gì tự nhiên cả. Tôi nói cho các anh nghe, bọn họ nhận nhiệm vụ đó nhất định không đơn giản. Với lại nhiệm vụ này không phải mỗi một đội được đi, ta cũng có quyền nhận."
Phí Dương nghĩ ngợi một lát, cảm thấy lời Đỗ Hân nói cũng có lý.
Đội Phi Hồ dạo gần đây suốt ngày được vinh danh đội xuất sắc, đội hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc, Phí Dương nhìn mà phát bực.
Phí Dương nhất định phải xem bọn họ làm kiểu gì.
Có phải đằng sau có cửa sau không?
Chứ ai mà lần nào cũng được khen?
Nhất định có vấn đề!
Thế là đội Phi Ưng cũng chốt luôn nhiệm vụ xử lý xác Địa Tâm Trùng ở hành tinh A019. ...
Gần núi Lam Nguyệt trên hành tinh A019.
Cố Tiểu Khê vừa xuống xe bay năng lượng liền dắt hai bảo bối của mình đi cùng.
Bạch Nguyên Vũ, Vu Diên và Ngọc Thành Song còn đến trước cô hai phút.
Dưới chân núi Lam Nguyệt và cả ven hồ gần đó, la liệt xác Địa Tâm Trùng vàng xỉn, nâu bẩn.
Con to thì cỡ cánh tay người lớn, con nhỏ thì chỉ như ngón út, nhìn mà ghê rợn.
Cố Tiểu Khê thấy dưới chân không còn chỗ đặt, bèn phất tay, một luồng gió lốc quét ngang, gom đống xác Địa Tâm Trùng thành đống, rồi quẳng luôn vào kho chứa đồ cũ.
Mặt đất lập tức sạch bóng, cô mới yên tâm cho con trai con gái giẫm chân lên.
Bạch Nguyên Vũ nhịn cười: "Làm nhiệm vụ mà có em gái Tiểu Khê thì đúng là đỡ tốn sức tốn thời gian thật!"
Chỉ riêng cú quét vừa rồi, đổi thành người khác làm nhiệm vụ này chắc cũng phải còng lưng nửa tiếng, thậm chí hơn.
"Phạm vi dọn dẹp của chúng ta rộng thế nào?" Cố Tiểu Khê quay sang hỏi.
"Chia từ nam núi Lam Nguyệt trở xuống, bên trái là phần mình xử lý, bên phải thì để dành cho nhiệm vụ sau." Bạch Nguyên Vũ vừa nói xong thì chợt phát hiện ra chuyện khác.
"Ơ? Đội Phi Ưng bị làm sao thế nhỉ? Lại bám theo làm cùng nhiệm vụ nữa à?"
Dường như cùng lúc đó, cả Vu Diên và Ngọc Thành Song đều quay đầu nhìn về phía Bạch Nguyên Vũ.
Chưa kịp lên tiếng hỏi, trên bầu trời đã xuất hiện vài luồng sáng bay vụt qua.
Rất nhanh sau đó, họ nhìn thấy vài chiếc xe vận chuyển rác bay ngang qua đỉnh đầu mình.
