Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 1484: Tôi Nên Gọi Ông Là Gì Đây (1)
Cập nhật lúc: 01/01/2026 10:22
"Tiểu Khê, bà không sao rồi, bà cũng muốn về nhà. Cháu có thể đưa bà về được không?" Bạch Mộc Du bất ngờ gọi Cố Tiểu Khê lại.
Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Bà Bạch, bà vẫn cần ở viện tĩnh dưỡng cho tốt. Bà yên tâm, cháu đoán chắc sẽ không còn ai dám đến hại bà nữa đâu. Nếu ông ta thực sự muốn lấy mạng bà, chắc chắn đã ra tay rồi. Ông ta chỉ muốn trừng phạt, để bà phải chịu một bài học thôi. Nhưng bà không đáng c.h.ế.t."
Nếu những gì vừa rồi là thật, có lẽ bà ấy có sai, cũng gián tiếp khiến bà nội ruột của cô mất mạng. Nhưng cô cũng hiểu một điều.
Chỉ cần có Yến Hồi và nhà họ Tạ, cho dù năm đó ở Thân thành không xảy ra chuyện, thì bà nội cô cũng sẽ gặp chuyện ở nơi khác mà thôi.
"Tiểu Khê, xin lỗi cháu!" Bạch Mộc Du bỗng nghẹn ngào mở lời xin lỗi.
Bao năm nay, bà cụ Bạch vẫn luôn cảm thấy mình nợ Hứa Dục Thu và con cháu bà ấy một lời xin lỗi, nhưng mãi chẳng thốt ra nổi.
Năm đó nếu không vì chồng mình, có lẽ mọi chuyện đã rẽ sang hướng khác.
Cố Tiểu Khê khẽ thở dài: "Cháu không phải Hứa Dục Thu, cũng không phải Cố Trạch Sinh, càng không phải ba cháu hay cô cháu. Cháu không gánh nổi lời xin lỗi này. Bà Bạch, mọi chuyện đợi cháu tìm được Cố Trạch Sinh rồi tính tiếp!"
Cố Trạch Sinh rốt cuộc là người thế nào, đến giờ cô cũng chưa dám chắc.
Nói ông ta tốt, thì ông ta cũng làm không ít chuyện xấu.
Nói ông ta xấu, nhưng ông ta cũng từng rất si tình.
Dù thế nào, vẫn phải gặp mặt một lần mới rõ.
Bà cụ Cố thấy Cố Tiểu Khê rời đi, liền trừng mắt lườm Bạch Mộc Du một cái rồi cũng đi theo luôn.
Cố Tiểu Khê đến bệnh viện bằng xe đạp, nên khi rời viện, cô cũng vẫn dắt chiếc xe đạp đó.
Bà cụ Cố hơi ngại ngùng nhìn Cố Tiểu Khê: "Cháu không định chở bà về luôn à?"
"Bà đợi chút đi, bà nặng thế, tôi chở không nổi." Cố Tiểu Khê dắt xe đến một góc khuất rồi bỏ xe vào không gian, sau đó đổi sang lái một chiếc ô tô ra.
Bà cụ Cố nhìn thấy Cố Tiểu Khê lái xe dừng ngay ven đường, tròn mắt: "Cháu lái ô tô đến hả?"
"Xe bạn tôi cho mượn. Bà lên xe nhanh đi."
"Ừ, ừ, được." Bà cụ Cố vội vàng leo lên.
Vừa lên xe, bà ta vừa sờ chỗ này, gõ chỗ kia, ánh mắt đầy vẻ thích thú lẫn thèm thuồng.
"Tiểu Khê này, xe này chắc đắt lắm nhỉ!"
Cố Tiểu Khê hờ hững đáp một tiếng: "Ừ, đắt lắm! Có xẻ thịt bà bán đi cũng chẳng đủ mua nổi một cái bánh xe."
Bà cụ Cố: "..."
Im lặng được một lúc, bà cụ Cố lại mở miệng.
"Tiểu Khê này, để bà nói cháu nghe nhé, cái tên Cố Trạch Sinh ấy mỗi lần nhắc đến con mụ họ Bạch kia là nghiến răng nghiến lợi. Cháu thật sự nghĩ mụ ta nói với cháu toàn lời thật à, nói hết rồi à? Bà thấy không đâu, bà thấy mụ ta còn giấu trò đen tối đấy!"
Cố Tiểu Khê liếc bà: "Có khi bà ấy chưa nói hết thật, nhưng phần đã nói ra, tôi nhìn ra được, là thật."
Thật ra cô cũng nhìn ra, Bạch Mộc Du thuộc dạng có chiêu trò, nhưng không nói dối.
Cái gì bất lợi với bà ấy thì giấu, chứ không dựng chuyện.
"Vậy... vậy cháu thật sự nghĩ Cố Trạch Sinh đang trốn trong nhà mình hả?" Bà cụ Cố lại hỏi đúng chuyện mấu chốt nhất.
Nói thật, nghĩ đến chuyện này, bà ta sợ đến run người.
Cố Tiểu Khê bật cười khẽ: "Là bà nhắc tôi đấy. Nhà họ Cố mà, đ.á.n.h gãy xương còn dính gân. Ông ta đã quay về, kiểu gì chẳng phải mò về gặp ông cụ Cố, gặp bà nữa."
Bà cụ Cố lại im bặt.
Bà ta sợ lắm!
Sợ c.h.ế.t đi được!
Nhưng giờ thì bà ta cũng chẳng dám nói thêm câu nào nữa.
Ban đêm ở Hoài thành vô cùng yên tĩnh, đường phố không có lấy một chiếc xe chạy qua, đại lộ rộng thênh thang, lái xe thoải mái không bị cản trở.
Lúc đầu, bà cụ Cố cứ tưởng sẽ nhanh ch.óng được về nhà, nhưng chỉ vài phút sau, bà ta đã cảm thấy có điều gì đó không ổn.
