Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 768: Điều Cuối Cùng Là Thứ Chạm Đến Đáy Lòng (2)

Cập nhật lúc: 30/12/2025 18:01

Bà ấy đã mất con, lại còn ly hôn, ông cụ bà cụ nhà họ Cố chắc chắn sẽ không cho bà ấy ở lại. Giờ lại biết mình không phải con ruột, người thân duy nhất của bà ấy chỉ còn lại anh trai và chị dâu cùng gia đình họ. Họ vì bà ấy, không nói một lời đã đồng ý đổi nhà.

Cố Tiểu Khê thấy cô cả mình lại muốn khóc, vội vàng nắm lấy tay bà ấy.

"Cô à, đừng nghĩ nhiều quá. Con quyết định làm vậy còn vì lý do khác nữa. Mẹ con cũng là người hiền lành, chẳng đắc tội với ai. Ngoài Lưu Xuân Hoa ra, giờ con nghi người năm đó hạ độc mẹ con chính là hai ông bà già đó."

"Ở xa một chút, sau này ít va chạm hơn. Dù sao chuyện kiểm tra này chỉ có mình mình biết, trong nước lại chưa có cách kiểm tra này, họ sẽ không thừa nhận đâu. Hơn nữa, hiện tại mình cũng không có bằng chứng khác, tạm thời không thể vạch trần chuyện này..."

Cố Tiểu Khê nghiêm túc phân tích cho mọi người.

Cố Diệc Dân gật đầu: "Ba hiểu. Làm con ông ta bốn mươi năm, mà ba chưa bao giờ biết ông ta còn có anh em nào. Chuyện này phải tính lâu dài. Ở xa một chút cũng tốt."

Điều quan trọng nhất là, như vậy có thể để em gái và ba vợ cùng chuyển sang ở, tiện chăm sóc.

Đúng lúc đang nói đến đây, ông ngoại Giang và đôi vợ chồng trung niên kia đã đến nơi.

Cố Tiểu Khê không nói thêm với ba mẹ mình nữa, lập tức ra đón họ vào nhà.

Vì là chuyện đổi nhà, nên sau khi chào hỏi, vợ chồng trung niên lập tức đi một vòng quanh trong ngoài căn nhà. Phải nói, nhà họ tuy to hơn một chút, nhưng về độ thoải mái và ấm cúng thì thua xa nhà của Cố Diệc Dân.

Hai bên lại ngồi xuống bàn, bắt đầu bàn bạc về tiền bù đắp.

Người đàn ông trung niên trầm ngâm một lúc rồi mới lên tiếng: "Mọi người thấy bù tám trăm tệ có được không? Tôi có hai con trai, sau này chia nhà thì mỗi đứa được bốn trăm. Nhà tôi mọi người cũng biết, sân còn rộng hơn chỗ này, nhà có hai tầng, số phòng cũng nhiều hơn."

Cố Diệc Dân tỏ ra do dự, không lên tiếng.

Cố Tiểu Khê thì đứng dậy, chỉ vào chiếc ghế sofa gỗ họ đang ngồi, nói: "Nhìn đi, đây là sofa giường, kéo ra là thành giường ngủ. Cái này là cháu mới mang từ Thân Thành về hôm qua, còn mới tinh, tụi cháu để lại cho hai bác, không mang đi."

"Đồ đạc trong nhà tụi cháu sẽ không mang theo, như vậy đỡ rắc rối cho cả hai bên. Bác à, bác lại đây xem phòng bếp nhà cháu, cái nồi cơm điện này là ba mẹ cháu đi Thanh Bắc chơi, cháu nhờ người mua ở cửa hàng Hữu Nghị mang về cho họ, cái này cũng để lại cho hai bác luôn..."

"Bác xem, đây còn có một bao gạo, không phải hai bác sắp chia nhà à, chắc chắn cần sắm đồ đúng không? Đồ đạc đều phải chia thành hai, ba phần. Cháu còn một kiện hàng mai sẽ đến, sẽ thêm cho hai bác một nồi cơm điện mới, một trăm cân gạo, một trăm cân bột mì, sáu tấm vải, mười cân thịt heo, để tiện chia nhà."

"Giờ hai bác tính thử xem, nếu những thứ này hai bác cần, thì nhà cháu còn phải bù bao nhiêu tiền cho nhà hai bác nữa?"

"Nếu thấy ổn, đến lúc đó hai bên chỉ cần dọn quần áo, chăn màn, bát đũa là được, rất tiện. Tất nhiên, nếu nhà hai bác có món đồ nào đặc biệt, thì cứ mang đi."

Hai vợ chồng trung niên ngẩn người nhìn Cố Tiểu Khê, hồi lâu không nói nên lời.

Cố Diệc Dân và Giang Tú Thanh cũng ngây người. Cả hai không ngờ Tiểu Khê lại sắp xếp chu đáo đến vậy.

Ông ngoại Giang thì cười gật đầu: "Đổi nhà mà êm đẹp thế này, vừa tiện cho cả hai bên, lại tránh được bao nhiêu rắc rối không đáng. Đến lúc đó chỉ cần mang ít đồ, làm thủ tục là xong."

Hai vợ chồng trung niên nghe xong, lập tức ghé đầu lại bàn bạc rất nhanh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.