Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 802: Lương Là Để Vợ Giữ (2)
Cập nhật lúc: 31/12/2025 02:01
"Chắc là do Cố Tân Lệ và Ân Xuân Sinh làm đúng không?" Cố Tiểu Khê nói ra suy đoán của mình.
Lục Kiến Sâm gật đầu: "Anh cũng nghĩ vậy. Nhưng không có bằng chứng."
"Em gái Tiểu Khê, mấy người không lắp mấy cái camera à? Giờ em có cái bộ thu tín hiệu vũ trụ cá nhân rồi mà?" Ngọc Thành Song nhắc.
Nghe vậy, Cố Tiểu Khê vội lấy ra cái bộ thu tín hiệu vũ trụ mà mình trúng thưởng trước đó.
Ngọc Thành Song đặt bát đũa xuống, hướng dẫn Lục Kiến Sâm gắn bộ thu tín hiệu vào quang não, sau đó tự mình lên cửa hàng mua một hộp camera tí hon chỉ bằng hạt gạo đưa cho Lục Kiến Sâm.
"Nối camera với bộ thu tín hiệu của cậu, lúc nào cậu cũng có thể theo dõi được tình hình trong nhà."
"Cảm ơn. Lát nữa tôi nghiên cứu thử." Lúc này mắt Lục Kiến Sâm hơi bận rộn.
Anh phát hiện quang não của mình đã có thêm rất nhiều thông tin, hình như còn xuất hiện cả một cái cửa hàng tinh tế?
Ăn xong, Cố Tiểu Khê kể lại cho Lục Kiến Sâm chuyện mình quay về Hoài thành, mọi chuyện xảy ra trong nhà, cô đều nói hết.
Nghe xong, Lục Kiến Sâm nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Chuyện này để anh lo, anh sẽ cho người điều tra về ông nội em."
Cố Tiểu Khê bĩu môi, mặt đầy khó chịu: "Ông ta không phải ông nội em."
"Được rồi. Là ông cụ Cố. Ông ngoại em nói đúng, vẫn nên cẩn thận thì hơn. Sau lưng ông ta chắc chắn có người khác. Ngần ấy tiền, không thể nào chỉ một mình ông ta lấy được và giấu kỹ như vậy."
"Dạ. Còn nữa, Ngọc Thành Song có thể được gọi về làm nhiệm vụ bất cứ lúc nào, em tính mấy hôm nữa đến bệnh viện quân đội, đến lúc đó sẽ đi làm nhiệm vụ cùng anh ấy."
"Anh được nghỉ hai ngày tới. Ngày mai anh sẽ cho người xây cao thêm tường viện ở nhà, hôm sau anh đưa hai người đến thành phố Thanh Bắc." Lục Kiến Sâm nhanh ch.óng sắp xếp xong.
"Vậy cũng được!" Cố Tiểu Khê thấy xây cao tường viện cũng là việc tốt.
Lục Kiến Sâm bỗng lấy ra từ không gian của mình một xấp tiền dày đưa cho cô.
"Trong này có ba ngàn là dượng của anh cho. Còn một ngàn là tiền t.h.u.ố.c anh nhờ viện trưởng Phùng gửi về. Viện trưởng Trần thông qua sư trưởng Đường chuyển cho bên quân đội. Sư trưởng Đường nói không thể để em bỏ tiền túi ra, nên đã xin một khoản một ngàn tệ để mua t.h.u.ố.c."
"Người như sư trưởng Đường đúng là tốt thật!" Cố Tiểu Khê cười tươi.
"Ừ. Sư trưởng Đường là người ngay thẳng, đối xử rất tốt với cấp dưới và gia đình quân nhân." Lục Kiến Sâm gật đầu chắc nịch.
"Vậy anh giữ lấy số tiền này đi, để dành dùng dần." Cố Tiểu Khê không hề có ý định giữ lại.
Ánh mắt Lục Kiến Sâm ánh lên ý cười, lại lấy thêm một phong bì đựng tiền khác đưa cho cô: "Đây là tiền trợ cấp và các khoản của anh, giao hết cho em giữ. Anh không cần dùng đến tiền."
Ngồi bên cạnh, Ngọc Thành Song nhìn mà cảm khái không thôi.
Thì ra ở chỗ họ, tiền lương là đưa cho vợ giữ hết!
Xem ra Lục Kiến Sâm đúng là rất yêu, rất chiều em gái Tiểu Khê rồi!
Cố Tiểu Khê thấy Lục Kiến Sâm muốn đưa hết tiền cho mình, cô hơi bất đắc dĩ nói: "Anh không có tiền trong người, lỡ lúc cần mua gì thì làm sao? Em bảo anh mua món gì, anh lại không có tiền."
Lục Kiến Sâm nhẹ nhàng vỗ đầu cô: "Vậy em để lại cho anh năm mươi."
"Ừm!" Cố Tiểu Khê lập tức đưa anh năm mươi.
Lục Kiến Sâm nhận lấy tiền, rồi quay sang hỏi Ngọc Thành Song: "Điểm thưởng để mua sắm trong cửa hàng tinh tế là từ đâu ra vậy?"
Thấy anh nghèo rớt mồng tơi, trong tay chỉ có mỗi năm mươi tệ, Ngọc Thành Song liền nói: "Vậy để tôi chuyển cho cậu một ít nhé!"
Vừa nói, anh liền chuyển cho Lục Kiến Sâm một triệu điểm thưởng.
Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt anh ngơ ngác cứng đờ.
"Không chuyển được? Điểm thưởng bị trả lại rồi."
