Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 179: Căn Nhà Tồi Tàn Và Hình Phạt
Cập nhật lúc: 27/03/2026 09:05
Giang Dữ Bạch trong lòng rõ ràng, chẳng sợ đổi lấy cái sân tốt nhất ở đây cũng sẽ bị Nguyễn Duẫn Đường ghét bỏ, bởi vì hết thảy nơi này so với công quán Nguyễn gia đúng là khác nhau một trời một vực.
Lúc này, nơi xa truyền đến một tiếng “kẽo kẹt”.
Anh ngước mắt nhìn lại, liền thấy cô gái nhỏ kia hưng phấn vượt qua hàng rào sắt, đẩy cửa gỗ ra, quay đầu vẫy tay với anh:
“Giang Dữ Bạch, mau nhìn xem nơi này có con nhện nè!”
Mắt cô cong cong, trong mắt tràn đầy tò mò cùng kinh ngạc, không có một chút sợ hãi hay ghét bỏ nào.
“Anh, em như thế nào cảm giác chị dâu không chỉ không sợ hãi, còn thực hưng phấn a!” Thẩm Liệt Dương nghẹn họng trân trối há to miệng.
Đây là một căn nhà hai phòng một sảnh, mặt đất xám xịt, vách tường ố vàng, chân tường chỗ để than tổ ong tích một lớp bụi than dày và mạng nhện.
Giữa phòng bày một bộ bàn ghế gỗ tàn khuyết.
Trong góc một gian phòng ngủ kê một chiếc giường gỗ cũ kỹ.
Cũng còn may, ít nhất mái nhà không dột, bốn phía không lùa gió.
Nguyễn Duẫn Đường quét mắt một vòng, đáy lòng hơi hơi thở phào nhẹ nhõm.
Cô từng xem qua phim về thời đại này, có chút chuẩn bị tâm lý, hơn nữa cô còn có mấy thứ trong không gian kia mà.
Nguyễn Duẫn Đường đứng ở giữa nhà đang tự hỏi nên cải tạo như thế nào, Giang Dữ Bạch đem vali hành lý đặt vào góc tường xong, nhìn cô đứng bất động, trong mắt xẹt qua vẻ hiểu rõ.
Vừa rồi cô bất quá là thấy mới lạ, hiện tại hẳn là hối hận muốn c.h.ế.t rồi.
“Tôi đi bộ đội báo danh.” Anh trầm giọng nói.
Nguyễn Duẫn Đường đang suy nghĩ nghiêm túc, nghe tiếng cũng không quay người lại mà chỉ gật đầu.
Giang Dữ Bạch nhìn bóng dáng cô, mấp máy môi, rồi lại khép lại.
Cuối cùng anh xoay người ra cửa.
Thẩm Liệt Dương đang chờ ở trong sân, thấy anh ra nhanh như vậy, kinh ngạc nói: “Đoàn trưởng, anh không giúp chị dâu quét tước à?”
Giang Dữ Bạch không để ý đến cậu ta, chỉ hỏi: “Phó Chính ủy có ở văn phòng không?”
Thẩm Liệt Dương suy nghĩ một chút, đáp: “Hiện tại chắc là đang ở đó.”
Cậu ta vừa dứt lời, liền thấy Giang Dữ Bạch đi ra khỏi sân, cậu ta nhìn cái sân bẩn thỉu, đ.á.n.h giá một lát nữa chị dâu sẽ nổi điên, vội vàng đuổi theo.
……
Nguyễn Duẫn Đường trải qua bước đầu thiết kế, trước cầm cây chổi trong góc đem phòng ở quét tước một lần.
Không bao lâu sau rác rưởi đã chất thành đống như núi.
Cô không vận chuyển ra ngoài, toàn bộ chất đống ở cửa, chờ Giang Dữ Bạch trở lại vứt, rốt cuộc cũng không phải một mình cô ở.
Theo sau cô lại cầm chậu tráng men đi ra vòi nước công cộng trong viện hứng nước.
Người ở mấy cái sân phụ cận đã sớm chú ý tới người mới chuyển đến nơi này, từng người thò đầu nhìn sang.
Nhìn cô gái xắn tay áo, lộ ra cánh tay trắng nõn non mịn, các bà các cô hâm mộ trung lại mang theo ghen ghét nói:
“Nhìn xem đại tiểu thư thành phố này đúng là không giống người thường, cánh tay còn trắng hơn mặt chúng ta!”
“Trắng thì thế nào, một chiếc giày rách thôi, Dương phó đoàn trưởng tốt như vậy sao lại vớ phải vị hôn thê không biết xấu hổ như cô ta chứ!”
“Ai nha, cũng đừng nói nữa, người ta hiện tại đã câu dẫn được Giang đoàn trưởng, nghe nói đều ngủ cùng nhau rồi, bị Dương phó đoàn bắt gian tại trận!”
“Nghe nói cũng không phải là cô ta câu dẫn, là đôi cẩu nam nữ này lén lút tằng tịu với nhau, chuyện anh tình tôi nguyện đấy!”
“Dương phó đoàn cũng thật đáng thương……”
……
Nguyễn Duẫn Đường không phải không cảm nhận được những ánh mắt mang theo ác ý nồng đậm này, chỉ là mới đến, cô quyết định trước nhận rõ người rồi hãy nói.
Cô hứng đầy một chậu nước, nhanh ch.óng chui vào nhà đóng cửa lại.
Đồ đạc lớn cô không thể đổi, sợ gây chú ý, cho nên vạt giường cùng bàn ghế còn phải lau chùi cẩn thận một lần.
Chờ trong ngoài đều rửa sạch sẽ xong, cô toát một thân mồ hôi, thở hổn hển từ không gian vận chuyển ra đồ dùng hàng ngày, thùng gỗ, khăn lông, vân vân……
Một đầu khác.
Văn phòng Chính ủy.
“Giang Dữ Bạch đoàn 26 đến báo danh!”
Trần Phó Chính ủy nhíu mày bắt người đứng mười phút, mới cho vào cửa.
Ông nhìn người đang đứng nghiêm trang mặt không đổi sắc trước bàn, giận dữ nói: “Cậu nhìn xem cậu làm cái chuyện gì thế này, cậu biết hiện tại bộ đội đồn đại về cậu thế nào không?”
“Biết.” Giang Dữ Bạch trên đường đi đã gặp phải không ít cái nhìn xem thường.
Trần Cương trừng anh một cái: “Biết mà cậu còn làm như vậy, là vì cái gì? Thật sự thích cô gái kia đến thế sao?”
Giang Dữ Bạch là do chính tay ông bồi dưỡng lên, thậm chí lần trước anh lập công xong được thăng chức đều là do ông lực bài chúng nghị định ra.
Đã có thể mấy ngày liền náo ra loại chuyện cướp vị hôn thê tai tiếng này!
Giang Dữ Bạch đối diện với ánh mắt thất vọng của ông, chua xót l.i.ế.m l.i.ế.m môi.
Kiếp trước không có người tin anh, duy độc Trần Phó Chính ủy tới trong tù thăm anh một lần.
Cách song sắt, đưa cho anh vài món quần áo mùa đông, bảo anh làm lại cuộc đời.
Khi đó ánh mắt Trần Cương nhìn anh cũng giống hệt như bây giờ.
Thấy anh không nói lời nào, Trần Phó Chính ủy cho rằng anh cam chịu, tay đập thật mạnh lên bàn, cái ca tráng men bên cạnh cũng rung lên bần bật.
“Tốt tốt tốt, tôi hiện tại là quản không được cậu nữa rồi, cậu hiện tại liền đi ra ngoài chạy vũ trang mười vòng cho tôi!”
