Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 238: Nhân Chứng Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 27/03/2026 19:16

Cô hơi chút tới gần anh, nhỏ giọng nói:

“Cảm ơn anh nhé, chuyện này tôi tự mình giải quyết là được.”

Hơi thở ấm áp phả vào cổ, ngứa ngáy.

Thân mình Giang Dữ Bạch hơi cứng lại, không dấu vết dịch sang bên cạnh một bước, đạm thanh nói với đám người Tôn Đại Phúc: “Nhân chứng không phải tôi.”

Nói xong, anh quay đầu nhìn về phía cửa: “Thủ kho Tần, mời vào.”

Tiếp theo, Tần Biển Rộng đỉnh lấy ánh mắt như kim châm của mọi người, chân tay luống cuống đi vào phòng.

Dương Xuyên nhíu c.h.ặ.t mày, trên dưới quét mắt nhìn người đàn ông trung niên thành thật hàm hậu này, mới nhớ ra ông ta là người quản lý kho v.ũ k.h.í, ngày thường cũng chỉ kiểm kê v.ũ k.h.í, quét tước vệ sinh.

“Anh gọi ông ta tới làm cái gì, ông ta lại nghe không hiểu số liệu.”

“Thủ kho Tần tuy rằng nghe không hiểu, nhưng nhớ mấy con số thì vẫn không thành vấn đề.”

Giang Dữ Bạch nói xong, từ trong tay Tần Biển Rộng nhận lấy một cuốn sổ nhỏ, sau đó trực tiếp chuyển giao cho Trần Cương.

Tôn Đại Phúc nheo mắt, đáy lòng có loại dự cảm bất hảo.

Mà Dương Xuyên cùng tên ghi chép kia thì trực tiếp sắc mặt trắng bệch đến trong suốt.

Hắn hoàn toàn không nghĩ tới Giang Dữ Bạch còn lưu lại hậu thủ.

Càng khiếp sợ chính là Nguyễn Duẫn Đường, cô kinh ngạc nhìn về phía người đàn ông thần sắc nhàn nhạt bên cạnh, cũng coi như hiểu ra hôm đó anh không để ý tới cô, cùng vị Thủ kho Tần này trò chuyện nửa ngày là về cái gì.

Cô lại nhìn về phía Tần Biển Rộng thành thật hàm hậu bên cạnh, cảm kích nói lời cảm ơn với ông ấy.

Trách không được hôm đó Tần Biển Rộng cầm cuốn sổ đứng ở cửa viết viết vẽ vẽ, cũng thật là vất vả cho ông ấy.

Tần Biển Rộng lau mồ hôi, xấu hổ xua tay.

Kỳ thật hôm đó ông nghe Đoàn trưởng Giang nhờ vả chuyện này cũng sợ hãi, sau lại nghe nói là cấp trên yêu cầu mới cứng cổ mà nhớ.

Kết quả lại không ngờ sau đó mới biết được cấp trên căn bản không có nhiệm vụ này, làm ông tức muốn c.h.ế.t!

Ông đang định thiêu hủy bản số liệu này thì Giang Dữ Bạch lại tìm được ông, nói cho ông biết nếu đứng ra làm nhân chứng không chỉ có Chính ủy bảo đảm, còn có phiếu đồ điện gia dụng tặng ông.

Vừa lúc con trai ông kết hôn thiếu "ba chuyển một kêu", cái này vừa lúc đầy đủ hết!

Mà Trần Cương xem xong tất cả, lạnh lùng nhìn về phía tên ghi chép kia, cả giận nói: “Công tác sai sót còn c.h.ế.t không thừa nhận, còn đổ vỏ cho người khác? Quân đội như thế nào sẽ dung tha loại người như cậu!”

Tên cao gầy kia ngay tại chỗ liền luống cuống, đỏ mắt cầu xin.

Trần Cương lại không để ý tới, ngay tại chỗ tuyên án: “Cậu hiện tại liền tạm thời cách chức chỉnh đốn, trở về viết kiểm điểm cùng báo cáo sai lầm nộp lên, chờ cấp trên xử phạt!”

Tên cao gầy xụi lơ ngã xuống đất, túm c.h.ặ.t ống quần Dương Xuyên: “Anh Xuyên…… Cứu cứu tôi……”

Thần sắc Dương Xuyên căng thẳng, vội vàng kéo tay hắn ra, an ủi:

“Đồng chí Trương, biết sai liền sửa, vẫn còn kịp, tôi cũng sẽ giúp cậu cầu tình với tổ chức.”

Nghe tiếng, tên cao gầy đối diện với đôi mắt hắn, xem hiểu ý tứ của hắn, trắng mặt buông tay ra.

Mà Tôn Đại Phúc không nghĩ tới còn có bước ngoặt này, hừ lạnh một tiếng rời đi.

Trần Cương gọi Giang Dữ Bạch cùng Tần Biển Rộng ra ngoài nói chuyện, Nguyễn Duẫn Đường ở lại giải thích đơn giản với ngài William cùng Julia.

Julia nghe xong chu miệng, khuyên nhủ: “Cô còn không bằng đi theo tôi làm xưởng thôi, nơi này thật phiền toái!”

Julia luôn luôn tính tình hoạt bát, lại được chồng bảo hộ rất tốt, tự do tự tại muốn làm gì thì làm.

Ngài William xoa xoa đầu vợ: “Chồng của cô Nguyễn ở chỗ này, sao có thể đi theo em chạy lung tung được.”

Julia ngẫm lại cũng đúng, lại chớp chớp mắt với Nguyễn Duẫn Đường: “Tôi có một cái xưởng chọn địa điểm liền ở gần đây, cô không cần lo lắng phải tách ra với chồng cô đâu.”

Nguyễn Duẫn Đường một chút không nhịn được, mặt có chút đỏ.

“Chờ chân bà khỏi, tôi sẽ đi theo bà xem thử.”

Nghe cô nhả ra, Julia vui vẻ cực kỳ, đứng dậy liền muốn hôn cô hai cái. Lại vồ hụt, thiếu chút nữa ngã nhào, may mắn chồng vớt lại kịp thời.

Nguyễn Duẫn Đường tim nhảy dựng, vội vàng xin lỗi Julia, lại chuyển mắt trừng người đột nhiên túm lấy mình: “Anh làm gì vậy?”

Giang Dữ Bạch trước xin lỗi Julia, mới giải thích với cô: “Phó Chính ủy có việc tìm cô.”

Nguyễn Duẫn Đường lúc này mới thu hỏa, quay đầu nói với Julia một tiếng, mới đi theo anh rời khỏi phòng bệnh.

Kết quả ngoài hành lang lại không có một bóng người.

Nguyễn Duẫn Đường nhìn trái nhìn phải, nghi hoặc hỏi: “Phó Chính ủy đâu?”

Trong mắt Giang Dữ Bạch hiện lên sự kinh ngạc gãi đúng chỗ ngứa, lại nói: “Khả năng Chính ủy về đơn vị trước rồi.”

Nguyễn Duẫn Đường cũng không có hoài nghi, cũng nghĩ người ta là một Chính ủy sao có thể ở bên ngoài đứng chờ cô mãi được.

Vì thế cô vội vàng cùng Giang Dữ Bạch lên xe về đơn vị.

Ở trên đường, Nguyễn Duẫn Đường do dự một chút, mới mở miệng: “Tôi cảm thấy chuyện này cùng Dương Xuyên thoát không được quan hệ.”

Giang Dữ Bạch nắm vô lăng, nhìn thẳng con đường phía trước, nghe vậy cũng không ngoài ý muốn.

“Chuyện này tôi đã đề cập với Chính ủy.”

Đáng tiếc không có chứng cứ, phía sau Dương Xuyên còn có người bảo kê hắn, Trần Cương cũng không động vào hắn được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.