Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 50: Tính Toán Chi Li
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:08
“Hôm nay bữa cơm này hai ta tuy rằng cùng nhau ăn, nhưng là giá cả đồ ăn lại không giống nhau, thiếu thì phải bù thêm tiền.”
“Hơn nữa tôi mượn phòng bếp của bà cụ hàng xóm nấu cơm cũng tốn công sức.”
Vốn dĩ cô cũng không muốn tính toán chi li như vậy, hai người bọn họ nói thế nào cũng thân hơn quan hệ bạn cùng phòng xa lạ một chút.
Đặc biệt lúc ấy cô đói bụng tìm không ra nhà ăn, người chung quanh đối với cô né xa ba thước, cuối cùng vẫn là cô lấy thịt trao đổi, mượn phòng bếp dùng cùng bà cụ kia, mới miễn cưỡng xào được hai món ăn.
Sau lại phát hiện hắn trở về còn mang theo đồ ăn cho cô, cảm thấy hắn cũng chưa quên chính mình, đáy lòng cô kỳ thật là thở phào nhẹ nhõm.
Hàng xóm chung quanh đều đối với cô ác ý tràn đầy.
Ở nơi xa lạ, cô chỉ quen biết mỗi hắn.
Giang Dữ Bạch đối diện với ánh mắt xa lạ xa cách của cô, giữa mày không tự giác nhíu lại, theo sau hắn từ trong túi móc ra mấy tờ tiền hào đưa qua.
“Không đủ thì chờ tôi tháng sau phát tiền trợ cấp.”
Nguyễn Duẫn Đường nhận lấy nghiêm túc đếm đếm, hỏi: “Cơm hộp bao nhiêu tiền?”
“Không cần, tôi đã nói sẽ phụ trách sinh hoạt cơ bản của cô.”
Nguyễn Duẫn Đường nghe xong sắc mặt không đổi, chỉ là trả lại hai tờ.
Giang Dữ Bạch nhíu mày, không thu.
“Là thừa.” Nguyễn Duẫn Đường giải thích.
Đĩa thịt lợn xào ớt xanh đầy ắp kia hai phần ba đều là thịt, sao có thể còn thừa bao nhiêu.
Giang Dữ Bạch ánh mắt thật sâu nhìn chằm chằm cô, giọng nhạt nhẽo nói: “Lát nữa tôi phải về đơn vị, không có thời gian thu dọn bát đũa, chỗ này coi như thù lao cho cô.”
Nghe tiếng, Nguyễn Duẫn Đường hơi hơi nhướng mày.
Giác ngộ đảo rất cao.
Đáng tiếc cô không thiếu tiền.
Nguyễn Duẫn Đường tiến lên một bước, tới gần hắn, gần đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở.
Thân mình Giang Dữ Bạch bỗng nhiên cứng đờ, sắc mặt lạnh xuống: “Nguyễn Duẫn Đường, tôi đã nói cô tránh xa ——”
Lời nói của hắn bỗng nhiên dừng lại khi đầu ngón tay xanh nhạt kia kẹp hai tờ tiền hào, nhét vào túi áo trước n.g.ự.c hắn.
Hai ngón tay kia còn ấn ấn vào trong.
Cách lớp vải dệt mỏng manh, xúc cảm mềm mại mang theo sự mát lạnh làm trái tim hắn khẽ run.
“Thù lao cho anh, xong việc anh trở về rửa đi.” Nguyễn Duẫn Đường cười thu hồi tay, lùi về sau mấy bước dài.
Giang Dữ Bạch mạc danh nghẹn lời, thật sâu liếc nhìn cô một cái, thần sắc khó lường.
Nửa ngày, hắn không nói chờ hắn trở về không chừng muốn bao lâu, trực tiếp đi đến bên cạnh bàn thu dọn bát đũa.
Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc một chút, lại cũng không hỏi hắn, dọn cái ghế nhỏ ra cổng viện hóng gió lạnh.
Động tác của Giang Dữ Bạch thực nhanh ch.óng, đem bát đũa bỏ vào phòng bếp xong đi ra đội mũ quân nhân lên, trước khi đi lại quét mắt một vòng căn nhà, nhớ tới cái gì, đột nhiên hỏi:
“Phu nhân Phó Chính ủy không phải tới đưa đồ ăn cho cô sao, sao cô còn tự mình nấu cơm?”
“Phu nhân Phó Chính ủy?” Nguyễn Duẫn Đường nghi hoặc, thực xác định nói: “Hôm nay không ai tới đưa đồ ăn cả.”
Giang Dữ Bạch nhíu nhíu mày.
Hắn đi lên Chính ủy Trần chuyên môn nói bảo bọn họ buổi tối không cần ăn căn tin, sẽ cho người đưa đồ ăn tới.
Mà Nguyễn Duẫn Đường cũng thực mau phản ứng lại đây, hóa ra hẳn là có người tới đưa đồ ăn cho cô, không biết vì sao lại không đưa.
Cho nên Giang Dữ Bạch còn tưởng rằng cô ở trong nhà có cái ăn.
Giang Dữ Bạch không giải thích nhiều, chỉ nói:
“Nơi này có nhà ăn, cô không muốn nấu cơm thì có thể đi, tôi vẽ bản đồ giản lược đặt ở phòng bếp, cô muốn tự mình nấu cơm thì ngày mai tôi giúp cô mua dụng cụ.”
“Tôi tự mình làm đi.” Nguyễn Duẫn Đường không chút do dự nói.
Kiếp trước cô trừ bỏ điều hương thì thích làm đồ ăn ngon, nhà ăn phỏng chừng làm còn không ngon bằng cô.
Nghe tiếng, đáy mắt Giang Dữ Bạch hiện lên sự kinh ngạc nồng đậm.
Theo hắn biết, Nguyễn Duẫn Đường là đại tiểu thư lá ngọc cành vàng, mười ngón tay không dính nước mùa xuân, sao có thể biết nấu cơm.
Vừa rồi bữa cơm kia hắn ngay từ đầu đều tưởng là phu nhân Phó Chính ủy đưa tới.
Nguyễn Duẫn Đường giả vờ không nhìn ra sự khiếp sợ của hắn, nhắc nhở nói: “Anh không vội chuyện ở đơn vị à?”
Giang Dữ Bạch lấy lại tinh thần, nhanh ch.óng xoay người rời đi.
Nguyễn Duẫn Đường nhẹ thở hắt ra, về phòng nhanh ch.óng viết những thứ cần mua sắm, sau đó lại đi phòng bếp lấy tấm bản đồ giản lược hắn để lại mang về phòng.
Hắn vẽ không tính là giản lược, cơ bản những nơi cô cần đi như nhà ăn, nhà tắm, v.v... đều vẽ lên.
Hơn nữa còn cẩn thận đ.á.n.h dấu tên hàng xóm ở hai bên trái phải.
Đôi mắt Nguyễn Duẫn Đường sáng ngời, nhanh ch.óng ghi nhớ tất cả, mới nhét bản đồ vào dưới gối đầu.
Một đêm ngủ ngon.
Ngày hôm sau, Nguyễn Duẫn Đường đơn giản rửa mặt đ.á.n.h răng xong, liền đi một chuyến tới nhà ăn.
Tuy rằng cô về sau không tính toán ăn cơm tập thể, nhưng cô ít nhất muốn nhận rõ mặt người, lại giải quyết tin đồn nhảm nhí trong đơn vị.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy vải bông trắng thuần, mái tóc dài như thác nước xõa sau lưng, thoạt nhìn giống một cô học sinh ngoan ngoãn.
Trên đường mọi người tò mò nhìn về phía cô liếc mắt một cái lại liếc mắt một cái, ánh mắt nghi hoặc lại không có ác ý, rõ ràng không nhận ra cô.
