Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 75: Nồi Lẩu Cay Và Sự Quan Tâm Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:12
Người như vậy mà lại chịu xuống bếp nấu chè đậu xanh sao?
Đến chiều, bàn mới và tủ quần áo đều đã đóng xong, hiện tại chỉ còn thiếu giường, ghế dựa và tủ bát.
Nguyễn Duẫn Đường vì muốn cảm ơn bọn họ nên đã cố ý chuẩn bị lẩu bò.
Rau dưa tươi mới không có nhiều, cô liền thả rất nhiều thịt vào, đầy ắp một nồi to, nước dùng đỏ au, thơm nức mũi.
Nhìn nồi lẩu, Thẩm Liệt Dương và đám anh em chảy cả nước miếng: “Chị dâu, tay nghề của chị cũng quá đỉnh rồi.”
Nguyễn Duẫn Đường khiêm tốn cười cười: “Chỉ là lúc rảnh rỗi không có việc gì làm nên tùy tiện nghiên cứu một chút thôi, mọi người mau tranh thủ ăn cho nóng.”
Được lời như cởi tấm lòng, mấy người vội vàng động đũa. Một miếng thịt vào miệng, vị tươi ngon cay nồng lan tỏa, ai nấy đều ăn đến miệng đỏ bừng, nhưng cái miệng thì không thể nào dừng lại được.
Nguyễn Duẫn Đường cũng ăn rất ngon lành.
Duy chỉ có một người cầm đũa nhưng mãi vẫn chưa động vào.
“Đoàn trưởng, sao anh không ăn? Anh không phải thích ăn cay nhất sao?” Thẩm Liệt Dương thắc mắc hỏi.
Nguyễn Duẫn Đường cũng tò mò nhìn sang.
“Không đói lắm.” Giang Dữ Bạch buông đũa xuống, “Tôi ăn xong rồi, mọi người cứ ăn từ từ.”
Nói xong, hắn đứng dậy đi ra khỏi nhà.
“Kỳ lạ thật, Đoàn trưởng trước giờ là người không cay không vui, cho dù không đói cũng không đến mức một miếng cũng không ăn chứ.” Thẩm Liệt Dương buồn bực lầm bầm.
Nguyễn Duẫn Đường nhìn ra ngoài cửa, mày cũng nhíu lại. Hắn ngoại trừ buổi trưa uống một bát chè đậu xanh thì chưa ăn gì cả, sao có thể không đói?
Sau đó, cô đi vào bếp một chuyến, không bao lâu sau lại đi ra ngoài.
Cô tìm thấy người ở một góc sân.
Hắn trầm mặc dựa vào thân cây, những khớp xương rõ ràng đang cầm một con d.a.o nhỏ, từng nét khắc những hoa văn đơn giản lên chân bàn. Trông hắn lúc này vừa tinh tế lại vừa văn nhã, cực kỳ không ăn nhập với con người hắn thường ngày.
Hắn quá tập trung, đến mức cô đi đến bên cạnh cũng không phát hiện ra.
Nguyễn Duẫn Đường chần chờ một chút, chờ hắn khắc xong một bên mới hỏi: “Có phải dạ dày anh không thoải mái không?”
Mũi d.a.o vạch ra một vết trên gỗ, Giang Dữ Bạch nhíu mày, ngẩng đầu nhìn cô, giọng nhạt nhẽo: “Không có.”
Nguyễn Duẫn Đường nhìn ra tâm trạng hắn không tốt, không hỏi nhiều nữa, chỉ nói: “Trong bếp có bát mì nước không cay đấy, anh đói thì vào ăn đi, để muộn chút nữa là mì trương hết.”
Nói xong, cô xoay người đi vào nhà.
Giang Dữ Bạch ngẩn người nhìn theo bóng lưng cô, đáy mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Sau đó hắn ném con d.a.o nhỏ xuống, thân thể nặng nề dựa vào thân cây, day day huyệt Thái Dương đang đau nhức, đáy mắt dâng lên sự u ám và phiền muộn.
Kiếp trước, lần đó bị ép ăn quá nhiều ớt sống, dạ dày hắn đã sớm hỏng rồi, hắn cũng đã sớm không còn thích ăn cay nữa.
...
Chờ khi Nguyễn Duẫn Đường đi ra, bàn ăn đã được dọn dẹp xong, phòng bếp cũng sạch sẽ, bát mì kia cũng đã biến mất.
Nguyễn Duẫn Đường hôm nay cũng đổ không ít mồ hôi, đang định nấu nước tắm rửa đ.á.n.h răng, vừa xách thùng gỗ chuẩn bị đi ra ngoài lấy nước thì suýt chút nữa đ.â.m sầm vào Giang Dữ Bạch.
“Anh còn chưa đi à?” Cô đầy mặt kinh ngạc.
Giang Dữ Bạch nhìn cái thùng trong tay cô, không giải thích vì sao mình còn ở đây, chỉ hỏi: “Lấy nước tắm à?”
Nguyễn Duẫn Đường theo bản năng gật đầu. Ngay sau đó, cái thùng trong tay bị người ta đoạt lấy.
“Tôi giúp cô lấy.”
Không đợi Nguyễn Duẫn Đường ngăn cản, người đã đi ra cửa.
Nguyễn Duẫn Đường ngạc nhiên tột độ.
Chẳng bao lâu sau, Giang Dữ Bạch xách một thùng nước đầy giúp cô đổ vào nồi, tiếp đó nhóm lửa nấu nước, động tác trôi chảy như nước chảy mây trôi.
Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc đến mức miệng có thể nhét vừa quả trứng vịt. Cô có chút thụ sủng nhược kinh, luống cuống ngăn cản:
“Mấy việc này tôi tự làm là được rồi.”
Giang Dữ Bạch cầm kẹp than, tay khựng lại một chút, chậm rãi quay mặt sang. Hàng lông mi rủ xuống tạo thành bóng râm hình cánh bướm trước mắt, đôi mắt vốn luôn phủ đầy sương lạnh lúc này lại dập dờn sóng nước.
“Hôm nay cô vất vả rồi, bát mì kia rất ngon.” Nốt ruồi nâu nơi khóe mắt hắn theo khóe môi khẽ run, dưới ánh lửa hắt lên một màu sắc ấm áp dịu dàng.
Hóa ra là quà đáp lễ.
Nguyễn Duẫn Đường âm thầm thở phào, cười nói: “Không có gì, không cần cảm ơn nhiều thế đâu, anh cũng là giúp tôi đóng đồ đạc mà.”
“Không chỉ có vậy.” Hắn nhìn cô.
Ánh lửa chiếu sáng sườn mặt nửa sáng nửa tối của hắn, đáy mắt đen nhánh có tình cảm kích động.
Trái tim Nguyễn Duẫn Đường thót lên một cái, kinh ngạc trừng lớn mắt.
Không phải đâu, hắn... hắn chẳng lẽ lại...
Giang Dữ Bạch bình tĩnh nhìn cô, thần sắc dường như rất thống khổ: “Hiện tại tôi rất mâu thuẫn.”
“Tôi rất ghét cô của trước kia, chính xác mà nói, là cô của trước khi xảy ra chuyện đó.”
Dừng một chút, đuôi mắt hắn phiếm hồng nhạt: “Nếu, chuyện trước kia không phải do cô làm thì tốt biết mấy.”
Giọng hắn ảm đạm trầm thấp, lại mang theo chút dụ dỗ.
Không khỏi làm cho đáy lòng người ta mềm nhũn đến rối tinh rối mù.
Củi lửa trong bếp nổ lép bép b.ắ.n ra tia lửa, trong vầng sáng vàng ấm áp, cô gái ngẩn ngơ nhìn hắn, nhưng trong mắt lại không phải là vui mừng, mà ngược lại... như là kinh hãi?
Giang Dữ Bạch nhíu mày, lại duy trì ánh mắt ôn hòa, thấp giọng nói: “Cô hẳn là đã hiểu rồi chứ?”
“Hiểu cái gì?” Nguyễn Duẫn Đường ngơ ngác.
