Thập Niên 70: Tuyệt Thế Giai Nhân Y Thuật Lừng Danh Những Năm 70 [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 100
Cập nhật lúc: 25/01/2026 12:21
Diệp Thanh đã nghe ra điểm không ổn, sắc mặt cô chợt trầm xuống, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng chằm chằm nhìn vào Ngũ Nguyệt Anh:
“Triệu gì? Cô rốt cuộc muốn nói cái gì?”
Ngũ Nguyệt Anh bị ánh mắt đó của Diệp Thanh làm cho thót tim một cái, trong mắt không tự chủ được mà xẹt qua một tia hoảng loạn và hột hẫng.
Diệp Thanh này nhìn bề ngoài tuổi tác không lớn, nhưng cảm giác tính khí có vẻ không tốt cho lắm.
Đặc biệt là đôi mắt đó, hệt như tia X vậy, bị quét một cái cô ta cảm thấy những toan tính nhỏ nhặt trong lòng mình đều bị đối phương nhìn thấu hết.
“Không có gì, tôi bảo cô cũng quá liều lĩnh rồi đấy, mới đến đã dám xuống nước, cô có biết con sông Vịt đó nhìn không rộng nhưng thực chất nước rất sâu và chảy xiết không, rơi xuống là rất dễ mất mạng đấy!”
Ngũ Nguyệt Anh vội vàng chuyển chủ đề.
Nụ cười trong mắt Diệp Thanh không chạm đến đáy mắt.
Cô đã nhận thấy sự kỳ lạ từ phản ứng vừa rồi của Ngũ Nguyệt Anh cũng như những lời cô ta chưa nói hết.
Việc Mạnh Gia rơi xuống sông vốn đã mang hơi hướm âm mưu rồi, giờ cô cực kỳ nghi ngờ chuyện này có liên quan gì đến Ngũ Nguyệt Anh hay không.
Nếu không tại sao Ngũ Nguyệt Anh lại có phản ứng lớn như vậy sau khi nghe tin Mạnh Gia được cô cứu? Còn chuyên môn chạy đến trước mặt cô để chất vấn?
Nhưng trong lòng Diệp Thanh hiểu rõ, không có bằng chứng, cho dù chuyện đó thực sự có bàn tay của Ngũ Nguyệt Anh thì cô ta cũng sẽ không thừa nhận đâu.
Diệp Thanh không rõ tại sao Ngũ Nguyệt Anh lại làm như vậy, liệu có phải cô ta và nữ thanh niên trí thức tên Mạnh Gia kia có mâu thuẫn gì không, nhưng mâu thuẫn lớn đến đâu đi chăng nữa mà lại đi tính kế hôn nhân của người khác, thậm chí việc rơi xuống sông còn có thể lấy đi mạng sống của người khác, thủ đoạn này thực sự là quá tàn nhẫn và thâm độc.
Vốn dĩ ấn tượng của Diệp Thanh về Ngũ Nguyệt Anh này đã rất bình thường, lúc này lại càng trực tiếp rớt xuống mức âm.
Trong lòng cô chuông cảnh báo vang dội, nhắc nhở mình nhất định phải nâng cao ý thức phòng bị!
Ngũ Nguyệt Anh này không phải là người dễ đối phó, vạn nhất không cẩn thận đắc tội với cô ta, rất có thể sẽ phải hứng chịu sự trả thù điên cuồng của đối phương!
Đội trưởng Ngũ lần này đi ra ngoài ròng rã gần hai tiếng đồng hồ mới về.
Về đến nơi thì bảo Mạnh Gia chắc là bị hoảng sợ, sau khi được đám thanh niên trí thức đưa về nhà xã viên thì phát sốt rồi, không biết đêm nay có sốt cao không.
Lại bảo Triệu Rỗ kia cũng rơi xuống sông, còn bị rong rêu quấn c.h.ặ.t lấy chân, sặc không ít nước, nếu không nhờ Triệu Lão Trụ đi ngang qua nhìn thấy, gọi thêm mấy người giúp đỡ, dùng gậy kéo lên thì tên đó chắc đã c.h.ế.t đuối dưới sông rồi.
Nhưng sau khi được cứu lên, người cũng sợ c.h.ế.t khiếp, cứ luôn mồm nói nhảm, lúc thì bảo có con rái cá kéo chân, lúc lại bảo dưới nước có ma, làm Triệu Lão Trụ sợ quá phải bịt c.h.ặ.t miệng thằng con này lại, sợ nó lại nói hươu nói vượn gây ra tai họa.
Ngũ Vĩnh Binh thì không mấy quan tâm đến chuyện của Triệu Rỗ.
Tên du thủ du thực này bình thường trong bản lười biếng ham chơi không làm việc đàng hoàng, không trộm gà bắt ch.ó thì cũng trêu ghẹo vợ con nhà người khác, dân bản tuy tức mà không dám nói gì, nhưng số người có ý kiến thì không ít.
Giờ cái tên khốn kiếp này chịu một bài học, đừng nói là dân bản hả hê, ngay cả Ngũ Vĩnh Binh cũng thấy cái thằng ôn con đó hoàn toàn là tự chuốc lấy!
Đều là những con cáo già sống nửa đời người rồi, Ngũ Vĩnh Binh chỉ cần tìm vài thanh niên trí thức có mặt lúc đó hỏi han một chút là đoán ra được chuyện Mạnh Gia rơi xuống nước là như thế nào rồi.
Chính là hai nữ thanh niên trí thức xảy ra mâu thuẫn cãi vã, sau đó một người kích động không cẩn thận đẩy người ta xuống sông, rồi Triệu Rỗ kia muốn thừa cơ trục lợi, bày ra trò anh hùng cứu mỹ nhân để ép người ta phải phục tùng.
Nhưng gã không ngờ giữa đường lại nhảy ra một kẻ dở hơi như Diệp Thanh, vừa lên đã nẫng tay trên chuyện cứu người rồi.
Triệu Rỗ cứu người không thành, còn suýt nữa thì táng mạng luôn.
Nhà họ Triệu nghèo rớt mồng tơi, Triệu Rỗ lại là cái hạng tồi tệ như thế mà lại còn dám tơ tưởng đến thanh niên trí thức từ thành phố xuống, xì!
Ngũ Vĩnh Binh sau khi hiểu ra thằng oắt con đó muốn làm gì thì tức đến nổ phổi.
Nếu không phải vì giữ chút thể diện cho Triệu Lão Trụ, ông đã tẩn cho thằng ranh con đó một trận nên thân trước mặt bao nhiêu dân làng rồi.
Nhưng những lời này Ngũ Vĩnh Binh còn chưa thể nói ra trước mặt đám con cháu trong nhà, nén ở trong lòng thật là không thoải mái chút nào.
“Thằng cả, thằng hai, thằng ba, ngày mai đứa nào rảnh thì ra bờ sông Vịt xem sao, nếu trong đó mọc rong rêu thì dùng cào sắt vớt sạch đi, sắp đến tháng mười rồi mà sao dưới sông lại mọc rong rêu nữa vậy?”
Ngồi vào bàn ăn, trước khi khai tiệc Ngũ Vĩnh Binh vẫn không quên dặn dò hai cậu con trai.
Nhưng ba cậu con trai nhà họ Ngũ lúc này chẳng màng đến việc nói chuyện với Ngũ Vĩnh Binh, đều đang dán mắt vào hai đĩa thịt trên bàn kia kìa. Ngũ Vĩnh Binh vừa hô khai cơm một cái, đũa của cả nhà đều xăm xăm chọc vào thịt kho tàu và sườn, chỉ vài cái nháy mắt là hai đĩa món mặn đã sạch sành sanh rồi.
Nếu không nhờ bà Ngũ đã dự liệu trước, gắp trước cho Đội trưởng Ngũ một miếng, thì hai đĩa thịt này ông chắc chắn chẳng được miếng nào vào mồm.
Sau khi nghe vợ mình kể lại lai lịch của hai đĩa thịt này, mặt Đội trưởng Ngũ hoàn toàn đen kịt lại.
Bà Ngũ cũng thấy gia đình này thật mất mặt, thức ăn người ta thanh niên trí thức mang ra mà bản thân người ta còn chưa kịp gắp miếng nào đã hết sạch rồi, cả nhà này cứ như ma đói đầu t.h.a.i vậy, nết ăn đúng là khó coi thật.
Diệp Thanh: ... Mặc dù bánh ngô nướng áp chảo vị cũng khá ngon, chủ yếu là loại bánh ngũ cốc nguyên cám chính tông thế này cô đã lâu không được ăn nên nhai thấy khá thơm, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không muốn ăn thịt nha, nhưng tốc độ của những người nhà họ Ngũ này nhanh như chớp, cô không kịp trở tay, đương nhiên chỉ còn nước đứng nhìn thôi.
Diệp Thanh thầm than mình sơ suất, sớm biết như vậy cô nên lén để lại cho mình vài miếng trước, giờ thì hay rồi, đều bị đám bạn ăn này chén sạch rồi.
Tuy nhiên qua chuyện này, cô cũng có chút khái niệm về tình hình đời sống của các gia đình trong bản rồi.
Đến cả nhà đại đội trưởng mà còn thiếu thịt ăn thì xem chừng những ngày tiếp theo của cô chắc là sẽ khó khăn rồi đây, muốn bổ sung dầu mỡ thì chỉ có con đường duy nhất là dọn ra ở riêng.
Nghĩ vậy, ý định dọn ra ngoài của Diệp Thanh càng thêm mãnh liệt, cô cảm thấy ăn cơm xong nhất định phải tìm đại đội trưởng nói chuyện một chút, xem trong làng có căn nhà nào bỏ trống không, cho dù nát một chút cũng không sao, chỉ cần có cái khung ở đó, cô sẽ từ từ dọn dẹp từng chút một.
Nhưng cơm còn chưa ăn xong thì bên ngoài đã có tiếng người gọi rồi.
