Thập Niên 70: Tuyệt Thế Giai Nhân Y Thuật Lừng Danh Những Năm 70 [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 140
Cập nhật lúc: 25/01/2026 12:29
Bữa tiệc ăn thịt mổ lợn mừng công đang vui vẻ thế mà lại bị Ân Sương làm cho mất hứng hẳn. Diệp Thanh thấy Đội trưởng sắc mặt không tốt cũng không muốn tiếp tục ở lại sân phơi chịu đựng bầu không khí u ám của các cán bộ nữa. Cô cho thịt mổ lợn vào cặp l.ồ.ng, rồi gọi bà cụ Trâu nhanh ch.óng về nhà. Dưới bầu không khí này, cô sợ ăn cơm sẽ bị khó tiêu mất.
Lúc này Diệp Thanh và cả đội Cao Sơn đều chưa biết chuyện Ân Sương đã giấu ba con lợn rừng khác trong hang động trên núi. Các cán bộ chỉ tưởng Ân Sương vào rừng trộm mỗi một con lợn con thôi. Sau khi bàn bạc, họ quyết định nuôi con lợn rừng con này cùng với lũ lợn nhà trong chuồng xem có nuôi sống được không.
Đêm đó Diệp Thanh bắt đầu hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay. Một mặt, cô biết việc phô trương quá mức ở bệnh viện huyện hôm nay chắc chắn là không ổn, nhưng nhờ có số điện thoại của ông cụ kia nên phía bệnh viện chắc chắn sẽ không và cũng không dám đi điều tra cô rầm rộ. Tuy nhiên, phía ông cụ sau này chắc chắn sẽ đến tìm hiểu tình hình, nếu biết chuyện cô mổ chính cho Lý Vân Ba thì không chừng ông ấy sẽ nảy sinh nghi ngờ về lai lịch của cô.
Vì vậy nhất định phải nghĩ ra một lý do hợp lý để giải thích với ông cụ đó.
Mặt khác, qua chuyện ngày hôm nay cô cũng nhận ra một vấn đề, đó là nếu lập trạm y tế thì thứ cô thiếu không chỉ là các loại t.h.u.ố.c mà còn thiếu một bộ d.a.o phẫu thuật thuận tay. Nếu không, giống như tình huống ngày hôm nay, với phi châm và dị năng trong tay cô hoàn toàn không cần phải chạy xa như vậy lên huyện, cô có thể giải quyết ngay tại đội.
Tuy nhiên tiền đề của việc thực hiện phẫu thuật ngay tại đội là cô phải trấn an ổn thỏa ông cụ kia, có một lời giải thích hợp lý về kỹ thuật y học tuyệt vời mà cô nắm giữ.
Nếu không cô cảm thấy mình sẽ sớm bị người của cục tình báo để mắt tới mất.
Vừa hay hôm nay cô mới biết được từ miệng thím Cố rằng trên công xã có điện thoại. Xem ra ngày mai cô phải lên công xã một chuyến để gọi điện cho ông cụ kia. Dù lý do cô nghĩ ra có thuyết phục được người ta hay không thì việc cô mượn danh người ta để dọa người khác, dùng xong cũng không thể đến một lời cảm ơn cơ bản nhất cũng không có được.
Đêm đó khi đi ngủ Diệp Thanh lần đầu tiên gặp ác mộng. Cô mơ thấy mười mấy chiếc xe quân sự tiến vào đội Cao Sơn, bao vây ngôi nhà cô đang ở. Một nhóm người mặc quân phục xanh cầm s.ú.n.g thật đạn thật chĩa thẳng vào cô, còn ông cụ mặc bộ đồ Trung Sơn với vẻ mặt nghiêm nghị đứng trên chiếc xe tải quân sự ở chính giữa, cầm loa hét vang trong sân bảo cô hãy thành thật khai báo và từ bỏ kháng cự, nếu không giao dị năng ra thì sẽ cho cô nếm mùi v.ũ k.h.í nóng.
Diệp Thanh sợ đến mức hồn vía lên mây, đột ngột mở mắt ra thấy mình vẫn đang nằm yên ổn trên giường nhà bà cụ Trâu. Bên ngoài trời đã hửng sáng, trong rừng phía sau thấp thoáng tiếng chim hót, mọi thứ đều yên tĩnh và hài hòa, năm tháng bình yên như thế. Cô mới không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm, lầm bầm c.h.ử.i rủa vài câu rồi bò dậy bắt đầu một ngày mới.
Buổi sáng Diệp Thanh lại đi tìm Đội trưởng xin nghỉ. Lý do thì cô không giấu giếm, chỉ nói rằng sở dĩ viện trưởng bệnh viện huyện hôm qua bằng lòng mở cửa sau cho cô là vì cô đã mượn danh một người bề trên.
Vì vậy cô phải lên công xã gọi điện thoại để giải thích với đối phương, nếu không sợ người bề trên đó sẽ nghĩ nhiều.
Chuyện ở bệnh viện huyện hôm qua Đội trưởng Ngũ chắc chắn đã nhìn thấy rõ. Mặc dù ông không rõ người bề trên trong miệng Diệp Thanh rốt cuộc là ai nhưng có thể khiến bệnh viện huyện bật đèn xanh chứng tỏ lai lịch của đối phương không hề đơn giản.
Đội trưởng Ngũ đâu có ngốc, Diệp Thanh có mạng lưới quan hệ lợi hại như vậy, duy trì tốt thì đối với toàn bộ đội Cao Sơn đều có lợi, biết đâu có một ngày lại cần dùng tới thì sao?
Vì vậy khi Diệp Thanh nói muốn xin nghỉ, vị Đội trưởng này không nói hai lời đã đồng ý ngay.
Lại phải đi bộ mấy cây số, Diệp Thanh không khỏi lo lắng cho đôi chân nhỏ của mình. Cô thực sự không muốn đi bộ chút nào, nhưng chẳng có cách nào cả, cơ thể này của cô quá lùn, dù nhà Đội trưởng có xe đạp Phượng Hoàng cô cũng không điều khiển nổi, cái thứ đó to quá, chân ngắn quá cô không với tới được.
Với khuôn mặt đầy oán hận đi lên công xã, suốt dọc đường Diệp Thanh đều nghĩ cô phải tìm cách kiếm một cái phiếu xe đạp, sau này nhất định phải tìm cơ hội lên huyện hoặc lên tỉnh mua một chiếc xe đạp mini cho nữ. Ở nơi đất rộng người thưa như vùng Đông Bắc này, thiếu phương tiện giao thông thật là quá khó khăn, đi lên công xã hay ra trấn đều vất vả.
Đến công xã Hồng Kỳ, Diệp Thanh mang theo giấy chứng nhận mà Đội trưởng mở đi vào tìm người hỏi chuyện gọi điện thoại. Nhưng có lẽ vì cô trông quá trẻ con, lại là mặt lạ, cộng thêm giọng miền Nam, nên mấy cán bộ trong công xã người thì đang c.ắ.n hạt dưa tán gẫu, người thì đang uống trà xem báo, tóm lại là chẳng ai thèm để ý đến cô.
Hừ, cái tính nóng nảy của tôi phát tác rồi đây!
Diệp Thanh bị thái độ lạnh lùng của mấy nhân viên này làm cho tức phát điên. Cô đi bộ mấy cây số để đến cái công xã này, chân sắp rụng ra đến nơi rồi mà những người này lại có thái độ thế này sao?
Nhìn năm chữ lớn “Vì nhân dân phục vụ” treo ở cửa tòa nhà văn phòng, Diệp Thanh chỉ thấy mỉa mai.
Đám người này có vẻ không sợ gì cả, chắc họ nghĩ cô thật sự không có cách nào trị được họ sao?
Ánh mắt cô dừng lại trên cuốn sổ tay bìa đỏ đặt trên bàn của một cán bộ cách đó không xa, bỗng nhớ ra những câu trích dẫn đỏ rực mà cô đã nỗ lực bổ sung trong thời gian qua sau khi đến thế giới này. Linh tính mách bảo, một kế sách tinh quái lập tức nảy ra trong đầu cô.
Dám phớt lờ tôi sao? OK, hôm nay tôi sẽ cho các người nếm mùi đá phải tấm sắt là thế nào!
Thế là Diệp Thanh chẳng thèm lãng phí nước miếng tìm những người này nữa. Cô đi thẳng ra cửa lớn, ngẩng cao đầu, vươn cổ bắt đầu màn biểu diễn của mình:
“... Con người ai cũng có một lần c.h.ế.t, có cái c.h.ế.t nặng như núi Thái Sơn, có cái c.h.ế.t nhẹ như lông hồng.”
“C.h.ế.t vì lợi ích của nhân dân thì nặng hơn núi Thái Sơn; làm việc cho bọn phát xít, c.h.ế.t cho những kẻ bóc lột và áp bức nhân dân thì nhẹ hơn lông hồng...”
“Vì chúng ta phục vụ nhân dân nên nếu chúng ta có khuyết điểm thì không sợ người khác phê bình chỉ bảo. Bất kể là ai, ai chỉ ra cho chúng ta cũng được...”
Diệp Thanh đẩy âm lượng lên mức cao nhất, đứng trước bậc thềm mà cứ như đang đứng trên một sân khấu lớn của thế giới vậy, càng đọc càng trôi chảy điêu luyện, càng đọc càng dõng dạc hào hùng, thu hút cả những dân làng đến công xã làm việc từ sáng sớm.
