Thập Niên 70: Tuyệt Thế Giai Nhân Y Thuật Lừng Danh Những Năm 70 [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 197

Cập nhật lúc: 25/01/2026 12:39

Ngược lại, Cố Vệ Đông lại tỏ ra vô cùng bình thản, chống gậy đi ra ngoài. Sau khi nhìn thấy Ngũ Nguyệt Anh, biểu cảm trên mặt anh cũng không có nhiều thay đổi.

Lúc Ngũ Nguyệt Anh đến có chút thấp thỏm chột dạ, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ chống gậy đi ra của Cố Vệ Đông, hình ảnh người què của anh trong đầu cô lại dần hiện lên rõ rệt. Chút không tự nhiên trong lòng Ngũ Nguyệt Anh tan biến sạch sành sanh trong nháy mắt.

Cô kiên định với quyết tâm của mình, cảm thấy quyết định lần này của mình là không sai!

Mặc dù lần này Cố Vệ Đông trở về thôn Kháo Sơn sớm hơn kiếp trước rất nhiều, nhưng điều này không ảnh hưởng đến phán đoán của cô.

Cái chân của Cố Vệ Đông chắc chắn là què rồi, chẳng mấy chốc quân đội sẽ trả anh về nguyên quán, tiếp theo cái tên này sẽ phải vào nhà máy gang thép làm bảo vệ, rồi cả đời này sẽ không bao giờ rời khỏi phòng bảo vệ nữa.

Lấy một người què đã từng khiến cô không thể ngẩng đầu lên được trước mặt họ hàng bạn bè, mà người què này lại còn là một nhân viên bảo vệ ăn lương c.h.ế.t, điều này càng khiến cuộc đời cô có thể nhìn thấu được đến tận cùng.

Mọi chuyện ở kiếp trước khiến cô hiểu rằng việc cô chọn Cố Vệ Đông vốn dĩ là một sai lầm. Nếu không có cuộc hôn nhân này, có lẽ cô đã sớm theo Giản Minh ra nước ngoài, lấy được thẻ xanh ở bờ bên kia, sống một cuộc sống thượng lưu xa hoa mà ai nấy đều phải ghen tị rồi!

Bây giờ trọng sinh trở lại, Ngũ Nguyệt Anh đương nhiên không muốn lặp lại sai lầm cũ.

Cô muốn sửa đổi mọi thứ về đúng quỹ đạo trước khi xảy ra lỗi lầm lớn không thể cứu vãn. Còn về cái tên Cố Vệ Đông nhu nhược vô dụng này, ai thích thì cứ lấy đi, dù sao Ngũ Nguyệt Anh cô kiên quyết sẽ không gả cho anh lần thứ hai nữa đâu!

“Lần trước chính ủy của các anh đến làng, tôi đã bày tỏ rõ ràng thái độ của mình rồi. Hy vọng anh đừng có bám riết không buông nữa, hãy hủy bỏ cuộc hôn nhân kỳ quặc này đi. Là đàn ông thì hãy dứt khoát một chút, đừng để tôi coi thường anh!”

Thái độ của Ngũ Nguyệt Anh vô cùng cứng rắn, mang bộ dạng chuyện này không có gì để thương lượng cả, ánh mắt nhìn Cố Vệ Đông cũng cực kỳ khinh bỉ và coi thường.

Cố Vệ Đông nhìn chằm chằm Ngũ Nguyệt Anh, không nói lời nào.

Thực ra anh cũng không biết Ngũ Nguyệt Anh ở kiếp trước có từng kháng cự cuộc hôn nhân này như vậy hay không.

Anh chỉ nhớ lúc đó anh vừa bị thương ở chân, ở thành phố Thân dưỡng thương ròng rã hơn hai tháng mới về Đại Bắc Hoang.

Đợi đến khi anh trở về thì thủ tục chuyển ngành của đơn vị đã làm xong xuôi hết rồi, là Chính ủy Hác dẫn anh đến nhà máy gang thép làm thủ tục nhận việc.

Khi trở lại làng, nhà họ Ngũ chủ động nhắc đến chuyện kết hôn của hai người.

Lúc đó anh vẫn còn đang chìm đắm trong cú sốc lớn khi sự nghiệp bị hủy hoại, chỉ cảm thấy cả cuộc đời mình không còn hy vọng gì nữa. Thế là anh buông xuôi, mọi người xung quanh sắp xếp thế nào thì anh nghe theo thế ấy, cứ thế lờ mờ mà đăng ký kết hôn với Ngũ Nguyệt Anh.

Đêm tân hôn anh uống say khướt không biết gì, ngày hôm sau nhìn người đàn bà nằm bên cạnh mình, anh mới muộn màng nhận ra rằng mình đã kết hôn một cách qua loa như vậy.

Lúc đó thực ra anh đã lờ mờ có chút hối hận, nhưng một người vừa gặp phải cú sốc lớn như anh không thể bình tâm suy nghĩ kỹ xem mình thực sự muốn gì, chỉ muốn nhanh ch.óng vực dậy khỏi tâm trạng u ám và áp lực.

Giống như lời khuyên nhủ của cha mẹ và họ hàng, anh cũng tin vào cái lý do nực cười kia, cảm thấy tổ chức một đám cưới để xả xui, có lẽ vận đen trên người sẽ tan biến đi.

Có lẽ vì mục đích ban đầu khi bước vào cuộc hôn nhân của anh không thành kính nên ông trời mới trừng phạt anh. Cuộc hôn nhân đó đã không giúp anh kết thúc vận đen như mong đợi, ngược lại còn trở thành khởi đầu cho bi kịch cuộc đời anh.

Trọng sinh một kiếp, nhìn Ngũ Nguyệt Anh trẻ trung xinh đẹp trước mặt, trong lòng Cố Vệ Đông không hề có chút gợn sóng nào, thậm chí còn lờ mờ có chút chán ghét và mất kiên nhẫn.

Kiếp trước anh và Ngũ Nguyệt Anh kết hôn mười tám năm, nhưng thực ra thời gian chung sống thực sự không nhiều.

Vừa kết hôn ngày thứ hai, anh đã đi làm ở nhà máy gang thép, chẳng bao lâu sau trong nhà truyền đến tin Ngũ Nguyệt Anh mang thai.

Sau khi con cái chào đời, Ngũ Nguyệt Anh không cãi nhau với anh thì cũng là gây chiến với mẹ anh và em gái anh. Sau khi Cố Vệ Bắc cưới vợ, cô em dâu mới cũng trở thành đối tượng để cô ta gây sự.

Đầu tiên là tung tin đồn trong làng bảo mẹ anh và em gái anh bắt nạt cô ta, sau đó lại cực kỳ bất bình với việc Cố Vệ Tây sau khi kết hôn vẫn ở nhà mẹ đẻ, khóc lóc om sòm đòi đuổi vợ chồng em gái ra ngoài. Sau đó nữa Cố Vệ Bắc kết hôn, ngày thứ hai sau ngày cưới cô ta đã khua chiêng gõ trống đòi chia gia tài, thu hút tất cả mọi người trong làng đến nhà mình.

Bố mẹ anh hoàn toàn thất vọng về cô con dâu cả này, cuối cùng thực sự mệt mỏi vì phải đối phó nên đành đồng ý yêu cầu của Ngũ Nguyệt Anh, chia gia tài xong còn đặc biệt xin một mảnh đất trong làng để xây nhà riêng cho vợ chồng họ.

Kết quả sau khi chia nhà, Ngũ Nguyệt Anh không bao giờ thèm bước chân vào nhà họ Cố dù chỉ nửa bước. Đừng nói là ngày thường, ngay cả lễ tết cô ta cũng chưa từng đi thăm bố mẹ anh, đối với ba đứa em của anh cô ta càng lạnh lùng gay gắt, cơ bản là không bao giờ qua lại nữa.

Thậm chí cô ta còn hận lây sang cả Cố Vệ Đông, cho rằng trong chuyện chia nhà đó anh không đứng về phía cô ta. Thế nên hễ Cố Vệ Đông được nghỉ từ nhà máy về là cô ta lại đủ kiểu bới lông tìm vết để cãi nhau với anh, cuối cùng tìm cớ dắt con về nhà ngoại ở.

Hai người nhìn nhau chán ghét, cuộc hôn nhân vốn dĩ không có chút tình yêu và sự ăn ý nào hoàn toàn trở thành một cái vỏ rỗng tuếch có danh mà không có thực.

Cuộc hôn nhân nực cười này đã duy trì một cách miễn cưỡng suốt mười tám năm, cho đến khi người đàn ông đó về nước, khiến Ngũ Nguyệt Anh hoàn toàn mất đi lý trí, nôn nóng muốn phá vỡ xiềng xích của hôn nhân để lao tới cuộc sống lý tưởng mà cô ta mong muốn.

Thế là cô ta đã dứt khoát đề nghị ly hôn giống như bây giờ. Sợ anh không đồng ý, thậm chí cô ta còn không ngần ngại giáng cho anh một đòn chí mạng ngay lúc anh vừa phải đối mặt với nguy cơ thất nghiệp, một cảnh tượng hỗn loạn.

Nghĩ đến những chuyện xảy ra sau đó, ánh mắt Cố Vệ Đông trầm xuống, quay sang gọi Cố Vệ Nam:

“Tiểu Nam, vào lấy xấp phong bì trong túi hành lý của anh ra đây.”

“Vâng.”

Cố Vệ Nam thành thật quay người vào phòng lấy đồ, khi cầm xấp phong bì mà Cố Vệ Đông nói đi ra, cô còn không nhịn được mà lườm Ngũ Nguyệt Anh một cái.

Cố Vệ Đông trực tiếp đưa xấp phong bì dày cộp đó cho Ngũ Nguyệt Anh:

“Đây là những bức thư mà đồng chí Ngũ đã gửi cho tôi trong suốt một năm qua, tôi đều đã sắp xếp ra rồi. Cũng xin đồng chí Ngũ hãy trả lại những bức thư tôi đã gửi cho cô, cảm ơn!”

“Ngoài ra, vì đồng chí Ngũ đã kiên quyết muốn hủy hôn, vậy chẳng phải cô nên thể hiện một chút thành ý sao, ít nhất hãy trả lại những lễ vật mà nhà tôi đã mang đến, cũng như số tiền phụ cấp và vật tư mà tôi đã gửi về chứ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.