Thập Niên 70: Tuyệt Thế Giai Nhân Y Thuật Lừng Danh Những Năm 70 [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 500
Cập nhật lúc: 25/01/2026 16:21
Bản đại vương hiện giờ rất vui, tên nô tài "hốt phân" nhà ngươi hầu hạ khá lắm!
Cái dáng vẻ kiêu ngạo đáng đòn đó làm Diệp Thanh vừa ngứa răng, vừa ngứa tay.
Thế là cô "gan hùm" cười một tiếng gian trá, thử thò móng vuốt ra vươn về phía cơ thể con "đại miêu" này.
Đã ăn thịt viên của cô thì luôn cần phải trả một cái giá nào đó chứ! Chú hổ vằn "vàng mười" (Golden Tabby) tự dâng tận cửa thế này mà không vuốt ve thì còn đợi đến bao giờ?
Lúc mới chạm vào, cái tên này còn né tránh cơ thể định hất móng vuốt ma quỷ của Diệp Thanh ra, nhưng nó tránh đến đâu thì Diệp Thanh đuổi theo đến đó. Chẳng mấy chốc con "đại miêu" này đã bỏ cuộc đấu tranh, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào cái giỏ đựng thịt viên củ cải thơm ngon kia, mặc kệ cho Diệp Thanh có quấy rối thế nào nó cũng không phản kháng nữa.
Lúc này Diệp Thanh hoàn toàn không còn lo ngại gì nữa, đầu tiên là xoa xoa cái đầu của con hổ lớn, sau đó lại vỗ vỗ vào cái m.ô.n.g của vị sơn đại vương này, túm lấy bộ lông khắp người chú hổ vằn này một lượt, thỏa mãn cơn nghiện vuốt ve của mình.
Vừa vuốt ve cô vừa không nhịn được mà cảm thán, quả nhiên cảm giác vuốt ve con "đại miêu" này sướng hơn hẳn so với vuốt ve mèo con bình thường mà!
Con hổ lớn thực sự không ngờ tới tên "vượn người hai chân" này lại lưu manh không biết xấu hổ như vậy, lại dám thừa cơ trong lúc nó đang ăn mà xen vào, nhào nặn mặt thì thôi đi, lại còn dám véo m.ô.n.g nó nữa! Thật sự là chú có thể nhịn nhưng thím không thể nhịn được!
Cái tên này giả vờ nhe răng trợn mắt với Diệp Thanh, nào ngờ nó vừa mới hung dữ lên một cái thì giây tiếp theo Diệp Thanh đã định thu cái giỏ trên đất về rồi.
Cái tên này làm sao nỡ từ bỏ món ngon đã dâng tận miệng? Cái dáng vẻ hung dữ vừa rồi lập tức xẹp xuống, chỉ đành ngoan ngoãn "bán thân cầu vinh", khuất phục dưới dâm uy của tên "vượn người hai chân" trước mặt, để mặc cho Diệp Thanh sờ mó đủ chỗ, chiếm hết mọi lợi lộc.
Đợi đến khi Diệp Thanh vuốt ve cho sướng tay, thỏa mãn thu tay về thì con hổ lớn này cũng đã ăn sạch sành sanh cái giỏ thịt viên củ cải đó.
Chỉ thấy cái tên này lắc lư cơ thể, rũ lại bộ lông vừa bị Diệp Thanh vò cho rối tinh rối mù trở nên mượt mà, lúc này mới đứng thẳng người liếc nhìn Diệp Thanh một cái đầy kiêu ngạo, nghênh ngang đi ra khỏi bếp, nhảy vài cái đã vọt ra khỏi sân, nhanh ch.óng biến mất trong rừng cây phía sau núi.
Đợi đến khi tiễn con hổ vằn đó đi rồi, Diệp Thanh quay người lại mới phát hiện ra trong sân và ngoài sân nhà mình có đến mấy chục người đang đứng chôn chân.
Lúc này đám người đó cứ như những bức tượng đứng sững tại chỗ, đồng loạt nhìn cô bằng ánh mắt ngây ngô há hốc mồm.
Mấy người ở trong sân đương nhiên là những người đang ở nhà cô như Tống Xuân Hoa, Mạnh Gia;
Còn những người ở ngoài sân chính là những dân làng trong thôn bị tiếng kêu của đám trẻ con dẫn dụ tới, đang vội vàng cầm gậy gộc chuẩn bị đến giúp đ.á.n.h hổ.
Nhưng lúc này mọi người đều giữ một sự im lặng kỳ quái.
Thực sự là cảnh tượng Diệp Thanh bình thản vuốt ve hổ vừa rồi quá phi lý và cũng quá kinh hãi, gây ra một cú sốc cực lớn đối với đám dân làng đến "giải cứu" này.
Trên đời này lại có người dám nắm tai, còn dám vuốt m.ô.n.g hổ Đông Bắc hoang dã sao? Chuyện này nói ra ai mà tin được? Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì đám người có mặt ở đây e là đều tưởng mình sáng sớm thức dậy còn đang mơ màng chưa tỉnh ngủ đâu!
Những thợ săn già từng vào rừng trước đây đã quả quyết rằng Diệp Thanh được núi Trường Bạch che chở, ngay cả cáo tiên và sói vương trong núi cũng phải cúi đầu trước cô. Chuyện này được truyền đi rất sống động, có người trong thôn tin là thật nhưng cũng có người khinh bỉ.
Nhưng lúc này chuyện Diệp Thanh vuốt ve hổ lớn lại là chuyện mà già trẻ lớn bé trong thôn tận mắt nhìn thấy, không thể làm giả được. Đám người có mặt tức khắc nhìn nhau ngơ ngác, những người trước đây không tin vào lời đồn cô được núi Trường Bạch che chở lúc này vô cùng chấn động, trong lòng không ngừng run rẩy, suýt chút nữa là quỳ xuống trước vị cô nương ở trong sân này ngay tại chỗ.
Chẳng biết đã đứng sững tại chỗ bao lâu, cuối cùng mới có người mở lời phá vỡ sự tĩnh lặng:
"Cái đó, thanh niên tri thức Diệp, nhà tôi cũng chiên không ít thịt viên, hay là tôi mang hết qua cho cô nhé?"
Lời này vừa thốt ra đám người đứng xem lập tức phản ứng lại, đều hùa theo nói sẽ mang thịt viên chiên nhà mình qua đây.
Thậm chí không đợi Diệp Thanh phản ứng, những người này đã tranh nhau chạy về nhà mình, sợ tốc độ chậm một chút Diệp Thanh sẽ không chịu nhận thịt viên nhà họ.
Ai mà ngờ được một con hổ oai phong lẫm liệt lại thích ăn thịt viên củ cải chiên chứ? Giờ thì con hổ vằn này đã ăn no uống đủ rồi đi rồi, nhưng nhỡ đâu tối nay nó lại xuống núi tìm đồ ăn thì sao? Thịt viên củ cải trong nhà Diệp Thanh đã ăn sạch rồi, nhưng nhà họ thì vẫn còn giữ lại không ít đâu. Ai biết cái tên to xác đó có gõ cửa nhà họ giữa đêm không?
Họ không giống như Diệp Thanh, có thể làm cho con hổ đó ngoan ngoãn ngồi xuống để mặc cho cô giày vò. Nhỡ đâu làm không khéo làm cho con hổ đó nổi giận, nó tát cho một cái là đưa họ đi gặp Diêm Vương luôn! Chỉ vì mấy viên thịt củ cải mà làm thế thì thực sự không đáng, chẳng thà mang hết qua cho Diệp Thanh để con hổ đó ăn cho thỏa thích!
Rất nhanh sau đó từng giỏ từng giỏ một, đống thịt viên củ cải chiên trong nhà Diệp Thanh đã chất thành núi, gian bếp rộng lớn thế kia mà đến chỗ đặt chân cũng chẳng còn.
Diệp Thanh khóe miệng giật giật, suýt chút nữa là bị đám dân làng nhát gan ngốc nghếch này làm cho cười ra nước mắt. Đối mặt với cảnh tượng phi lý trước mắt này, nhất thời cô chẳng biết nên phản ứng ra sao.
Màn kịch diễn ra vào sáng mùng một Tết này coi như đã làm cho thân phận "con gái của núi rừng" của Diệp Thanh hoàn toàn được xác thực.
Lúc đầu mới chỉ có một vài lời bàn tán ở Cao Sơn Truân, đều là những thợ săn vào rừng lần trước quả quyết như vậy, mọi người ít nhiều vẫn còn nghi ngờ về độ tin cậy của nó.
Nhưng lần này Diệp Thanh vuốt ve hổ lại được rất nhiều người tận mắt nhìn thấy, vừa hay vào dịp Tết trong thôn có không ít người phải đi thăm họ hàng, còn có những cô con dâu gả vào thôn phải về nhà mẹ đẻ. Cứ đi đi lại lại như vậy thì chẳng phải sẽ mang những chuyện lớn chuyện lạ xảy ra gần đây ở Cao Sơn Truân ra để khoe khoang với họ hàng sao?
Thế là chuyện về việc Diệp Thanh dắt sói thổ, trêu cáo tiên và vuốt ve hổ vằn đã được dân làng lặp đi lặp lại, truyền đi càng ngày càng xa, và thêu dệt càng ngày càng phi lý.
Chỉ trong vòng một ngày, trong vòng mấy chục dặm đều biết ở Cao Sơn Truân có một cô gái nhỏ là tiên nữ nương nương của núi Trường Bạch chuyển thế. Không chỉ rất biết chữa bệnh cứu người mà còn có thể làm cho các loài động vật trong núi ngoan ngoãn nghe lời, bất kể là loài dã thú hung hãn quái đản nào đi nữa, đứng trước mặt cô đều phải cúi đầu xưng thần, nói chung là cực kỳ lợi hại.
Vì liên quan đến việc bài trừ mê tín dị đoan nên những lời đồn này chỉ được lưu truyền một cách bí mật, cũng chẳng có ai dám chạy đến trước mặt Diệp Thanh nói lung tung. Nhưng cách thức truyền miệng lén lút như vậy càng làm cho câu chuyện trở nên huyền bí và thực hư lẫn lộn, càng làm cho người ta tin là thật.
