Thập Niên 70: Tuyệt Thế Giai Nhân Y Thuật Lừng Danh Những Năm 70 [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 519

Cập nhật lúc: 25/01/2026 16:24

"Cô là Ngũ Nguyệt Anh phải không? Có người tố cáo cô trộm dùng con dấu của đại đội sản xuất, mời cô đi cùng chúng tôi một chuyến!"

Ngũ Nguyệt Anh bị bắt đi rồi, tin tức này chẳng mấy chốc đã truyền khắp cả đồn.

Diệp Thanh sáng sớm đã bị dân làng làm cho tỉnh giấc. Bình thường bên ngoài trạm y tế cũng có người đến xếp hàng từ rất sớm, ồn ào náo nhiệt cô cũng đã quen rồi, nên cũng không để tâm đến tiếng xôn xao bên ngoài, cứ theo trình tự mà ngủ dậy, rửa mặt xong thì dẫn bốn đồ đệ đi chép sách giảng bài như thường lệ.

Nhưng rất nhanh sau đó có dân làng đến nhà hỏi xem chuyện tờ thông báo bên ngoài là thế nào. Sau này trạm y tế không cho người trong đồn xếp hàng lấy số nữa sao? Ngũ Nguyệt Anh đã gả đi rồi, sao vẫn còn quản chuyện của đồn, cái tay này có phải vươn hơi dài quá rồi không?

Diệp Thanh còn đang thắc mắc chuyện lấy số ở trạm y tế thì liên quan gì đến Ngũ Nguyệt Anh? Sau đó cô liền nhìn thấy tờ thông báo đó.

Sau khi nhìn rõ nội dung bên trên, Diệp Thanh cũng cạn lời.

Ngũ Nguyệt Anh này không phải đến để làm trò cười đấy chứ? Cô ta tưởng trạm y tế đồn Cao Sơn là do nhà cô ta mở chắc? Hộ khẩu đã không còn ở đồn Cao Sơn nữa rồi mà vẫn còn muốn chiếm hời của đồn, hơn nữa còn muốn độc chiếm toàn bộ số thứ tự của trạm y tế, đúng là mặt dày thật!

Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết, cái kế sách ngu xuẩn không thông này, đại đội trưởng dù đầu óc có bị kẹt cửa cũng sẽ không đồng ý. Tờ thông báo này chắc chắn là Ngũ Nguyệt Anh tự ý dán lên. Chỉ là không biết cô ta đã dùng cách gì để đại đội trưởng ký tên và đóng dấu.

Nhưng đây là chuyện giữa đại đội trưởng và Ngũ Nguyệt Anh, Diệp Thanh cũng không vội nhúng tay vào, cứ chờ xem đại đội trưởng sau khi biết chuyện này sẽ phản ứng ra sao.

Diệp Thanh và đại đội trưởng đã làm việc với nhau bấy lâu, cũng rất hiểu con người ông ấy. Với tính cách của vị chú này, chắc chắn sẽ không dung túng cho con gái mình giẫm đạp lên đầu lên cổ bao nhiêu dân làng trong đồn như vậy.

Sự chờ đợi của Diệp Thanh không quá lâu. Đang lúc ăn sáng thì cô thấy Ngũ Vĩnh Binh dưới sự dẫn dắt của dân làng, đi ngang qua cổng sân nhà cô, hớt hơ hớt hải chạy về phía trạm y tế. Sau đó tờ thông báo kia bị Ngũ Vĩnh Binh giật xuống, và Diệp Thanh còn nghe thấy Ngũ Vĩnh Binh xin lỗi và bày tỏ thái độ với dân làng.

Ngũ Vĩnh Binh dùng giọng điệu vô cùng kiên định khẳng định sẽ không can thiệp vào việc phát số của trạm y tế, và bất kỳ cán bộ nào của đồn Cao Sơn cũng không được phép nhúng tay vào hạng mục này. Ở điểm này, Diệp Thanh vẫn khá tán thành.

Có điều vị đại đội trưởng này đã tìm một cái cớ để giữ thể diện cho Ngũ Nguyệt Anh, không vạch trần chuyện cô ta làm trước mặt mọi người. Điều này khiến Diệp Thanh có phần hơi thất vọng, luôn cảm thấy thủ đoạn của vị đại đội trưởng này đối với con gái mình vẫn còn quá mềm mỏng, mới dẫn đến việc cô con gái kia không biết sợ là gì, lần sau còn quá đáng và vô lý hơn lần trước.

Diệp Thanh vừa ăn sáng vừa nghĩ xem có nên tìm lúc nào đó nói chuyện hẳn hoi với đại đội trưởng hay không. Nếu Ngũ Nguyệt Anh chỉ làm hại người nhà họ Ngũ thì Diệp Thanh không quản được, nhưng nếu Ngũ Nguyệt Anh muốn nhúng tay vào trạm y tế của cô, hoặc là ảnh hưởng đến việc cô triển khai thí điểm chăn nuôi khoa học ở đồn Cao Sơn, thì đừng trách Diệp Thanh không nể tình. Cô không giống người nhà họ Ngũ, ra tay tuyệt đối sẽ không nương tình.

Kết quả đến buổi trưa, chưa đợi Diệp Thanh đi tìm đại đội trưởng đưa ra lời cảnh cáo thì đã nghe thấy tin tức khiến cô chấn động.

Ngũ Nguyệt Anh trực tiếp bị cảnh sát đưa đi. Đồng thời Ngũ Vĩnh Binh đã nộp lại con dấu của đồn Cao Sơn, thừa nhận mình dạy bảo người nhà không nghiêm, gây ra sự tắc trách khiến con dấu bị lạm dụng như ngày hôm nay. Vì vậy ông quyết định từ chức đại đội trưởng, để công xã thu hồi con dấu và xin công xã xử phạt mình. Còn về đại đội trưởng của đội sản xuất sẽ do đồn Cao Sơn mở đại hội họp bàn để bầu chọn người khác.

Tin tức này vừa tung ra, không chỉ Diệp Thanh mà cả đội sản xuất đều kinh ngạc sững sờ.

Thực ra thời gian này, trong nội bộ đồn Cao Sơn, những người lén lút xầm xì bàn tán bày tỏ sự bất mãn với nhà Ngũ Vĩnh Binh thực sự không ít.

Thực tế là bất kỳ ai đi làm lãnh đạo cũng không thể nào làm hài lòng tất cả mọi người được.

Những biện pháp triển khai trong đồn cũng chỉ có thể bảo vệ lợi ích của đa số người dân, nhưng số ít người không được hưởng lợi sẽ nảy sinh sự hụt hẫng và mất cân bằng trong lòng, thậm chí có kẻ cực đoan còn nghĩ là đại đội trưởng thiên vị người khác mới khiến bọn họ bị thiệt.

Nhưng vì Ngũ Vĩnh Binh làm đại đội trưởng ở đồn Cao Sơn bấy nhiêu năm, quả thực đã làm được việc chí công vô tư, ông chưa bao giờ mưu cầu tư lợi cho nhà mình, về mặt đại thể thì không chê vào đâu được, cho nên dù có một số người bất mãn trong lòng thì bình thường cũng chỉ lặng lẽ nén nhịn.

Nhưng dạo gần đây vợ đại đội trưởng lén lút đến trạm y tế lấy số, sau đó còn dắt theo trẻ con đi xếp hàng, một đứa trẻ chiếm mất một suất. Mọi người nể mặt đại đội trưởng nên lặng lẽ nhường nhịn, nhưng chuyện này có một lần hai lần thì thôi, ngày nào cũng làm vậy thì ai mà cam tâm cho được?

Dẫu sao trạm y tế một ngày chỉ có tám mươi số, vợ đại đội trưởng một mình đã cướp mất bốn năm số, vậy thì phần để lại cho những gia đình khác trong đồn còn lại bao nhiêu? Nếu nhà ai cũng giống như vợ đại đội trưởng, dắt con cái nhà mình đến xếp hàng tranh vé thì hơn ba trăm hộ trong đồn chia thế nào, chẳng phải sẽ cãi nhau chí ch.óe, xông vào xé xác nhau ngay tại chỗ sao!

Chính vì hành vi này của vợ đại đội trưởng khiến cho oán khí trong đồn ngày càng tích tụ sâu sắc, đã đến điểm giới hạn sắp bùng nổ. Đúng lúc này Ngũ Nguyệt Anh còn được đà lấn tới, giở chiêu bài rút củi dưới đáy nồi, muốn cướp hết toàn bộ số thứ tự của trạm y tế, không để lại một tờ nào cho người trong đồn.

Chuyện này khiến người trong đồn làm sao nhẫn nhịn nổi nữa? Lập tức bùng nổ ngay thôi.

Những dân làng đó tập thể tìm đến nhà họ Ngũ gây chuyện đều là ôm mục đích muốn làm Ngũ Vĩnh Binh bẽ mặt cho hả cơn giận trong lòng.

Ngũ Vĩnh Binh quả nhiên là bị mất mặt thật rồi, nhưng điều khiến mọi người vạn lần không ngờ tới là tính tự trọng và cảm giác đạo đức của Ngũ Vĩnh Binh quá mạnh. Sự đ.â.m sau lưng của vợ con khiến ông không thể ngẩng đầu lên được trước mặt dân làng, cũng hoàn toàn đè cong sống lưng của ông. Thế là ông không những đại nghĩa diệt thân, tố cáo con gái mình là Ngũ Nguyệt Anh, mà còn từ chức để tạ tội, nhường lại vị trí đại đội trưởng của đội sản xuất đồn Cao Sơn.

Lần này dân đồn hoàn toàn hoảng loạn rồi.

Lúc này mọi người mới nhận ra, trong đồn có bao nhiêu người như vậy, tính đi tính lại thì vẫn chỉ có Ngũ Vĩnh Binh làm đại đội trưởng là thích hợp nhất.

Nếu đổi thành người khác, trước tiên chắc chắn sẽ mưu cầu phúc lợi cho dòng tộc cùng họ với nhà mình trong đồn, không thể làm được công bằng chính trực như Ngũ Vĩnh Binh.

Ngoài ra những người khác cũng không ai có dũng có mưu, tầm nhìn xa trông rộng, làm việc chu toàn như Ngũ Vĩnh Binh, dám công khai đối đầu với phía công xã để giành lấy lợi ích và quyền lợi cho người trong đồn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.