Thập Niên 70: Tuyệt Thế Giai Nhân Y Thuật Lừng Danh Những Năm 70 [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 524
Cập nhật lúc: 25/01/2026 16:24
Nhưng Hạ Hàng Nghị có tính toán kỹ đến đâu cũng không tính được sức phá hoại của sự kiêu căng, ngang ngược và tùy tiện của Ngũ Nguyệt Anh lại mạnh đến thế. Về nhà ngoại một chuyến mà đắc tội với cả nhà họ Ngũ, thậm chí là cả đồn Cao Sơn, trực tiếp đẩy mình vào đồn công an. Điều này khiến m.á.u trong người Hạ Hàng Nghị tức khắc chảy ngược, tức đến mức suýt nữa thì nôn ra một b.úng m.á.u ngay tại chỗ.
Lúc này nhìn Diệp Thanh với vẻ mặt sâu xa khó lường trước mặt, Hạ Hàng Nghị cảm thấy không chỉ bà mẹ vợ hờ của hắn tức đến ngừng tim, mà ngay cả bản thân hắn cũng sắp bị nhồi m.á.u não đến nơi rồi.
Trái lại Diệp Thanh còn chẳng có chút lòng cảm thông nào, cô nhún vai với hắn, nói một cách hờ hững:
"Cho nên tôi ước chừng lúc này anh chắc là không tìm được người tới giúp đâu, bởi vì không chỉ nhà họ Ngũ mà cả cái đồn này bây giờ đều đã nổ tung rồi, ai nấy đều đang sứt đầu mẻ trán, không biết nên xử lý chuyện này thế nào đây."
"Nếu lúc này anh không dứt ra được thì lát nữa tới lấy t.h.u.ố.c cũng được, tôi đi trước đây, trạm y tế bận lắm, không thể rời người được."
Nói xong những lời này, Diệp Thanh cũng chẳng thèm quan tâm Hạ Hàng Nghị có phản ứng thế nào, sải bước đi ra ngoài.
Trong lòng Hạ Hàng Nghị sắp tức điên lên rồi nhưng ngoài mặt vẫn phải cố giữ bình tĩnh. Nhưng đợi Diệp Thanh vừa đi xa, hắn liền đạp xe chạy mất. Dù sao Diệp Thanh cũng đã nói tình hình của mẹ Ngũ không còn nguy hiểm nữa, khoảng nửa tiếng nữa là người có thể tỉnh lại, cho nên hắn làm sao có thể ở lại nhà họ Ngũ tiếp tục lãng phí thời gian cơ chứ? Mau ch.óng tới công xã và đồn công an bên kia nghe ngóng tình hình chút đã!
Diệp Thanh trên đường về đã đoán chắc Hạ Hàng Nghị sẽ chạy đi, cho nên tới trạm y tế kê đơn t.h.u.ố.c xong, cô liền đưa đơn t.h.u.ố.c cho Mạnh Gia, bảo cô ấy sắc t.h.u.ố.c theo đơn, đợi t.h.u.ố.c sắc xong Diệp Thanh sẽ mang qua cho bà cụ Ngũ.
Mặc dù không có nhiều giao thiệp với mẹ Ngũ, và Diệp Thanh cũng không đồng tình với cách mẹ Ngũ chiều chuộng, dung túng con gái, nhưng bà dù sao cũng là vợ của Ngũ Vĩnh Binh, và cũng chẳng có thù oán gì với Diệp Thanh. Hồi đó Diệp Thanh mới chân ướt chân ráo tới đồn Cao Sơn cắm đội ngày đầu tiên chính là ở tại nhà họ Ngũ, lúc đó cô còn được ăn cơm do bác gái Ngũ này làm.
Cho nên bây giờ mẹ Ngũ đột phát bệnh tật, nhà họ Ngũ loạn thành một đoàn hoàn toàn không lo được cho bà cụ này, Diệp Thanh cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Lúc mang t.h.u.ố.c đã sắc xong tới nhà họ Ngũ, mẹ Ngũ quả nhiên đã tỉnh lại, nhưng vì vừa mới phát bệnh nên đầu óc bà u mê, toàn thân rã rời, nằm trên phản hồi lâu cũng không thể bò dậy được, chỉ đành tiếp tục nằm im.
Bà cố gắng nhớ lại tình hình lúc ngất xỉu, cũng không biết bản thân rốt cuộc đã lên phản nằm bằng cách nào. Lúc này bà khát nước vô cùng nhưng lại không với tới cốc nước, gọi mấy tiếng cũng không thấy ai trong nhà thưa. Nghĩ tới chồng và con gái đều bị đưa đi rồi mà con trai, con dâu lại chẳng thèm quan tâm tới mình, bà không khỏi vừa sốt ruột vừa buồn bã, không kìm được lại khóc đỏ cả mắt.
Diệp Thanh vừa vào cửa, nhìn thấy chính là dáng vẻ đau lòng u sầu của bà cụ này. Đối với chuyện nhà họ Ngũ, Diệp Thanh không tiện đưa ra ý kiến, nhưng với tư cách là bệnh nhân của cô, cô tuyệt đối không thể để bệnh nhân trong tay mình tùy ý làm bậy, phung phí cái mạng khó khăn lắm mới cứu về được này:
"Gớm quá bác gái Ngũ ơi, bác không được khóc nữa đâu. Vừa rồi bác phát tác bệnh tim mạch vành ngất xỉu trên đất, tình hình đó nguy hiểm biết bao, ngay cả nhịp tim hơi thở đều không còn nữa, nếu không phải cháu kịp thời cứu chữa thì bác đã bị Diêm Vương gia đón đi rồi đấy!"
"Cái bệnh này của bác nhất định phải giữ tâm thế bình tĩnh, nghỉ ngơi cho tốt, tuyệt đối không được để cảm xúc lên xuống thất thường nữa. Chuyện của chú Ngũ có các cán bộ trong đồn nghĩ cách giải quyết rồi, chắc chắn sẽ không sao đâu, bác đừng lo lắng nữa. Thuốc cháu đều đã sắc xong bưng tới rồi đây, mau uống lúc còn nóng đi."
Mẹ Ngũ lúc này mới biết bà là được Diệp Thanh cứu mạng, đưa lên phản. Cô trí thức thành phố này còn sắc t.h.u.ố.c mang tới cho bà, đối với bà quan tâm chăm sóc còn dặn dò tỉ mỉ đủ mọi lưu ý, còn dịu dàng thấu đáo hơn cả con trai con gái ruột.
Mẹ Ngũ không khỏi nhớ lại hồi đó bà nghe Ngũ Nguyệt Anh nói cô gái này yêu đương với thằng nhóc nhà họ Cố, bà còn đối với cô gái này soi mói đủ kiểu, thậm chí khi thấy chồng mình đối với cô trí thức thành phố này luôn nghe theo răm rắp thì lại càng nảy sinh bất mãn, nhìn Diệp Thanh vô cùng không thuận mắt. Lại so với thái độ của Diệp Thanh đối với bà lúc này, mẹ Ngũ nhất thời vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, ánh mắt đảo quanh không dám nhìn thẳng Diệp Thanh, thậm chí ngay cả vẻ mặt cũng có chút không tự nhiên.
Diệp Thanh cũng không quan tâm mẹ Ngũ đang nghĩ gì. Thuốc cô đã mang tới, cũng đã tận mắt thấy mẹ Ngũ uống hết rồi, nhiệm vụ của cô coi như hoàn thành. Những chuyện còn lại cứ để người nhà họ Ngũ tự mình lo liệu đi, tin rằng với hiệu suất của lão bí thư bọn họ, cái loạn này của nhà họ Ngũ chẳng bao lâu nữa sẽ bình ổn thôi.
Quả thực đúng như Diệp Thanh dự liệu, Ngũ Thông, Ngũ Mẫn còn đang nghe ngóng tin tức ở công xã thì lão bí thư bọn họ đã dẫn theo hơn một trăm hộ xã viên trong đồn tới công xã cầu xin rồi. Cả đồn Cao Sơn hơn ba trăm hộ gia đình cùng ký tên thỉnh nguyện, tập thể yêu cầu miễn trừ hình phạt cho Ngũ Vĩnh Binh, để ông tiếp tục đảm nhiệm chức vụ đại đội trưởng đồn Cao Sơn.
Thế là Lại Quốc Xương sau khi tìm hiểu tình hình cụ thể, đã mắng Ngũ Vĩnh Binh một trận xối xả trước mặt mọi người, làm bộ làm tịch nổi trận lôi đình một hồi xong rút cuộc vẫn thuận theo ý dân, quyết định tôn trọng nguyện vọng của đông đảo dân làng đồn Cao Sơn, không bãi nhiệm chức vụ đại đội trưởng của Ngũ Vĩnh Binh.
Cuối cùng lấy việc thu hồi tờ giấy khen đại đội sản xuất tiên tiến mà công xã nhận được năm ngoái làm hình phạt, chuyện này cứ thế nhẹ nhàng trôi qua. Ngũ Vĩnh Binh cũng được thả tự do ngay trong ngày bị đưa đi điều tra ở công xã.
Mất đi tờ giấy khen tiên tiến đó đồng nghĩa với việc đồn Cao Sơn năm nay sẽ mất đi quyền ưu tiên và phúc lợi vốn có thể nhận được từ phía công xã. Nhưng những năm trước đồn cũng chưa bao giờ được bình chọn là tiên tiến, chưa bao giờ được hưởng thụ đặc quyền hay phúc lợi gì do công xã ban cho, cho nên hình phạt này không gây đau đớn gì, người trong đồn đều không có cảm giác gì nhiều.
Nhưng Ngũ Vĩnh Binh có thể được công xã thả ra không tội trạng, mọi người đều rất vui mừng. Đặc biệt là hành động thà tự mình gánh chịu cũng phải đại nghĩa diệt thân lần này của Ngũ Vĩnh Binh cũng đã nhận được sự công nhận và ủng hộ của đông đảo dân làng trong đồn. Trước đây còn có người nghi ngờ cách hành sự và con người của Ngũ Vĩnh Binh, nhưng sau sự việc này, hình ảnh chính trực không vị nể cá nhân, có đạo đức có giới hạn của ông đã đi sâu vào lòng người, sẽ không còn ai nghi ngờ nữa.
Dẫu sao nếu đổi lại là cán bộ khác trong đồn, vì một chuyện lạm dụng con dấu mà tự xin từ chức, đưa con gái ruột của mình vào tù, ai có được cái sự quyết liệt và bản lĩnh này?
Ngũ Vĩnh Binh cũng không ngờ tới sẽ có nhiều người cùng ký tên cầu xin cho ông như vậy, và việc ông tự xin từ chức đại đội trưởng không chỉ người trong đồn phản đối mà phía công xã cũng không phê chuẩn.
