Thập Niên 70: Tuyệt Thế Giai Nhân Y Thuật Lừng Danh Những Năm 70 [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 659
Cập nhật lúc: 25/01/2026 17:06
Cố Vệ Đông suýt chút nữa bị cái lý thuyết này của Diệp Thanh làm cho bật cười vì tức:
"Em cũng khéo sắp xếp thật đấy, ngay cả đường lui cũng nghĩ sẵn cho anh rồi, có phải anh còn nên cảm ơn em không!"
Mấy năm nay anh hình như cũng không ít lần thả thính Diệp Thanh đâu nhỉ, biểu hiện cũng đâu có gì gọi là hàm súc quá đâu, sao cái cô nàng này cứ như một khúc gỗ mục thế, mãi mà không chịu thông suốt vậy?
Vốn dĩ Cố Vệ Đông còn định đi đường vòng, sợ tấn công quá gấp gáp, quá mãnh liệt sẽ làm người ta sợ chạy mất.
Nhưng bây giờ anh nhận ra, cứ thăm dò tới thăm dò lui, quan hệ hai người vẫn dậm chân tại chỗ, chứng tỏ bộ chiêu thức trước đây của anh hoàn toàn không hiệu quả.
Đã vậy thì không cần phải lo ngại gì nữa, chi bằng chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ này, trực tiếp một bước lên mây, đ.á.n.h chiếm điểm cao này luôn cho rồi!
Nghĩ đến đây, Cố Vệ Đông cũng liều luôn, anh nhích thẳng tới sát bên Diệp Thanh, khoảng cách đến mặt cô không đầy một nắm tay, thậm chí hơi thở của hai người đều giao hòa vào nhau.
Anh nhìn chằm chằm vào mắt Diệp Thanh, cười nói:
"Đồng chí Diệp Thanh, anh hỏi là, em thực sự đã nghĩ kỹ là muốn kết hôn với anh chưa?"
"Trong từ điển của Cố Vệ Đông anh, đăng ký chính là kết hôn, chỉ cần đã kết hôn thì không có chuyện ly hôn, chỉ có góa bụa."
"Anh không quan tâm mục đích em đăng ký với anh là gì, cũng rất sẵn lòng bị hôn nhân ràng buộc, nhưng có một điều duy nhất, chỉ cần kết hôn thì em - Diệp Thanh sẽ bị đóng đinh vào sổ hộ khẩu nhà họ Cố anh rồi. Sau này nếu em hối hận, muốn đá anh đi để tìm một gã tình lang hợp ý em thì đừng có hòng!"
"Cho nên em có chắc là đã suy nghĩ kỹ, thực sự muốn kết hôn với anh không?"
Diệp Thanh bị nụ cười kiểu "khổng tước xòe đuôi" của Cố Vệ Đông làm cho ngẩn ngơ một lúc, sững sờ mất một hai giây mới hoàn hồn. Sắc mặt cô đột nhiên đỏ bừng, theo bản năng định tránh né ánh mắt của Cố Vệ Đông:
"Ai... ai muốn ly hôn rồi tìm tình lang chứ? Anh cái người này, chúng ta cũng quen biết nhau bao nhiêu năm rồi, em là người thế nào anh còn không biết sao? Nếu đã là em đề nghị kết hôn thì em vẫn có tinh thần khế ước, chỉ cần anh đồng ý đăng ký thì em nhất định không hối hận!"
Cố Vệ Đông gật đầu: "Được thôi, trước tiên em theo anh về Quân khu Kế Thành một chuyến, anh đi tìm lãnh đạo nộp báo cáo kết hôn, đợi báo cáo được phê duyệt xong hai đứa mình đi đăng ký ngay, như vậy em có đi tìm ban sắp xếp làm thủ tục nhận nuôi cũng không bị lỡ việc, cùng lắm mất khoảng hai ba ngày là xong thôi."
"Nhưng trước đó, anh thấy anh nên 'đóng dấu' cho bản thỏa thuận này của chúng ta, nếu không em quay lưng lại hối hận thì anh biết làm sao?"
Diệp Thanh không hiểu: "Đóng dấu gì?"
Đáy mắt Cố Vệ Đông thoáng qua ý cười, tranh thủ lúc Diệp Thanh không để ý liền cúi xuống, hôn trộm một cái thật nhanh lên đôi môi đỏ hồng của cô.
"Xong rồi, vợ ơi, thu dọn đồ đạc đi, chúng ta đi thôi!"
Diệp Thanh: ...
Trời ơi, bị anh chàng này thả thính rồi! Rõ ràng chỉ là một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước thôi, nhanh đến mức chẳng kịp cảm nhận được mùi vị gì, nhưng sao tim cô lại đập nhanh như vậy, mặt sắp bốc cháy luôn rồi?
Cứ thế cô hồ đồ theo người ta về Quân khu Kế Thành, hồ đồ gặp lãnh đạo của Cố Vệ Đông, còn để mấy vị Quân trưởng, Sư trưởng trong quân khu trêu chọc một phen. Sau đó báo cáo xin kết hôn của Cố Vệ Đông được điền ngay tại chỗ, Chính ủy và mấy vị lãnh đạo trong quân khu liền xếp hàng ký tên đóng dấu ngay tại chỗ luôn. Rồi Diệp Thanh lại hồ đồ theo Cố Vệ Đông đi đăng ký kết hôn.
Hai người cùng đứng cạnh nhau chụp bức ảnh chung đầu tiên. Vốn dĩ theo ý định của Diệp Thanh, cô nên là vì để nhận nuôi trẻ em mà làm một cuộc hôn nhân giả không tình cảm theo kiểu làm nhiệm vụ, nhưng lúc chụp ảnh, bất kể là cô hay Cố Vệ Đông đều vô thức nhích lại gần đối phương. Ngay khoảnh khắc đối diện với ống kính, nụ cười trên mặt đều nở rộ đến tận mang tai, bầu không khí ngọt ngào tự nhiên giữa đôi vợ chồng trẻ chẳng thể nào giấu giếm được.
Hai con sói đất đi theo bên cạnh cũng không nhịn được mà lấy chân che mắt, không nỡ nhìn, không nỡ nhìn mà, đột nhiên cảm thấy trong bụng hơi bị đầy, chắc chắn là do một lúc ăn quá nhiều "cơm ch.ó" nên bị khó tiêu rồi.
Có giấy chứng nhận kết hôn rồi, việc nhận nuôi những đứa trẻ vùng thiên tai trở nên đơn giản hơn nhiều.
Lúc này phía ban sắp xếp Kế Bắc đang rầu rĩ đến nỗi muốn rụng cả tóc. Hàng chục vạn người dân mất nhà cửa đang chờ cứu trợ và sắp xếp chỗ ở, trong đó tỷ lệ trẻ em vị thành niên tuyệt đối không phải con số nhỏ, chỉ có thể cầu cứu Hội Liên hiệp Phụ nữ toàn quốc đến giúp đỡ. Các viện phúc lợi có thể nhét được bao nhiêu thì nhét bấy nhiêu, các đơn vị vũ trang hay công đoàn nhà máy nào sẵn lòng tiếp nhận thì cứ tiếp nhận một đợt trước. Nhà nào có một người thân, hoặc trong họ hàng xa có một người thì gửi đứa trẻ về phía người thân đó, tóm lại là phải nhanh ch.óng giảm bớt áp lực cho ban sắp xếp Kế Bắc, nếu không với bấy nhiêu công việc chồng chất ở đây, chỉ dựa vào ngần ấy nhân viên thì chuyện này biết đến năm nào tháng nào mới xử lý xong được chứ.
Cho nên sự xuất hiện của hai vợ chồng Diệp Thanh và Cố Vệ Đông, ban sắp xếp tuyệt đối là giơ cả hai tay hai chân chào đón, suýt chút nữa thì mừng rơi nước mắt.
Đặc biệt là khi Diệp Thanh bày tỏ, hai vợ chồng cô không muốn nhận nuôi những đứa trẻ lành lặn, mà chuyên nhắm tới nhận nuôi trẻ em khuyết tật.
Lời này vừa nói ra, ánh mắt ban sắp xếp nhìn vợ chồng Diệp Thanh gần như nhìn Bồ Tát sống vậy.
Trời ạ, đây là hai vị đại thiện nhân từ đâu tới vậy? Mấy ngày nay những người đến ban sắp xếp yêu cầu nhận nuôi, ai mà không đòi hỏi đứa trẻ phải khỏe mạnh, đồng thời còn có đủ loại nỗi lo về độ tuổi và các phương diện khác. Họ phải tham khảo rất nhiều khía cạnh, cân nhắc kỹ lưỡng, lựa chọn thận trọng rồi mới cuối cùng quyết định nhận nuôi.
Dù có kén chọn như vậy, ban sắp xếp cũng không một lời oán thán, thậm chí suýt chút nữa còn muốn thờ phụng họ lên nữa.
Thực tế là lúc này cuộc sống của mọi người đều đang thắt lưng buộc bụng, đừng nhìn việc nhận nuôi một đứa trẻ chỉ là thêm một đôi đũa, nhưng nhà nào nhà nấy đều ăn không đủ no, thêm một miệng ăn là phải tốn thêm một phần lương thực. Những gia đình không có chút của ăn của để thì ai mà sẵn lòng đi nuôi con nhà người khác chứ?
Nếu là một đứa trẻ lành lặn, sau này nuôi lớn còn có hy vọng, có khi tương lai còn mang lại nhiều báo đáp cho họ, cho nên bớt ra một phần lương thực để nuôi cũng được đi.
Nhưng nếu đứa trẻ có vấn đề về cơ thể hoặc tâm lý thì khó rồi, đây không chỉ là chuyện tốn thêm chút lương thực mà còn phải chữa bệnh cho nó, tốn tiền tốn sức nói không chừng còn chẳng được gì tốt đẹp, giống như một cái hố không đáy chẳng biết phải đổ bao nhiêu tiền vào cho vừa, vậy thì nhà nào chịu nổi?
Vì vậy những đứa trẻ này thường chỉ có thể vào viện phúc lợi, chẳng ai thèm mang về nhà, ban sắp xếp cũng chưa từng nghĩ đến việc giới thiệu loại trẻ em này cho người nhận nuôi.
Nhưng bây giờ Diệp Thanh không những sẵn lòng nhận nuôi, mà còn sẵn lòng nhận đi một lúc hẳn mấy đứa, điều này sao có thể không khiến người ta kinh ngạc và thấy khó tin cho được chứ?
