Thập Niên 70: Tuyệt Thế Giai Nhân Y Thuật Lừng Danh Những Năm 70 [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 97
Cập nhật lúc: 25/01/2026 12:20
Diệp Thanh và những người này vẫn chưa quen biết nhau, cũng không định chào hỏi, dù sao người cần gặp thì ngày mai tự nhiên sẽ gặp thôi, nên cô định đi vòng qua đám đông này.
Không ngờ cô mới đi được hai bước thì nghe thấy tiếng "tõm" một cái, sau đó trong đám đông một trận hỗn loạn, có người hét lên:
“Rơi xuống nước rồi, thanh niên trí thức Mạnh rơi xuống nước rồi!”
Diệp Thanh mới chú ý thấy cách đó không xa là một con sông, chảy qua ven bản, chắc là nguồn nước từ trong núi chảy xuống.
Nước sông sâu hay không cô không rõ, nhưng nương theo ánh hoàng hôn mờ mịt, cô thấy người rơi xuống kia lúc này đang lóp ngóp dưới sông một cách t.h.ả.m hại, xem chừng là không biết bơi.
Đám người vừa nãy còn đang ồn ào lúc này đã hoảng loạn cả lên, từng người một đều sợ đến ngây người, anh đẩy tôi tôi đẩy anh, tóm lại là không có lấy một người dám nhảy xuống cứu người.
Đúng lúc này, có một nữ thanh niên trí thức tinh mắt nhìn thấy một người đàn ông huýt sáo từ trong rừng đi ra cách đó không xa, lập tức cất giọng gọi lớn:
“Triệu Rỗ, anh không phải biết bơi sao, mau lên, bên chúng tôi có một thanh niên trí thức rơi xuống nước rồi, anh mau xuống giúp cứu người đi!”
Diệp Thanh nhìn nhìn gã đàn ông mặt đầy rỗ xấu xí như con cóc ghẻ, vẻ mặt hèn hạ đằng kia, lập tức nhíu c.h.ặ.t lông mày.
Gã đàn ông đó vừa nghe nói phải xuống sông cứu người là mắt sáng quắc lên, trên mặt lập tức lộ ra vẻ tham lam và toan tính, nhìn rất khó chịu.
Từng đọc không ít tiểu thuyết niên đại, Diệp Thanh biết thời đại này có một số ngôi làng hẻo lánh cực kỳ khắt khe với danh tiết của phụ nữ, cộng thêm việc cô đã chứng kiến quá nhiều lòng người hiểm ác thời tận thế, đối với việc nữ thanh niên trí thức trước mắt đột nhiên rơi xuống nước này, cô khó lòng mà không nghĩ ngợi nhiều.
Cho nên không đợi gã đàn ông tên Triệu Rỗ kia chạy đến bờ sông, Diệp Thanh đã sải bước vọt tới, nhảy ùm một cái xuống dòng nước chảy xiết.
Phát hiện có người xuống nước, Triệu Rỗ khựng người lại, lập tức nhìn về phía nữ thanh niên trí thức vừa gọi gã lúc nãy.
Nữ thanh niên trí thức đó cũng bị biến cố này làm cho trở tay không kịp, biểu cảm đều không kìm được mà trở nên vặn vẹo dữ tợn.
Nhưng rất nhanh cô ta đã nhận ra hoàn cảnh không đúng, vội vàng che giấu vẻ thất thái trên mặt đi, và nhân lúc không ai chú ý, lén nháy mắt ra hiệu với Triệu Rỗ.
Triệu Rỗ nhanh ch.óng hiểu ý, cũng nhảy theo xuống sông.
Diệp Thanh vừa thấy Triệu Rỗ xuống nước thì càng khẳng định thêm phán đoán của mình.
Thấy cô gái rơi xuống nước kia đang lóp ngóp loạn xạ dưới sông, chẳng có quy tắc gì cả, cô lại càng không dám chậm trễ, lặn xuống một hơi, tiện tay túm lấy một nắm rong rêu dưới sông điên cuồng thúc hóa.
Theo những sợi rong rêu trong tay cô không ngừng cuộn trào lan tỏa dưới nước, rất nhanh những sợi rong rêu này đã như những sợi dây leo nhanh ch.óng đuổi kịp và quấn lấy eo của nữ thanh niên trí thức đó.
Diệp Thanh dùng lực một cái liền kéo nữ thanh niên trí thức đó lại gần phía mình, đợi người sát vào rồi, cô liền ôm lấy nữ thanh niên trí thức đó từ phía sau, lại nhờ sự nâng đỡ của rong rêu bên dưới, với tốc độ cực nhanh kéo nữ thanh niên trí thức đó quay lại bờ.
Thấy Triệu Rỗ kia còn muốn bơi từ dưới sông lại gần, Diệp Thanh thầm hạ quyết tâm, tay lặng lẽ thọc vào trong nước, một cụm rong rêu không nhìn thấy lập tức ùa tới, quấn c.h.ặ.t lấy mắt cá chân của Triệu Rỗ, dùng sức kéo xuống dưới.
Triệu Rỗ không đề phòng bên dưới lại có rong rêu, đến khi phản ứng lại thì đã bị rong rêu quấn c.h.ặ.t không sao thoát ra được, lập tức một trận chân tay luống cuống, lại còn lộn nhào dưới nước sặc mấy ngụm nước lớn, sợ hãi đến mức không ngừng ngoi đầu lên kêu “cứu mạng”.
Nhưng ai cũng biết gã biết bơi, hơn nữa gã đã bơi đến vùng nước nông ven bờ rồi, lúc này gã kêu cứu mạng, không ai cảm thấy gã thực sự gặp nguy hiểm cả, chỉ cho rằng gã đang cố tình làm trò để thu hút sự chú ý của người khác.
Lúc này ai còn rảnh rỗi mà để ý đến gã nữa chứ, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào nữ thanh niên trí thức vừa được Diệp Thanh kéo lên bờ.
Chỉ vừa mới chìm dưới nước một lát thôi mà nữ thanh niên trí thức này đã hôn mê rồi, trên mặt không còn chút huyết sắc nào, bị Diệp Thanh lay cũng không có phản ứng gì.
Những thanh niên trí thức cùng đi làm về lúc nãy đều đồng loạt vây quanh, có một nữ thanh niên trí thức còn lao thẳng tới ôm lấy người mà khóc lóc om sòm.
Diệp Thanh lúc này không có kiên nhẫn đối phó, một tay gạt phắt người đó ra, tức giận mắng:
“Người còn chưa c.h.ế.t đâu, khóc tang cái gì?!”
Nói xong, không đợi đối phương phản ứng, cô liền kéo nữ thanh niên trí thức đó dậy, một tay dùng lực vỗ vào lưng cô ấy, lại không ngừng móc khoang miệng, cuối cùng đặt người nằm thẳng trên mặt đất, bắt đầu dùng lực ấn vào l.ồ.ng n.g.ự.c nữ thanh niên trí thức, trong lúc đó lại cúi người bóp mũi đối phương tiến hành hô hấp nhân tạo nhanh ch.óng.
Một loạt động tác làm ròng rã mấy chục lần, làm Diệp Thanh vã mồ hôi hột, nữ thanh niên trí thức dưới thân mới “oẹ” một tiếng nôn ra mấy ngụm nước sông đục ngầu, sau đó từ từ mở mắt ra.
“A, tỉnh rồi tỉnh rồi, cuối cùng cũng tỉnh rồi! Tạ ơn trời đất, may mà không sao! Sợ c.h.ế.t mất thôi!”
“Đồng chí nữ này trông có vẻ tuổi không lớn lắm, không ngờ lại lợi hại như vậy, không những bơi giỏi mà còn biết cấp cứu nữa, vừa nãy tôi suýt chút nữa tưởng Mạnh Gia tiêu rồi, không ngờ bị cô ấy nghịch một lát đã cứu sống được người!”
“Mạnh Gia lần này đúng là phúc lớn mạng lớn, gặp được quý nhân rồi. Nói đi cũng phải nói lại, cô gái cứu người này là ai vậy, các bạn có quen không?”
“Không quen, hình như chưa từng thấy trong bản mình bao giờ?”
Mạnh Gia vừa nãy bị ngâm trong nước sông lạnh giá, lại vừa dạo một vòng qua cửa Diêm Vương, lúc này cả người không kìm được mà run lẩy bẩy, trong ánh mắt đầy vẻ kinh hãi và hậu hãi.
Diệp Thanh cả người cũng sũng nước, gió thổi một cái lạnh đến mức mặt sắp tê dại luôn rồi, cô không rảnh giải thích nhiều, vội vàng nhắc nhở những nữ thanh niên trí thức này:
“Mau đưa người về đi, có chuyện gì mai hãy nói, ven bờ gió lớn, cứ thổi tiếp thế này chắc chắn sẽ bị cảm lạnh, vạn nhất mà sốt lên thì rắc rối to!”
Nói xong cô cũng chẳng buồn quan tâm đến Triệu Rỗ vẫn còn đang lóp ngóp tự cứu dưới sông kia, quay người gọi mấy đứa trẻ đang khiêng hòm cho mình đi về phía nhà đại đội trưởng.
Chương 28 Thử dò xét, lộ tẩy
Đợi đến khi cả người ướt sũng quay về nhà đại đội trưởng, cả sân người đều nhìn chằm chằm về phía cô.
Nhà đại đội trưởng có tổng cộng năm người con, ngoài cô con gái lớn đã đi lấy chồng ra, còn có ba cậu con trai, và út ít là Ngũ Nguyệt Anh.
Ba cậu con trai thì đã có hai người lập gia đình sinh con rồi, nhưng vì cậu út vẫn đang học cấp hai nên vẫn chưa chia nhà.
