Thập Niên 70: Vị Thuốc Ngọt Của Chàng Quân Nhân - Chương 179
Cập nhật lúc: 02/04/2026 12:22
Haizz, đoán chừng sau này con bé Bàn Nha nhà bên cạnh không thể qua tìm mình chơi được nữa rồi.
“Niệm Niệm..."
Quý Tú Liên thấy cô muốn đi, cuống quýt cả lên.
“Niệm Niệm, em giúp chị đi mà!
Xin em đó!
Em trai chị nó thật sự biết lỗi rồi, hiện tại nó bị giám đốc xưởng giận lây, đã bị đình chỉ công tác để kiểm tra rồi.
Đơn thu-ốc này dù sao cũng là do em kê ra, em chắc chắn phải biết cách cứu vãn chứ?
Em có thể đi xem cho con gái giám đốc xưởng được không?
Chị Tú Liên biết em rất giỏi, ngay cả bệnh da liễu cứng đầu như của Trương Đồng em còn chữa khỏi được, tình trạng dị ứng như của con gái giám đốc xưởng đối với em chắc chắn là rất đơn giản thôi!"
Cô ấy đuổi theo bên cạnh An Niệm, khẩn thiết cầu xin.
“Niệm Niệm, đây chỉ là việc nhỏ thôi mà!"
Việc nhỏ sao?
Bước chân An Niệm không dừng, quay đầu nhìn cô ấy, đôi lông mày khẽ nhướn lên.
“Xin lỗi chị Tú Liên, dạo này em bận học, không có thời gian ra ngoài."
Nói xong, An Niệm đưa tay dùng một lực khéo léo đẩy Quý Tú Liên ra, rảo bước đi thẳng về phía trước.
Nhìn chằm chằm bóng lưng cô, trong lòng Quý Tú Liên đầy sầu khổ, đầy oán hận.
“Chị đã giúp em bao nhiêu lần rồi, lần này chỉ nhờ em giúp một việc nhỏ xíu, vậy mà em cũng đùn đẩy hết lần này đến lần khác..."
——
An Niệm về đến nhà, vẫn thấy không yên tâm lắm.
Mặc dù đối phương bị bệnh không phải do cô, nhưng dù sao cô ấy cũng vì dùng đơn thu-ốc mình kê mới bị hủy dung, trong đó còn liên lụy đến cuộc đời của một cô gái vô tội.
Cô đứng trong sân một lúc, cuối cùng vẫn ra khỏi nhà, đi đến nhà họ Kiều.
“Sư phụ, thầy có quen giám đốc xưởng của Mỏ Vân Thành không ạ?
Con gái ông ấy dùng đơn thu-ốc của con nên bị hủy dung rồi."
An Niệm thuật lại chi tiết những chuyện mình biết.
Kiều Vĩnh Sinh cau mày:
“Người hàng xóm này của con làm ăn không được đứng đắn cho lắm... sau này ít qua lại thôi."
“Vâng, sư phụ, con biết rồi ạ."
An Niệm không phản bác lời của Kiều Vĩnh Sinh.
“Sư phụ, con viết đơn thu-ốc ra cho thầy xem nhé?
Thực ra đều là một số loại thu-ốc làm đẹp dưỡng nhan, trước khi dùng chúng con đều sẽ tuyển chọn lại, chỉ lấy phần tinh túy nhất thôi."
“Được."
Kiều Vĩnh Sinh đứng dậy, dẫn cô vào phòng sách của mình.
An Niệm cầm b.út lông trên bàn sách lên, một hàng chữ Khải nhỏ xinh đẹp hiện ra trên giấy.
Trong mắt Kiều Vĩnh Sinh lóe lên một tia ngạc nhiên vui mừng, chữ đẹp quá!
Không ngờ đồ đệ nhà mình không chỉ nắm vững kiến thức Đông y, mà nét b.út lông này cũng đã hình thành khí vận của riêng mình rồi.
Một tờ giấy nhỏ, chỉ bằng nửa tờ giấy A4, những chữ Khải nhỏ được viết trên đó đều tăm tắp, trông vừa đẹp vừa chỉnh tề.
“Sư phụ, thầy xem ạ."
Khác với đơn thu-ốc đưa cho Quý Tú Liên, đơn thu-ốc An Niệm viết lúc này ghi chú rõ ràng mỗi loại th-ảo d-ược lấy phần nào, giai đoạn sau cần tiến hành bào chế ra sao.
Kiều Vĩnh Sinh nheo mắt xem rất lâu, ông không nghiên cứu sâu về khoa da liễu Đông y, chỉ đơn thuần dựa vào việc nhận biết vài vị thu-ốc để dự đoán hiệu quả sau khi thành phương.
“Trông đều có lợi cho việc dưỡng sinh, bổ khí, ích huyết."
“Đúng vậy ạ."
Đối với đơn thu-ốc mình kê ra, An Niệm tự nhiên hiểu rõ như lòng bàn tay.
Luyện đan.
Bước quan trọng nhất là đưa linh lực vào mỗi công đoạn, dùng linh lực để kích phát d.ư.ợ.c hiệu, cũng coi linh lực là vật phẩm tẩm bổ thượng hạng.
Thứ hai chính là nguyên liệu, khi ở tu chân giới, hễ có linh thảo, linh d.ư.ợ.c xuất hiện, tất cả mọi người đều tranh giành đến sứt đầu mẻ trán.
Thế giới này không có linh thảo, linh d.ư.ợ.c, An Niệm đã dùng th-ảo d-ược Đông y để thay thế.
Th-ảo d-ược trong đơn thu-ốc đương nhiên là không có vấn đề gì.
“Dựa theo đơn thu-ốc này mà bốc thu-ốc thì lẽ ra không đến mức bị loét mặt mới đúng."
Kiều Vĩnh Sinh gõ gõ xuống mặt bàn, đặt đơn thu-ốc xuống.
“Con đi cùng ta một chuyến, tốt nhất là nên tận mắt xem bệnh nhân."
“Cảm ơn sư phụ ạ."
Điều này đúng như ý muốn của An Niệm.
Kiều Thi ở nhà đọc sách, vốn dĩ tai đã dựng đứng lên rồi, nghe thấy ông ngoại quyết định như vậy, lập tức phấn khích hẳn lên.
“Cháu cũng muốn đi!
Cháu cũng muốn đi!"
Kiều Vĩnh Sinh cũng không gò bó cô ấy, cười gật đầu:
“Được, đi ra ngoài mở mang kinh nghiệm đi.
Nhưng mà, đến đó rồi không được nói năng lung tung đâu đấy."
Kiều Thi vạch một đường ngang miệng:
“Đảm bảo kín miệng như bưng!"
An Niệm cười đến mức bả vai run rẩy.
Kiều Thi nhảy ra ngoài khoác tay cô:
“Tiểu cô cô, chúng ta đi thôi!"
Kiều Vĩnh Sinh ra ngoài, bệnh viện quân khu có trang bị tài xế riêng cho ông, rất nhanh một chiếc xe Jeep quân đội đã chạy ra.
Ba người lên xe, đi đến Mỏ Vân Thành.
Cái danh của cụ Kiều rất có tác dụng, Bí thư Đảng ủy của Mỏ Vân Thành đích thân tiếp đón.
“Con gái của Giám đốc Điền dạo này hình như đang nằm viện rồi, chắc là ở Bệnh viện Nhân dân Vân Thành, cụ thể ở phòng bệnh nào thì tôi lại không rõ lắm.
Tôi sẽ phái người đi xem ngay, cụ Kiều, cụ cứ ngồi nghỉ ngơi một lát."
An Niệm quan sát văn phòng bí thư, mang đậm phong cách của ngành mỏ.
Một chiếc bàn lớn bằng đ-á hoa cương, vài chiếc ghế, ngoài ra là những hòn đ-á lớn nhỏ đủ loại xếp đầy khắp nơi.
Đ-á có đủ loại màu sắc, rất nhiều hòn bên ngoài còn quấn lấy những thứ như rong rêu, chỉ là nó đã khô héo rồi.
“Đây đều là những khối đ-á thô đào được từ mỏ của chúng ta."
Bí thư Đảng ủy họ Trần thấy An Niệm rất hứng thú với những hòn đ-á trong văn phòng, mỉm cười giới thiệu.
“Lịch sử khai thác mỏ ngọc ở Vân Thành có thể truy nguyên từ thời nhà Đường, lúc đó quan phủ phát hiện địa thế Vân Thành đặc thù, trong núi và dưới lòng đất ẩn giấu một lượng lớn ngọc thạch."
“Ngọc, từ xưa đến nay luôn là biểu tượng của quyền lực và phú quý.
Từ ngọc Độc Sơn của Hòa Thị Bích, đến ngọc Điền ấm áp thịnh hành sau này, rồi đến ngọc phỉ thúy mà Từ Hi Thái hậu yêu thích nhất thời nhà Thanh.
Mỗi loại ngọc thạch đều có vẻ đẹp độc đáo riêng, cũng là trân bảo của nước ta."
“Trữ lượng ngọc thạch ở Vân Thành chúng ta phong phú, thiên về ngọc phỉ thúy hơn.
Đến nay đã khai thác được mười hai hang mỏ, mỗi lần mở hang mỏ mới, tôi đều giữ lại vài mẫu vật."
“Những khối đ-á các cháu thấy hiện giờ chính là mẫu vật tôi giữ lại đó."
Bí thư Trần chắc hẳn thường xuyên kể những câu chuyện này với người khác, khi nói đến lúc hào hứng, ông còn đứng dậy đi đến bên những khối đ-á thô.
