Thập Niên 70: Vị Thuốc Ngọt Của Chàng Quân Nhân - Chương 547
Cập nhật lúc: 02/04/2026 15:13
“Cậu là An Niệm phải không?”
Cô gái ngồi trên giường có phần tóc mái hơi xoăn, rủ xuống trán, lộ ra vẻ tinh tế.
Cô ta nhìn xuống An Niệm từ trên cao, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt.
“Tớ muốn đổi chỗ ngủ với cậu.”
Nói đoạn cô ta vươn tay chỉ vào chỗ ngủ cạnh cửa, “Đó là chỗ ngủ của tớ, cậu ngủ ở đó đi.”
“Thật là ngại quá, tớ vốn định chào cậu một tiếng trước, nhưng cậu cứ mãi không có ở ký túc xá, tớ đành tự ý vậy.”
Hai cô gái ngồi trên ghế vừa rồi còn đang bàn tán về vấn đề này nhìn nhau một cái, biểu cảm đều rất khó nói.
Họ ban đầu còn tưởng là An Niệm không câu nệ tiểu tiết, vứt ga giường chăn màn lên bàn rồi chạy mất chứ.
Hóa ra lại là Khang Ngọc Khiết trực tiếp lột đồ của người ta xuống, tùy tiện ném lên bàn sao.
Chuyện này hai người họ đã tò mò bàn tán mấy lần rồi, Khang Ngọc Khiết vậy mà một lần cũng chưa từng đề cập đến...
“An... bạn An Niệm, hoan nghênh cậu gia nhập ký túc xá 303 của chúng tớ.”
Hai cô gái ngồi dựa vào nhau nói chuyện ngại ngùng đứng dậy, nhìn về phía An Niệm.
Trong đó cô gái buộc tóc đuôi ngựa còn đi về phía An Niệm:
“Để tớ giúp cậu trải giường cho.”
An Niệm hít sâu một hơi, mỉm cười từ chối ý tốt của cô gái tóc đuôi ngựa, sải bước đi về phía chỗ ngủ cạnh ban công.
Khang Ngọc Khiết ngồi khoanh chân trên giường, sau khi nói mấy câu đó với An Niệm xong, liền tiếp tục cúi đầu cắt tỉa móng tay của mình, căn bản không để An Niệm vào mắt.
Đợi khi An Niệm đến bên giường cô ta, cô ta mới chậm rãi đặt chiếc bấm móng tay xuống.
“Bố mẹ cậu chắc là quân nhân nhỉ?
Mấy ngày trước khi tớ đến ký túc xá, có thấy khối đậu phụ xếp trên giường cậu rồi.
Tớ cũng là đứa trẻ của đại viện, trước đây chưa từng thấy cậu trong đại viện bao giờ.
Cậu từ nơi khác tới phải không?”
Cô ta nhìn xuống An Niệm, nụ cười trên mặt có chút xem thường.
“Bố mẹ cậu tên gì?
Biết đâu tớ có thể giúp họ thăng tiến thêm một chút đấy, bố tớ là...
á!
Cậu muốn làm gì?!”
An Niệm lười nghe cô ta nói nhảm, kéo một chiếc ghế, trực tiếp đứng lên, túm lấy cánh tay Khang Ngọc Khiết rồi lôi xuống dưới!
Ngay lập tức!
Nửa thân người Khang Ngọc Khiết đã bị lơ lửng giữa không trung!
Hai chân cô ta vểnh lên, bất lực đạp vào tường để tăng lực ma sát.
An Niệm lạnh giọng nói:
“Bố cậu là ai, tôi không muốn biết!
Nhưng chỗ ngủ này là của tôi!
Không ai được cướp đi hết!”
Kiểu tính khí bạo lực không nói một lời đã trực tiếp ra tay này của cô đã làm hai cô gái còn lại kinh sợ!
“Ấy ấy ấy!
Bạn An Niệm!
Đừng kích động!”
“Đúng vậy!
Đều là bạn cùng phòng, dĩ hòa vi quý!
Sau này chúng ta còn phải sống chung bốn năm nữa mà!”
Hai người họ loạng choạng xông tới, miệng thì hô “dĩ hòa vi quý”, thực tế lại không hề đi kéo An Niệm, phần lớn là dang rộng cánh tay ra để đề phòng Khang Ngọc Khiết thực sự ngã xuống.
“Tôi đây trước giờ luôn dĩ hòa vi quý.”
An Niệm thu hồi bàn tay trái vốn dĩ định gạt hai người ra, bắt đầu chuyên tâm đối phó Khang Ngọc Khiết.
“Á á á!
An Niệm!
Cậu buông tay ra cho tớ!
Cậu dám đối xử với tớ như vậy sao!”
“Mọi người đều là giai cấp vô sản, đều bình đẳng cả.
Cậu đối xử với chăn đệm của tôi thế nào, tôi đối xử với cậu thế nấy!”
An Niệm dưới ánh mắt kinh hãi của ba người, nhảy xuống ghế, Khang Ngọc Khiết bị cô kéo mạnh cũng theo đó mà ngã xuống.
“Á á á!
Cứu mạng!”
“Đừng hét!
Tụi tớ đã đỡ được cậu rồi!”
Hai cô gái bị cô ta đè ngang người mặt đỏ gay vì nín thở, hồi lâu sau mới luống cuống tay chân đặt cô ta xuống.
Khoảng thời gian này đã đủ để An Niệm giật đồ trên giường xuống ném xuống đất, trải lại ga giường chăn màn của mình lên.
Phiền ch-ết đi được!
Rõ ràng Nguyên Nguyên đã giúp mình dọn dẹp xong rồi!
Bây giờ mình còn phải tự làm lại một lần!
An Niệm tức giận, leo lên giường, nén giận giũ ga giường ra.
Ga giường đã có bụi rồi.
Chăn cũng không thể đắp được nữa!
“An Niệm!
Cậu cứ đợi đấy!
Tớ sẽ gọi giảng viên hướng dẫn và dì quản lý ký túc xá tới ngay bây giờ!”
Khang Ngọc Khiết hận không chịu nổi, chân trần dẫm trên sàn nhà lạnh lẽo, tức tối xỏ giày vào, chạy như điên về phía cửa ký túc xá.
Không phải cô ta không muốn trực tiếp đ-ánh nh-au một trận một chọi một với An Niệm!
Thực sự là cô ta đ-ánh không lại mà!
Chỉ dựa vào sức lực An Niệm vừa rồi túm cánh tay cô ta, cưỡng ép lôi cô ta xuống giường, cô ta xông lên một chọi một thì chính là tìm đòn!
Cánh cửa phòng 303 bị đóng sầm lại một cái cực mạnh, phát ra tiếng động vang dội.
Bên ngoài đã có những sinh viên tò mò thò đầu ra ngó nghiêng, chỉ là bây giờ còn chưa gọi là quen biết mấy, nếu không chắc chắn sẽ có người đến thăm hỏi.
Loại chuyện thị phi này ở trong ký túc xá sinh viên còn thu hút hơn cả đề thi thật cuối kỳ.
“An Niệm, cậu thực sự không biết cậu ta là ai sao?”
Cô gái tóc đuôi ngựa ngập ngừng lên tiếng.
An Niệm miễn cưỡng trải giường xong, dùng sức vỗ vỗ lên những vết hằn bên trên.
Nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn cô ấy:
“Không biết, cậu ta lai lịch lớn lắm hả?”
“Ờ... tớ tự giới thiệu trước nhé.
Tớ tên Lý Dao Dao, tớ và Khang Ngọc Khiết ở cùng một đại viện.
Đại viện của chúng tớ ở toàn là những người trong hệ thống công nghiệp quân sự...
ừm, có thể coi là những người có chút quyền lực đi.”
Lý Dao Dao chọn những gì có thể nói để nói, rất uyển chuyển.
“Cậu ta ở trong đại viện chúng tớ cũng nổi tiếng là tính tình nóng nảy, thường xuyên dẫn một đám người đi đ-ánh nh-au hội đồng.
Quan hệ của cậu ta trong đám con trai rất tốt, anh em nhiều lắm...”
Chân mày An Niệm khẽ động, nhìn về phía cô ấy:
“Cậu muốn nói là cậu ta sẽ dẫn một đám người tới vây đ-ánh tớ?”
Lý Dao Dao c.ắ.n môi, khẽ gật đầu.
Thế hệ này ở trong đại viện đều là hạng trời không sợ đất không sợ, đ-ánh nh-au thực sự là ra tay rất nặng, hiềm nỗi các phụ huynh cũng là kiểu người trưởng thành một cách hoang dã, không cảm thấy có gì to tát, chỉ cần không ch-ết người thì đều là rèn luyện.
An Niệm mỉm cười với cô ấy:
“Không sao, chỉ cần họ dám tới, tớ đều không sợ.”
“Nhưng mà cậu dù sao cũng chỉ có một mình...”
“Đúng vậy, An Niệm, hay là lát nữa cậu xin lỗi Khang Ngọc Khiết một tiếng?”
Cô gái còn lại nãy giờ không lên tiếng đưa ra đề nghị như vậy.
