Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng - Chương 249: Cha Chồng Nổi Giận, Đòi Ly Hôn

Cập nhật lúc: 01/01/2026 05:45

"Bà làm cái gì vậy hả?" Hoắc Phú Quý cuống lên, "Vợ thằng cả bị bà ghét bỏ đến mức bỏ nhà đi, đến giờ vẫn bặt vô âm tín.

Vợ thằng hai bà quý hóa lắm, kết quả người ta có thèm để ý đến bà không?

Bây giờ chỉ còn thằng ba và vợ thằng ba còn lo cho bà, bà còn muốn làm loạn, nhất định phải làm đến mức chúng xa lánh, già không nơi nương tựa, bà mới vui lòng phải không?

"Tôi làm loạn cái gì? Con Tô Mi này chỉ vì làm cái phẫu thuật đầu tiên toàn quốc gì đó, mới cạo trọc đầu tôi, nó là vì danh tiếng của bản thân, tưởng tôi không nhìn ra chắc?

Qua hôm nay nó thành danh y, giống như ông nội nó, còn nhìn lại tôi xem, tôi thành quái vật mất nửa cái đầu, ra đường sẽ dọa trẻ con sợ c.h.ế.t khiếp.

Ông có biết tôi hôn mê mấy ngày nay sợ hãi thế nào không, tôi thật sự bị bắt xuống địa phủ, suýt nữa thì không về được đấy! Một con đàn bà độc ác như vậy, nó không dung chứa tôi a!"

"Cho dù bà có thật sự đi gặp Diêm Vương, thì cũng là vợ thằng ba cướp bà từ tay Diêm Vương về đấy, Lưu Thúy Vân, sao bà lại không biết điều như thế?" Hoắc Phú Quý thật sự tức giận rồi, tức đến mức tay run lẩy bẩy.

Lưu Thúy Vân lại chẳng hề để cơn giận của Hoắc Phú Quý vào mắt, bà tiếp tục bức ép Hoắc Kiến Quốc:

"Nói đi, mày cần nó hay cần người mẹ này, nếu mày cũng giống thằng hai vô lương tâm, thì nói sớm đi, chúng ta đoạn tuyệt quan hệ, coi như tao chưa từng nuôi mày."

"Mẹ." Giọng điệu Hoắc Kiến Quốc đau khổ, anh khác với anh cả và anh hai, anh quá trọng tình nghĩa, cho dù biết Lưu Thúy Vân sai, cũng không thể nói ra lời đoạn tuyệt quan hệ với người sinh thành dưỡng d.ụ.c mình.

Nhưng Lưu Thúy Vân không cho Hoắc Kiến Quốc cơ hội nói chuyện, bà lạnh lùng nói:

"Đừng nói những cái khác, mày cứ nói cho tao biết lựa chọn của mày, để tao c.h.ế.t tâm cũng được!"

Lưu Thúy Vân dám nói như vậy, không phải vì bà thật sự muốn đoạn tuyệt quan hệ với Hoắc Kiến Quốc, mà là vì bà quá hiểu đứa con trai này, bà biết Hoắc Kiến Quốc sẽ không từ bỏ mẹ mình.

Bị ép từng bước, trên trán Hoắc Kiến Quốc nhất thời gân xanh nổi lên, anh lảo đảo quỳ xuống đất, dập đầu một cái thật kêu trước mặt Lưu Thúy Vân, sau đó anh chỉ vào Tô Mi nói:

"Con chọn cô ấy."

Khi Hoắc Kiến Quốc nói ra đáp án này, Lưu Thúy Vân kinh ngạc trừng lớn mắt: "Thật sao, thằng ba, mày không cần mẹ nữa à?"

"Hoắc Kiến Quốc." Tô Mi cũng vô cùng kinh ngạc, cô không ngờ đáp án này sẽ là mình, cho nên cô không nhịn được khẽ gọi tên Hoắc Kiến Quốc.

Đáp án này không khiến Tô Mi cảm thấy vui mừng, cô chỉ thấy đau lòng, cô có thể cảm nhận được, đối mặt với sự vô lý của Lưu Thúy Vân, trong lòng Hoắc Kiến Quốc tuyệt vọng đến nhường nào.

Tiếp đó Hoắc Kiến Quốc tiếp tục dập đầu, dập cái đầu tiên anh nói: "Cái lạy thứ nhất, lạy ơn sinh thành của mẹ."

Dập cái thứ hai, anh nói: "Cái lạy thứ hai, lạy ơn dưỡng d.ụ.c của mẹ."

Dập cái thứ ba, anh nói: "Cái lạy thứ ba........"

"Đừng dập nữa......." Hoắc Phú Quý nhìn thấy đầu Hoắc Kiến Quốc đập xuống đất chảy m.á.u, vội vàng kéo anh lại, mỗi cái lạy này anh đều dập rất mạnh, hai cái lạy xong, trên trán đã m.á.u thịt be bét.

Tô Mi cũng lao tới, đau lòng sờ vết thương trên đầu Hoắc Kiến Quốc, cô đỏ hoe mắt nhìn Lưu Thúy Vân hỏi:

"Bà rốt cuộc là một người mẹ như thế nào, mà phải bức ép anh ấy như vậy? Anh ấy đã thành ra thế này, bà không đau lòng chút nào sao?

Tôi đều có thể nể mặt anh ấy mà tha thứ cho sự đanh đá vô lại của bà, tại sao bà không thể an phận một chút, sống cho t.ử tế.

Người ta đều nói mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu khó giải quyết, nhưng tôi từ đầu đến cuối đều không hiểu, tôi và bà rốt cuộc có mâu thuẫn gì, tại sao phải như vậy?"

"Con trai tao vất vả nuôi lớn, bây giờ trong lòng trong mắt đều là mày, tao tỉnh lại nói muốn uống ngụm nước, nó đều phải xin chỉ thị của mày xem có cho tao uống không!

Lão nương nằm trên giường bao nhiêu ngày nay, mất nửa cái mạng, vừa tỉnh lại nó không quan tâm tao, lại đi khuyên mày về nghỉ ngơi.

Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì hả? Nó là tao nuôi lớn, dựa vào cái gì cả trái tim đều chứa mày hả!" Lưu Thúy Vân gào thét, cuối cùng cũng nói ra lời trong lòng.

Lời này quá chướng tai, Tô Mi nghe mà thấy buồn nôn, cô thấp giọng nói: "Bà có nuôi lớn anh ấy thế nào đi nữa, bà cũng chỉ là mẹ anh ấy, không phải vợ anh ấy!"

"Hỗn xược, con khốn!" Lưu Thúy Vân c.h.ử.i ầm lên, bà chỉ vào mũi Tô Mi nói: "Đồ có mẹ sinh không có mẹ dạy, nói chuyện kiểu gì đấy!"

Vết thương của Hoắc Kiến Quốc vẫn đang chảy m.á.u, anh nghe thấy lời Lưu Thúy Vân, lại muốn tiếp tục dập đầu, Hoắc Phú Quý ngăn anh lại.

Tiếp đó Hoắc Phú Quý thở dài một hơi thật dài, ông mệt mỏi và thất vọng, nhìn sâu vào mắt Lưu Thúy Vân một cái, rồi chậm rãi mở miệng:

"Không cần ép con trai lựa chọn nữa! Lựa chọn này để tôi làm, Lưu Thúy Vân, bà xuất viện xong, từ Yến Kinh trở về, chúng ta liền đến đại đội làm thủ tục ly hôn.

Đời người loanh quanh đi hết mấy chục năm, tôi cứ nghĩ chỉ cần còn sống được thì mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện, nhưng hiện tại xem ra là không sống nổi nữa rồi.

Chúng ta ly hôn đi! Căn nhà cũ trong nhà cho bà, tiền tiết kiệm Kiến Quốc gửi về cho bà mấy năm nay đều cho bà, đủ để bà sống tốt nửa đời sau.

Nếu bà không chịu được, tìm một ông góa vợ nào đó tái giá tôi cũng không có ý kiến, dù sao bao năm nay bà luôn chê tôi không có bản lĩnh, hai ta đừng sống chung nữa.

Từ nay về sau bà không còn là người nhà họ Hoắc, mấy đứa con trai, cũng không còn quan hệ gì với bà, duyên phận của chúng ta hãy đặt một dấu chấm hết đi!"

Trong phòng bệnh nhất thời rơi vào trầm mặc, Lưu Thúy Vân ầm ĩ như vậy, lần này cũng hồi lâu không nói nên lời.

Lưu Thúy Vân không ngờ Hoắc Phú Quý sẽ đề nghị ly hôn với bà.

Bà trừng lớn mắt nhìn Hoắc Phú Quý hồi lâu, đều là bộ dạng khó tin, người đàn ông đầu ấp tay gối đã dung túng, cưng chiều, rộng lượng với bà nửa đời người, thế mà lại nói muốn ly hôn với bà.

"Hoắc Phú Quốc, ông điên rồi sao?" Lưu Thúy Vân nghẹn đến đỏ mặt tía tai, cuối cùng mới rặn ra được một câu như vậy, bà tức đến mức gọi sai cả tên, nghĩ ngợi rồi lại cười lạnh, "Đừng dọa tôi, dọa tôi vô dụng thôi."

Đến lúc này, Lưu Thúy Vân vẫn tưởng Hoắc Phú Quý đang dọa bà.

Nhưng bà quên mất, bà và Hoắc Phú Quý sống với nhau bao nhiêu năm, phạm bao nhiêu lỗi lầm, Hoắc Phú Quý trước đây cũng có lúc tức đến đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân, nhưng trước đây ông chưa bao giờ nhắc đến ly hôn.

Ly hôn ở thời kỳ này chưa bao giờ là lời có thể dễ dàng nói ra, Hoắc Phú Quý chạy đến Yến Kinh nhìn Lưu Thúy Vân hôn mê thì khóc, giờ Lưu Thúy Vân tỉnh rồi ông vẫn khóc.

Ông gạt nước mắt, cơ thể như bỗng chốc bị rút cạn sinh khí, bi thương nói:

"Không dọa bà, Lưu Thúy Vân, không sống chung nữa, thật sự không sống chung nữa! Chúng ta ly hôn đi!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.