Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng - Chương 380: Tôi Yêu Cầu Bắt Giữ Cô Ta!

Cập nhật lúc: 02/01/2026 05:18

"Hừ ~" Tô Mi vô cùng khinh bỉ nhìn người phụ nữ một cái, sau đó xoay người đi vào tòa án.

Người phụ nữ tức giận trừng mắt nhìn Tô Mi một cái, đi theo vào.

Trong tòa án đã có rất nhiều người.

Khán đài còn có rất nhiều phóng viên mang theo máy ảnh ngồi đó.

Thậm chí còn có phóng viên đài truyền hình mang theo máy quay phim.

Khung cảnh làm rất náo nhiệt.

Cũng không biết độ hot này là do thân phận hiện tại của Tô Mi, hay là có người cố ý khơi mào.

Sau khi mở phiên tòa, Cục An ninh với tư cách là bên nguyên đơn, cung cấp những thứ tìm thấy trong phòng thí nghiệm của Tô Mi vào ngày cô bị bắt làm bằng chứng.

"Phía tôi phát hiện trong phòng thí nghiệm của Tô Mi có khuẩn thể nấm hình vương miện bị cấm nghiên cứu, cô ta bảo quản mẫu vật không tốt, khiến nhiều người nhà giáo sư trong viện nghiên cứu bị lây nhiễm.

Cộng thêm Tô Mi trong hai năm gần đây có nhiều biểu hiện không bình thường, không phù hợp logic, khiến chúng tôi nảy sinh nghi ngờ hợp lý đối với lập trường của Tô Mi.

Căn cứ vào bằng chứng hiện tại, phía tôi sẽ khởi kiện Tô Mi với tội danh vi phạm pháp luật chế tạo khuẩn độc, gây nguy hại đến an toàn tính mạng của nhân dân và quốc gia."

Sau khi xem xét bằng chứng, thẩm phán trên tòa hỏi: "Bị cáo có dị nghị gì đối với tội danh nguyên đơn đưa ra không?"

"Tôi không thừa nhận tội danh không có thật này." Tô Mi đáp lại.

Người phụ nữ đối diện cười lạnh một tiếng: "Bằng chứng xác thực, cô không nhận có tác dụng gì sao?"

"Mời giữ trật tự." Thẩm phán gõ gõ cái b.úa của mình, tiếp đó nhìn về phía Tô Mi lần nữa, "Bên bị cáo có bằng chứng mới nào, lật đổ bằng chứng của nguyên đơn không."

"Có bằng chứng!" Tô Mi gật đầu, cô nói, "Tôi xin phép để nhân chứng của tôi xuất hiện."

Mấy người đại diện Cục An ninh tham dự, nhìn nhau, bọn họ không biết, chuyện này của Tô Mi còn có thể có nhân chứng gì.

Sau khi nghe thấy lời của Tô Mi, thẩm phán trưởng nói: "Mời nhân chứng bên bị cáo ra tòa."

Dứt lời, cửa ghế nhân chứng mở ra, người bảo vệ vẫn luôn trốn trong phòng thí nghiệm của Tô Mi, xuất hiện trên ghế nhân chứng.

"Nhân chứng bên bị cáo, xin hỏi anh có bằng chứng lời khai gì, có thể lật đổ bằng chứng của nguyên đơn?" Thẩm phán trưởng hỏi.

Người bảo vệ nhìn Tô Mi một cái, sau đó mới nói: "Đồng chí thẩm phán, là như thế này, trong nửa tháng qua, tôi vẫn luôn ở trong phòng thí nghiệm của Viện trưởng Tô.

Bởi vì Viện trưởng Tô nghi ngờ có người ác ý nhắm vào cô ấy, cho nên cô ấy bảo tôi nằm vùng trong phòng thí nghiệm, tìm kiếm bằng chứng.

Trong thời gian tôi nằm vùng ở phòng thí nghiệm, tận mắt nhìn thấy có người lén lút xông vào phòng thí nghiệm của Viện trưởng Tô, còn bỏ đồ vào phòng thí nghiệm của cô ấy."

"Anh nói nhìn thấy là nhìn thấy à, làm việc phải nói bằng chứng, không có bằng chứng thì không thể làm lời khai được." Nữ cảnh sát họ Trần kia nói.

Nghe vậy, người bảo vệ không nhanh không chậm móc ra một túi hồ sơ từ trong n.g.ự.c mình, anh ta nói: "Tôi có bằng chứng, bởi vì hình ảnh người khác lén lút vào phòng thí nghiệm đã bị tôi chụp lại.

Hình ảnh người đó lén lút bỏ đồ vào phòng thí nghiệm của Viện trưởng Tô, tôi cũng chụp được, đây là ảnh chụp."

Dù lên tòa án, Lâu Sơn Xuyên cũng không để người bảo vệ nói chuyện camera giám sát ra.

Cái camera giám sát đó còn có tác dụng lớn.

Dù sao ảnh chụp cũng không làm giả được.

Trong nước căn bản sẽ không có ai nghĩ đến cái gì là camera giám sát, nếu không phải Tô Mi chủ động nói, Lâu Sơn Xuyên cũng không nghĩ tới chuyện này.

Cho nên ông cảm thấy chuyện này có thể tiếp tục giấu giếm.

Chỉ cần đưa ảnh chụp ra làm bằng chứng là được.

Những bức ảnh đó được trình lên.

Thẩm phán trưởng rất nhanh đã xem xong những bức ảnh đó.

Phóng viên truyền thông bên dưới hỏi thẩm phán trưởng, có thể xem những bức ảnh đó không.

Bởi vì bằng chứng vô cùng rõ ràng rành mạch, thẩm phán trưởng lấy ảnh chụp ra công khai ngay tại tòa.

Lúc ảnh chụp công khai, mắt nữ cảnh sát kia tức đến xanh lè.

Cô ta liên hệ những phương tiện truyền thông này tới, là hy vọng sau khi tội chứng của Tô Mi được xác thực, truyền thông có thể lan truyền sự thật cô phạm pháp ra ngoài.

Đến lúc đó áp lực dư luận một khi đè xuống, Phùng Thắng Lợi chắc chắn cũng không dám nhúng tay vào chuyện này nữa.

Điều khiến cô ta không ngờ tới là, chuyện này Tô Mi vậy mà thật sự bị oan uổng.

Nhưng chuyện này bị oan uổng, cũng không có nghĩa là Tô Mi thật sự vô tội.

Bởi vì cô ta không thể tin được, một cô thôn nữ tốt nghiệp cấp hai, có thể trở thành thủ khoa khối tự nhiên toàn quốc, còn đưa ra nhiều thành quả nghiên cứu như vậy ngay từ năm nhất đại học.

Chuyện này không phù hợp lẽ thường, vậy thì nhất định có mờ ám, cô ta cảm thấy tìm ra bằng chứng lập trường Tô Mi có vấn đề, chỉ là vấn đề thời gian.

Sau khi ảnh chụp được công khai, mấy nhà truyền thông chính thống đều tiến lên chụp lại.

Ảnh chụp ghi lại rõ ràng hình ảnh Cao Vũ lẻn vào phòng thí nghiệm, lén lút đặt ống nghiệm lên giá dụng cụ của cô.

Còn có hình ảnh Cao Vũ cầm đĩa nuôi cấy đi vào phòng vô trùng của Tô Mi.

Hình ảnh tuy mờ, nhưng sự việc rất rõ ràng.

Không có gì hồi hộp, tòa án tuyên bố Tô Mi vô tội ngay tại chỗ.

Tin tức cô bị oan uổng, lại rửa sạch hiềm nghi ngay tại tòa, sẽ trở thành tiêu đề trang nhất của mấy tờ báo giấy ngày mai.

Sau khi nghe tuyên án xong, Tô Mi đội chiếc mũ mát Hoắc Kiến Quốc tặng cho cô, rời khỏi ghế bị cáo, định rời đi.

Chỉ là cô vừa bước xuống ghế bị cáo, đã bị người của Cục An ninh chặn đường, là người đàn ông trung niên từng thẩm vấn Tô Mi một lần, ông ta chặn Tô Mi lại rồi nói:

"Viện trưởng Tô, chuyện hôm nay chúng tôi oan uổng cô, thật sự rất xin lỗi, nhưng chúng tôi vẫn còn nghi ngờ đối với một số hành vi của cô.

Cô có nghĩa vụ phối hợp với cuộc điều tra của chúng tôi, còn mong cô đi cùng chúng tôi về."

"Là điều tra hay là t.r.a t.ấ.n đây?" Cửa lớn của tòa án bỗng nhiên bị đẩy ra, một chùm sáng từ cửa lớn chiếu vào.

Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy Phùng Thắng Huy dẫn theo mấy người bạn già đi theo ông ấy nhiều năm từ bên ngoài đi vào.

Những người bạn già đó Tô Mi đều quen, toàn là những cựu chiến binh tìm cô khám bệnh mấy ngày nay.

Một đám người khí thế hung hăng đi vào, đứng sau lưng Tô Mi, tạo thành thế đối lập với người của Cục An ninh.

Phùng Thắng Lợi thì đứng sóng vai cùng cô gái nhỏ.

Trận thế này, khiến người của Cục An ninh thất thần trong chốc lát, bọn họ đương nhiên có thể cảm nhận được đối diện đứng một đám nhân vật như thế nào.

Toàn bộ người của Cục An ninh, chỉ có người đàn ông trung niên cầm đầu thần sắc biến hóa không lớn, ông ta móc lệnh bắt giữ từ trong túi mình ra, sau khi mở ra nhìn Phùng Thắng Huy nói:

"Tư lệnh Phùng, chúng ta tuy bộ phận khác nhau, nhưng chức trách của chúng ta giống nhau, đều là đang nỗ lực bảo vệ đất nước.

Hy vọng ngài có thể hiểu cho công việc của chúng tôi, chúng tôi có lệnh bắt giữ chính quy, có quyền đưa Viện trưởng Tô về tiếp nhận điều tra!"

"Lệnh bắt giữ ch.ó má!" Phùng Thắng Huy chộp lấy lệnh bắt giữ xé nát bấy, ông ấy nheo mắt hỏi, "Các người dựa vào cái gì bắt giữ người của quân đội, người của quân đội cho dù có vấn đề, người lên cũng là tòa án quân sự."

Người của quân đội? Tô Mi nghi hoặc nhìn Phùng Thắng Lợi một cái, cô cũng không biết cô trở thành người của quân đội từ lúc nào.

Người của Cục An ninh hiển nhiên cũng không tán đồng lời của Phùng Thắng Huy: "Tư lệnh Phùng, viện nghiên cứu này trở thành của quân đội từ lúc nào vậy?"

"Tôi có nói viện nghiên cứu à?" Phùng Thắng Huy ung dung móc ra một tờ giấy tuyển dụng và một tờ lệnh điều động, "Tô trước kia thực tập ở bệnh viện quân khu biên cương, thực tập đạt yêu cầu đã chuyển chính thức được tuyển dụng làm quân y.

Cô ấy bây giờ điều chuyển trở thành quân y của quân khu dã chiến, quân y chính là quân nhân, chuyện của bộ đội chúng tôi, không làm phiền Cục An ninh các người bận tâm nữa.

Các người có thời gian rảnh rỗi này, chi bằng đi điều tra kỹ lưỡng kẻ thật sự nghiên cứu khuẩn độc nguy hại đến an toàn tính mạng nhân dân đi, đừng có suốt ngày nghi ngờ người tốt không có bằng chứng.

Bác sĩ Tô của chúng tôi, hai mươi mốt tuổi đã y thuật siêu quần, cô ấy có thể làm phẫu thuật có thể chữa bệnh nan y, có thể khiến mấy lão già chúng tôi ngủ một giấc ngon.

Ai dám nghi ngờ trình độ của cô ấy, tôi là người đầu tiên không đồng ý, cô ấy chính là thiếu nữ thiên tài, có một số người chẳng lẽ là bản thân quá ngu xuẩn, không nhìn nổi người khác thông minh?"

"Đúng vậy, bác sĩ Tô chính là thiên tài, mồm tôi bị méo không khống chế được, cô ấy châm vài mũi là châm khỏi cho tôi rồi!"

"Tôi cũng thế, tôi đau khớp, trước kia đều không leo được cầu thang, bây giờ đi lại lưng không mỏi, đầu cũng không đau nữa."

"Thực học của một người là không ngụy trang được, các người nghi ngờ y thuật của bác sĩ Tô quá hoang đường, ai không phục thì đến giả vờ y thuật giỏi cho chúng tôi xem xem?"

...

Những cựu chiến binh được Tô Mi dùng châm cứu làm dịu nỗi đau bệnh tật, nhao nhao đứng ra nói đỡ cho Tô Mi.

Một đám chiến sĩ lão luyện từng trải qua mưa m.á.u gió tanh trên chiến trường nói đỡ cho Tô Mi, cảnh tượng này quả thực chấn động.

Truyền thông bên dưới cũng tinh mắt, nhao nhao tiến lên hỏi người của Cục An ninh, có phải thật sự nghi ngờ vô cớ hay không.

Mắt người đàn ông trung niên cầm đầu đều đỏ lên, ông ta nóng nảy hỏi:

"Phiên tòa cấp bậc này, là ai cho phép đám phóng viên các người vào đây?"

"Hả? Chẳng phải là người của Cục An ninh các người, bảo chúng tôi vào sao." Có phóng viên hồ nghi hỏi.

Một phóng viên khác cũng đáp lại: "Đúng vậy! Tôi cũng là do Cục An ninh mời, các người có một cảnh sát tên là Trần Mỹ Lâm đúng không? Cô ta bảo tôi đến."

Trần Mỹ Lâm ở phía sau đám người, dưới ánh mắt áp bức của người đàn ông trung niên, như một con chim cút, rụt đầu vào.

Cô ta là muốn tạo dư luận, nhưng không ngờ dư luận sẽ phản phệ lên đầu mình.

Sự việc đến đây, trên khán đài có một ông lão ngồi không yên nữa.

Ông ta đứng ra, lấy thân phận Tổng thanh tra xin lỗi Tô Mi và các phương tiện truyền thông.

Tổng thanh tra sao? Tô Mi đã hoàn toàn lật ngược thế cờ, lúc này cô đi đến trước mặt ông lão tự xưng là Tổng thanh tra, móc ra giấy chứng nhận được bảo vệ đặc biệt của mình.

"Tổng thanh tra, tôi muốn hỏi một chút, giấy chứng nhận này, có thể cho phép tôi tùy thời xin phép, bắt giữ người gây hại đến an toàn thân thể của tôi đúng không?" Tô Mi hỏi.

"Đúng vậy." Ông lão ngẩn người một chút rồi đáp lại.

Tô Mi cười đầy ẩn ý một cái, sau đó bỗng nhiên thu lại nụ cười, cô lạnh lùng vươn ngón tay chỉ vào Trần Mỹ Lâm nói:

"Tôi yêu cầu bắt giữ cô ta!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.