Thập Niên 70: Vợ Chồng Điên Phê - Chương 137: Cơ Hội Làm Ăn Và Kế Hoạch Đưa Rau Vào Huyện
Cập nhật lúc: 02/03/2026 19:17
Ngước mắt nhìn lên, hóa ra là Tiểu Dương, nhân viên đưa thư của bưu cục.
"Ngưu chủ nhiệm, có thư của nhà cô này, cháu vừa định mang vào cho cô!"
Ngưu chủ nhiệm nhận lấy thư, liếc nhìn địa chỉ gửi từ tỉnh Hắc. Bà vừa đi vào nhà vừa thắc mắc, nhà mình làm gì có người thân hay bạn bè nào ở tỉnh Hắc nhỉ?
Về đến nhà, bà bóc thư ra xem, thấy ký tên Minh Đại ở trang cuối, bà ngẫm nghĩ một hồi mới nhớ ra đó là ai.
Lá thư không dài, mở đầu là những lời thăm hỏi đơn giản, bày tỏ lòng cảm ơn đối với gia đình bà, sau đó kể về cuộc sống ở Liễu Gia Loan. Ngưu chủ nhiệm vốn không mặn mà lắm với cuộc sống nông thôn của Minh Đại, nhưng bà lại cực kỳ chú ý đến những chi tiết cô miêu tả: táo đỏ ăn không hết, hạt dẻ bóc không xuể, hạt phỉ, hạt óc ch.ó nhiều vô kể!
Chưa kể nhà nào cũng có sẵn đồ khô như mộc nhĩ, nấm hương, thứ gì cũng có. Cuối thư, Minh Đại còn nhắc đến chợ phiên, cảm thán về những bao tải thịt khô, những hàng gà khô, thỏ khô treo lủng lẳng, giá rẻ bèo mà người dân quê lại không có tiền mua, bán chẳng ai lấy.
Đoạn kết, cô nói dù ở nông thôn ăn no mặc ấm nhưng đồ dùng hàng ngày lại rất thiếu thốn. Người dân muốn mua miếng xà phòng cũng phải tranh nhau ở Cung tiêu xã, còn những thứ như găng tay, chậu men, vỏ gối thì hoàn toàn không có.
Ngưu chủ nhiệm càng đọc càng phấn khích. Những thứ đó bà có thể kiếm được mà!
Nhà ngoại bà làm ở xưởng dệt, mỗi năm phát đồ dùng không hết, bà có thể chia ra một ít. Riêng găng tay thì nhà bà chất thành rương, vỏ gối bao gối cũng chẳng bao giờ thiếu. Còn xà phòng ư? Bà nhớ lão Cao có người anh em tốt làm ở xưởng xà phòng!
Bà càng nghĩ càng thấy khả thi. Đợi Cao chủ nhiệm đi làm về, ông đã bị sự nhiệt tình của vợ làm cho giật mình, cái lưng già nhịn không được mà mỏi nhừ.
Ngưu chủ nhiệm thấy ông đỡ eo thì lườm một cái: "Nghĩ cái gì đấy! Lão nương hôm nay không cần ông! Xem cái này đi!"
Nguy cơ được giải trừ, Cao chủ nhiệm lập tức đứng thẳng lưng, nhận lấy thư đọc kỹ. Đọc xong, ông nhấp một ngụm trà nóng: "Tiểu đồng chí này ở nông thôn sống cũng khá đấy, là người thông minh."
Ngưu chủ nhiệm hừ lạnh: "Ông chỉ thấy có thế thôi à?"
Cao chủ nhiệm ngẫm nghĩ, mắt sáng lên: "Ý bà là..."
Ngưu chủ nhiệm gật đầu: "Chúng ta gom ít đồ dùng hàng ngày đổi lấy đặc sản nông thôn với Minh Đại. Cô ấy có quan hệ tốt với nhà đại đội trưởng, chắc chắn không thành vấn đề!"
Cao chủ nhiệm nghĩ đến đối thủ cạnh tranh ở bệnh viện, gật đầu tán thành: "Nếu thực sự làm được vụ này, việc tôi lên chức chủ nhiệm cấp cao coi như chắc chắn rồi."
Ngưu chủ nhiệm lườm: "Nếu không phải lo cho cái ghế của ông, tôi có thèm chạy đôn chạy đáo ngoài Cung tiêu xã không?"
Cao chủ nhiệm đứng dậy ngồi xuống cạnh vợ, ôm lấy vòng eo hơi đậm người của bà: "Thế mới nói lão Cao tôi có phúc, cưới được đóa hoa mẫu đơn như bà."
Vài câu nịnh nọt đã khiến Ngưu Mẫu Đơn cười hớn hở. Hai người lập tức viết thư và gửi một bưu kiện cho Minh Đại, bày tỏ mong muốn giữ liên lạc lâu dài như người thân, đồng thời khéo léo đề nghị dùng đồ dùng hàng ngày đổi lấy đặc sản và lương thực.
Trong bưu kiện gửi đi có một gói kẹo sữa Đại Bạch Thỏ và một chiếc khăn lụa đỏ đang mốt nhất hiện nay. Vốn dĩ Ngưu chủ nhiệm mua cho con gái, nhưng để lấy lòng Minh Đại, bà đành bấm bụng nhường lại.
Một tuần sau, Minh Đại nhận được thư. Lúc này, cô đang ở trong không gian thu hoạch rau hẹ.
Rau xanh, rau hẹ và tỏi tây bên ngoài không gian tuy còn non nhưng đã có thể ăn được. Nấm bào ngư cũng đã vào kỳ thu hoạch. Cải thìa và rau chân vịt thì cần đợi thêm nửa tháng nữa, hiện tại mới chỉ là những mầm non.
Minh Đại dự định tranh thủ thời gian cùng Liễu Đại Trụ lên huyện một chuyến, xem có thể đưa rau vào đại viện chính phủ huyện hay không. Cô muốn điều tra nguyên nhân hồ sơ của Chu Tư Niên bị kẹt, chỉ có thể tìm cách tiếp cận từ phía đó.
Xách một túi nấm nhỏ, Minh Đại gọi Chu Tư Niên cùng sang nhà đại đội trưởng.
Mấy ngày nay tuyết rơi liên tục, hai bên đường tuyết tích dày cộm. Mọi người ban đêm không dám lơ là, cứ cách một lúc lại phải lên mái nhà dọn tuyết vì sợ tuyết nặng làm sập nhà.
Trước khi tuyết rơi thì lạnh, sau khi tuyết rơi thì rét căm căm. Lúc này trên đường không một bóng người. Khi hai người đến nhà đại đội trưởng, cả nhà họ đang bận rộn bện dây thừng cỏ để dùng cho mùa xuân tới.
Cửa viện không khóa, Minh Đại đẩy cửa bước vào. Chu Tư Niên rất hứng thú với chuồng ngựa nhà đại đội trưởng nên đi thẳng ra đó. Minh Đại thấy Liễu Lai Phúc, Liễu Lai Vượng và Liễu Lai Phát đều ở đó thì chào một tiếng rồi xách rổ vào nhà.
Ba anh em đang đóng ván gỗ cho chuồng ngựa nhìn Chu Tư Niên cứ nhìn chằm chằm vào m.ô.n.g ngựa không rời mắt thì nuốt nước miếng, lặng lẽ giấu cái b.úa đi.
Trong nhà, trên giường sưởi, Liễu Đại Trụ đang cầm cuốn truyện tranh Minh Đại tặng để dạy Thiết Đản học chữ, Cẩu Đản thì ngồi bên cạnh quấy phá. Dưới đất, Hoàng thẩm cùng hai con dâu đang bện dây thừng, Hoàng Đào và Hoàng Hạnh giúp Chu tẩu t.ử đưa rơm.
Thấy Minh Đại vào, Hoàng thẩm vội đứng dậy đón cô ngồi lên giường sưởi. Minh Đại xua tay: "Thím ơi, cháu không ngồi đâu, trời sắp tối rồi cháu không ở lại lâu được. Cháu đến tìm bác đại đội trưởng có chút việc ạ."
