Thập Niên 70: Vợ Chồng Điên Phê - Chương 326: Chuyện Cũ Của Cậu Ngụy

Cập nhật lúc: 02/03/2026 21:13

Rẽ qua đầu hẻm, Khang Dĩnh bảo hai người đi cùng ra lấy xe, còn mình thì dừng lại một chút, đợi Ngụy Yến bước tới rồi sóng đôi cùng đi.

"Ngụy thị trưởng, tôi giúp việc này thế nào? Không làm hai đứa nhỏ nhà ông sợ chứ?!"

Ngụy Yến mỉm cười: "Không có, phải cảm ơn bà đã không làm khó tụi nhỏ."

Khang Dĩnh quay đầu lại, nhìn người đàn ông dù đã có tuổi nhưng vẫn phong độ ngời ngời này: "Vậy ông định cảm ơn tôi thế nào đây?!"

Ngụy Yến tức khắc cạn lời, nhìn bà: "Khang Dĩnh, không lẽ bà vẫn còn thích tôi đấy chứ?"

Khang Dĩnh bật cười khẩy, lườm ông một cái cháy mặt: "Chậc chậc, ông đúng là biết dát vàng lên mặt mình thật đấy. Già cả rồi mà còn tưởng tôi nhớ mãi không quên ông sao? Mặt ông cũng dày thật!"

Ngụy Yến quay sang nhìn bà. Họ đều đã già rồi, Khang Dĩnh cũng không còn là cô chim sơn ca nhỏ hay hát ở liên đội năm nào nữa.

"Nhiều năm như vậy rồi, bà không định tìm một người khác sao?"

Khang Dĩnh lườm ông, hừ lạnh một tiếng, hiếm hoi lắm mới buông một câu thô lỗ: "Tìm cái rắm! Lão nương bây giờ một mình kiếm tiền một mình tiêu, sống không thể tiêu sái hơn được. Năm đó tôi nhìn trúng ông, ông bảo ông có người trong mộng rồi, giới thiệu anh em Lưu Phong cho tôi. Thấy anh ta đẹp trai, chúng tôi cũng đã ở bên nhau. Kết quả thì sao, anh em của ông không đáng tin chút nào, sắp kết hôn đến nơi thì đi làm nhiệm vụ rồi hy sinh luôn. Tôi biết làm sao được, đành phải ở vậy thôi?"

Ngụy Yến nhìn người phụ nữ bên cạnh, bao nhiêu năm trôi qua, mỗi khi nhắc đến Lưu Phong, mắt bà vẫn lấp lánh ánh sáng.

"Khang Dĩnh, Lưu Phong cũng không muốn thấy bà cô độc cả đời như vậy."

Khang Dĩnh chớp mắt xua đi giọt lệ, trừng mắt nhìn ông: "Tôi cũng muốn tìm lắm chứ, nhưng vị hôn phu của tôi vừa đẹp trai, nhân phẩm lại tốt, đối xử với tôi không còn gì để chê. Có viên ngọc quý ở phía trước rồi, tôi biết tìm đâu ra người tốt như vậy nữa? Hay ông tìm cho tôi một người xem?"

Ngụy Yến cười khổ: "Vậy bà cứ định cô đơn cả đời sao?"

Khang Dĩnh liếc xéo ông: "Ông tưởng tôi giống ông chắc, thủ tiết vì người ta nửa đời người, đến một câu thích cũng không dám nói ra. Đến cuối cùng chỉ có thể lấy danh nghĩa cậu để chăm sóc con người ta, mà cũng chẳng ra hồn. Tôi thì khác, tôi có con trai! Niệm Phong tuy là con nuôi nhưng thằng bé rất hiếu thảo. Giờ nó đã đi làm rồi, hai năm nữa tôi sẽ lo cho nó một cô vợ, đợi chúng nó kết hôn sinh con, tôi sẽ xin nghỉ hưu về bế cháu. Đến lúc đó tôi lên chức bà nội, còn ông ấy à, vẫn cứ là lão già độc thân vạn năm thôi!"

Ngụy Yến nhìn bà: "Niệm Phong là một đứa trẻ ngoan, bà không uổng công nuôi nấng nó."

Khang Dĩnh thở phào một hơi: "Đời tôi thế này là đủ rồi, khá tốt. Ngược lại là ông đấy Ngụy Yến, người không chịu bước ra khỏi quá khứ chính là ông!"

Ngụy Yến mỉm cười: "Tôi cũng thấy mình ổn. Tư Niên tốt lên là có thể lo cho tôi lúc tuổi già, cháu ngoại hay con trai cũng chẳng khác gì nhau."

Khang Dĩnh trợn trắng mắt: "Ông ấy à, trước mặt Bạch Tĩnh Nghi đúng là đồ nhát gan. Nhìn người ta lớn lên mà cũng để mất được, đáng đời!"

Nói đoạn, bà sực nhớ ra điều gì, vui vẻ ghé sát vào ông: "Này Ngụy Yến, tôi thật sự rất thích con bé Minh Đại đó. Ông giúp tôi để mắt nhé, khi nào rảnh tôi sẽ dẫn Niệm Phong tới cho Minh Đại xem mặt. Nếu có duyên, biết đâu Minh Đại lại trở thành con dâu tôi thì sao!"

Ngụy Yến vội vàng ngắt lời: "Nghĩ gì vậy! Minh Đại là cô vợ nhỏ mà Tư Niên nhà chúng tôi đã 'đặt gạch' rồi!"

Khang Dĩnh khinh bỉ nhìn ông: "Mẹ cũng gọi rồi, còn vợ nhỏ cái nỗi gì?!"

Ngụy Yến bị mắng đến á khẩu, không chỉ gọi mẹ đâu, mà còn gọi ông là đại ca nữa kìa!

"Được rồi! Được rồi! Mau đi đi, không trời tối mất!"

Nói xong, mặc kệ ánh mắt ngơ ngác của hai nhân viên đi cùng, ông đưa tay đẩy Khang Dĩnh vào trong xe.

Khang Dĩnh bị nhét vào xe vẫn không quên thò đầu ra: "Nói rồi đấy nhé! Khi nào rảnh tôi sẽ dẫn Niệm Phong qua. Ngụy Yến, biết đâu chúng ta lại làm thông gia thật đấy, đến lúc đó tính theo vai vế tụi nhỏ, tôi chính là bề trên của ông đấy!! Ông đừng có mà ngại không dám gọi nhé! Ha ha ha ha! Tài xế, lái xe!"

Ngụy Yến nhìn bóng chiếc xe nhỏ chạy biến ra khỏi thôn, bất đắc dĩ thở dài: Tư Niên à, cháu có biết cháu đào cái hố lớn thế nào cho cậu không? Lấp mãi không đầy đây này!

Kẻ bị nhắc tên - Chu Tư Niên lúc này mới vừa tỉnh lại. Anh uể oải nằm bò trên giường đất, câu đầu tiên thốt ra là đòi ăn.

"Minh Đại, anh đói quá!"

Minh Đại chưa kịp nói gì, Diêu Ngọc Lương ở bên cạnh đã kích động chạy ra khỏi phòng, xuống bếp hâm lại cơm cho "Chu tiên sinh" của anh ta.

Minh Đại: "..." Không ngờ bí thư Diêu cũng có lúc hoạt bát thế này!

Tranh thủ lúc anh ta đi hâm cơm, Minh Đại hỏi Chu Tư Niên về chuyện vừa xảy ra. Chu Tư Niên ôm đầu suy nghĩ một hồi, chẳng nhớ nổi cái gì. Có vẻ như kích động quá lớn khiến anh bị mất trí nhớ chọn lọc. Anh còn hỏi Minh Đại sao Diêu Ngọc Lương lại ở đây, cậu Ngụy có đến không.

"Không có gì đâu, chỉ là cậu dẫn người của tổ điều tra tỉnh đến hỏi vài câu thôi. Giờ họ về rồi, cậu Ngụy ra tiễn khách, sắp quay lại ngay thôi."

Chu Tư Niên lập tức vui vẻ hẳn lên, bò dậy lôi hết đồ trong tủ ra, đợi lát nữa chia sẻ với cậu Ngụy.

Sau khi Ngụy Yến quay lại, tuy tiếc nuối vì Tư Niên lại quên sạch chuyện cũ, nhưng ông vẫn cùng Diêu Ngọc Lương ngồi trên giường đất bầu bạn với anh, diễn lại "kịch bản" thêm một lần nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Vợ Chồng Điên Phê - Chương 326: Chương 326: Chuyện Cũ Của Cậu Ngụy | MonkeyD