Thập Niên 70: Vợ Chồng Điên Phê - Chương 448: Tình Già Cũng Là Tình
Cập nhật lúc: 02/03/2026 21:26
"Ai mà dám bắt nạt cháu, bác là người đầu tiên không đồng ý, bác sẽ tát cho hắn lệch mặt!"
Rõ ràng là một người dịu dàng hết mực, lại cố tình làm ra vẻ đanh đá, khiến Minh Đại bật cười. Nàng nhìn Bạch mụ mụ đang nhìn mình đầy âu yếm: "Cố Tư Niên nói nếu cháu cả đời không kết hôn, anh ấy cũng sẽ cả đời không kết hôn, bác không phiền lòng sao?"
Bạch Tĩnh Nghi nhẹ nhàng lắc đầu: "Hôm qua Niên Niên kể chuyện của hai đứa cho bác nghe là để xin ý kiến của bác. Nói thật, nếu không trải qua tất cả những chuyện này, bác sẽ không hiểu được đâu. Nhưng bác cũng coi như là người đã c.h.ế.t đi một lần, cái gì cũng nghĩ thông suốt rồi. Ông trời đã vô cùng chiếu cố bác, bác không thể tham lam hơn nữa. Dù là cháu hay Niên Niên, bác chỉ có một nguyện vọng duy nhất là hai đứa bình an. Đời là của hai đứa, kết hôn hay không là việc của chính các cháu. Còn về chuyện hương hỏa..."
Khóe miệng bà nhếch lên một nụ cười châm biếm: "Quan trọng sao? Niên Niên là con của Chu Trọng Minh, chẳng phải ông ta cũng muốn hại c.h.ế.t nó đó sao?! Cho nên Niên Niên đổi họ, bác tán thành cả hai tay. So với Cố Minh Nghĩa, Chu Trọng Minh chẳng là cái thá gì cả!"
Minh Đại giật mình, mắt trợn tròn kinh ngạc nhìn Bạch Tĩnh Nghi, tiểu thư khuê các mà cũng nói tục sao!!
Sự kinh ngạc trong mắt nàng quá rõ ràng, khiến Bạch Tĩnh Nghi đỏ mặt, luống cuống giải thích: "Minh Đại, bình thường bác không thế đâu nhé, tại nhà họ Chu quá đáng quá, bác nhất thời tức giận nên lỡ lời..."
Minh Đại thấy bà càng nói mặt càng đỏ, không nhịn được, vai run run rồi bật cười thành tiếng. Bạch Tĩnh Nghi thấy vậy cũng không giải thích nữa, che mặt lại rồi cũng cười theo.
Một lúc sau, bà mới cười giải thích: "Trước khi lấy chồng, bác cũng làm ba bác đau đầu lắm. Hồi đó mẹ bác mất sớm, anh cả đi du học, bác toàn đi chơi với anh Yến, toàn là con trai nên lời ăn tiếng nói cũng thô lỗ hơn nhiều. Cháu đừng nhìn Ngụy cữu cữu bây giờ trông có vẻ đáng sợ, thực ra hồi nhỏ chú ấy mít ướt lắm, hễ khóc là không dừng được. Người ta đ.á.n.h chú ấy, chú ấy cũng không đ.á.n.h lại, chỉ sợ người ta tìm đến nhà gây phiền phức cho ba bác, nên chỉ biết khóc thôi. Bác chịu không nổi, thế là bác đi đ.á.n.h nhau thay chú ấy, mắng c.h.ử.i người thay chú ấy, con trai bác cũng chẳng sợ, xông vào là đ.á.n.h, mở mồm là mắng. Sau này vì người ta đ.á.n.h bác nên chú ấy mới học được cách đ.á.n.h trả. Thế là bác và chú ấy cùng nhau đi đ.á.n.h người ta, đ.á.n.h đến mức họ phải đi tìm phụ huynh."
Bà khẽ thở dài như đang hoài niệm: "Lúc đó có thể nói là khoảng thời gian vui vẻ nhất. Sau đó là đi du học, dần dần trở thành thục nữ, khuê tú trong mắt mọi người, rồi lại mắt mù gả chồng, giữ bổn phận làm vợ, lo cho thể diện hai nhà, sống như một con rối gỗ. Không còn những ngày tháng tự tại, muốn tát ai thì tát, muốn mắng ai thì mắng nữa."
Khi nói những lời này, nụ cười trên mặt bà chân thật hơn rất nhiều. Minh Đại nhìn bà, cảm thấy bà không giống người mẹ trong mắt Cố Tư Niên, không giống người con gái trong ký ức của ông ngoại, cũng không giống người chị mà tiểu cữu cữu luôn cảm thấy áy náy. Bà dũng cảm, sống động, và còn mang chút ngây thơ, tinh nghịch. Có lẽ chính vì một người như vậy mới khiến Ngụy cữu cữu nhớ mãi không quên suốt bao nhiêu năm qua?
Minh Đại hóng hớt ghé sát lại gần bà: "Hôm qua Ngụy cữu cữu còn khóc sưng cả mắt đấy ạ!"
Bạch Tĩnh Nghi buồn cười gật đầu: "Sáng nay bác thấy rồi, vừa mở mắt ra đã thấy hai quả đào lớn, làm bác giật cả mình."
Minh Đại không nhịn được cười thành tiếng: "Vậy bác gái, bác có biết Ngụy cữu cữu định theo đuổi bác không?"
Bạch Tĩnh Nghi khẽ ho một tiếng, hai rặng mây hồng hiện lên trên khuôn mặt vẫn còn hơi tái nhợt.
"Ừm, chú ấy không phải định theo đuổi bác đâu, sáng sớm nay bác vừa tỉnh dậy chú ấy đã quỳ xuống cầu hôn rồi."
Hoắc! Ngụy cữu cữu đỉnh thật! Mắt Minh Đại lại trợn tròn lần nữa!
Không hiểu sao Bạch Tĩnh Nghi cảm thấy Minh Đại mang lại cho bà một cảm giác trưởng thành vượt xa lứa tuổi, không giống hậu bối mà giống như một người bạn hơn. Bà hạ thấp giọng, ghé sát Minh Đại: "Bác giật cả mình, chú ấy khóc lóc t.h.ả.m thiết, nói năng chẳng rõ ràng gì cả, cứ đòi bác gả cho chú ấy. Bác thấy chú ấy khóc tội nghiệp quá nên đồng ý luôn."
Minh Đại thấy bà thẹn thùng, "hắc hắc" hai tiếng, biết bà cũng rất sẵn lòng. Niềm hạnh phúc trong mắt là không lừa được người.
Bạch Tĩnh Nghi bị cười đến ngượng ngùng, nhìn Minh Đại: "Tuy rằng rất xấu hổ, nhưng anh Yến vì bác mà độc thân bao nhiêu năm qua, bác thật sự không nỡ để chú ấy chờ đợi thêm nữa. Thời trẻ chúng ta đã vô tình bỏ lỡ nhau, nửa đời còn lại không thể lãng phí thêm một khắc nào."
Minh Đại gật đầu lia lịa: "Tình yêu không phân biệt tuổi tác, bác thế này không tính là muộn đâu, người ta còn có tình yêu xế bóng nữa mà! Tình già cũng là tình, vẫn đẹp rạng ngời ạ!"
Bạch Tĩnh Nghi không nhịn được che đôi gò má hơi nóng lên, đôi mắt sáng rực: "Thật sao? Vẫn chưa muộn à?"
Bà thực sự rất đẹp, dù tuổi đã lớn nhưng trên mặt hầu như không có nếp nhăn, làn da trắng phát sáng phối với mái tóc hơi xoăn xù xù, không những không làm bộ làm tịch mà còn vô cùng đáng yêu!
Minh Đại gật đầu, cũng cảm thấy xúc động theo, nàng lại "đẩy thuyền" thành công cặp thứ hai rồi!! Tiểu cữu cữu và Võ Chuy Chùy ngọt ngào, Bạch mụ mụ và Ngụy cữu cữu còn ngọt ngào hơn!!!
Ngay lập tức, hai người tìm được chủ đề chung, bắt đầu thì thầm to nhỏ với nhau. Đến khi Cố Tư Niên bưng bữa sáng ra, anh thấy hai người đang đầu kề đầu, thân thiết như chị em.
Chuyện gì đã xảy ra vậy?!
