Thập Niên 70: Vợ Chồng Điên Phê - Chương 518: La Thành Dứt Khoát, Bà Cụ La Phát Điên
Cập nhật lúc: 02/03/2026 22:02
Nói xong, cô ta cúi đầu, ánh mắt rực cháy nhìn La Thành: "Đồng chí La! Nếu họ đã nói quan hệ giữa chúng ta không minh bạch, vậy thì chúng ta cứ ở bên nhau luôn đi! Lời anh nói muốn cưới tôi, còn giữ lời không?!"
La Thành tưởng cô ta đang nói dỗi, thở dài: "Giữ lời, chỉ là thanh niên trí thức Phương, cô phải suy nghĩ cho kỹ, đừng vì giận dỗi mà lỡ cả đời."
Phương Nhu quệt sạch nước mắt trên mặt, nở một nụ cười chân thành: "Tôi không nói dỗi. Từ nhỏ tôi đã ước ao được gả cho một anh hùng, giờ đây tôi đã gặp được rồi. Tôi tin rằng gả cho anh sẽ không sai!"
La Thành nghe vậy, cảm động đến đỏ cả mắt. Anh trở về đã lâu, nghe toàn những lời thương hại, chỉ có thanh niên trí thức Phương là kiên định tin rằng anh là một anh hùng, khiến anh tìm lại được cảm giác oai phong lẫm liệt trên chiến trường năm nào.
Bà cụ La nhìn hai người trước mặt, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi, cảm giác như có chuyện gì đó đang vượt khỏi tầm kiểm soát của mình. Lần đầu tiên bà ta hất tay đứa cháu đích tôn ra, lao lên đẩy ngã Phương Nhu, gào thét với La Thành: "Không được! La Thành, mẹ không cho phép anh cưới nó!!"
La Thành vội vàng đỡ lấy Phương Nhu đang ngã dưới đất, không thèm để ý đến bà mẹ đang phát điên, quan tâm hỏi: "Tiểu Nhu, cô không sao chứ?"
Phương Nhu nhìn bà cụ La đang trừng mắt nhìn mình, tỏ vẻ sợ hãi nép sau lưng La Thành, c.ắ.n môi khẽ lắc đầu: "Anh La, em không sao, anh đừng trách bác, bác chắc chắn không phải không muốn anh kết hôn, chỉ là bác không thích em thôi."
La Thành nhìn Phương Nhu hiểu chuyện, khẽ lắc đầu. "Không phải bà ấy không thích cô đâu."
Mẹ anh từng nói, hạng người như anh không xứng đáng được kết hôn, anh phải dùng cả đời này để chuộc tội cho nhà họ La. Nhưng bây giờ, anh không muốn thế nữa!
La Thành ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn bà cụ La đang run rẩy vì sợ hãi: "Con nhất định phải cưới thanh niên trí thức Phương!"
Phương Nhu cuối cùng cũng nhận được câu trả lời mình mong muốn, cố gắng kìm nén sự phấn khích trong lòng, cùng La Thành nhìn bà cụ La, thể hiện quyết tâm của cả hai.
Bà cụ La nhìn ánh mắt kiên định của hai người, hơi thở càng lúc càng dồn dập, không nén nổi cơn giận, bà ta vung tay đ.ấ.m đá túi bụi xuống người La Thành.
"Mẹ không cho phép! La Thành! Anh nghe thấy không?! Mẹ không đồng ý!! Anh vẫn chưa chuộc hết tội!! Anh không có tư cách kết hôn!!"
La Thành che chở cho Phương Nhu phía sau, nhìn bà mẹ đang điên cuồng của mình. Chính những lời lẽ như thế này đã trói buộc anh hết năm này qua năm khác, khiến anh không dám chấp nhận những ý tốt của đồng đội. Giờ đây, anh đã gặp được một cô gái toàn tâm toàn ý với mình, anh không thể bỏ lỡ.
Bà cụ La dù sao cũng đã có tuổi, đ.á.n.h một hồi thì kiệt sức, vừa thở hồng hộc vừa cúi đầu trừng mắt nhìn anh.
La Thành ngẩng cao đầu, chậm rãi nói: "Mẹ, con đi lính từ năm mười sáu tuổi, đến nay cũng đã mười năm rồi. Mười năm qua, từng đồng lương con đều gửi về nhà, giúp gia đình xây nhà, giúp anh cả cưới vợ sinh con, nuôi nấng các em khôn lớn. Bây giờ, ngay cả tiền bán mạng con cũng đã đưa cho mẹ rồi. Mẹ, bây giờ con không còn nợ nhà họ La nữa."
Bà cụ La nghiến răng ken két: "Anh nằm mơ đi! Cả đời này anh đều nợ nhà họ La! Anh cả đời này cũng không trả hết được đâu!"
La Thành cười khổ, thò tay vào túi áo lấy ra một xấp tiền, đếm đếm. "Mẹ, đây là 200 đồng mẹ muốn."
Bà cụ La lặng lẽ nhìn xấp tiền dày cộp, mãi không chịu đưa tay ra nhận. Cuối cùng vẫn là Đinh Tiểu Phượng nhanh tay cướp lấy: "Chú hai, đưa cho chị là được rồi, đưa cho chị là được!"
Bà cụ La nhìn con dâu cầm tiền, trong lòng bỗng thấy trống rỗng như mất đi một miếng thịt.
Phương Nhu suýt chút nữa thì tức c.h.ế.t vì La Thành! Niềm vui vừa được cầu hôn tan biến sạch sành sanh! La Thành chỉ còn lại 300 đồng! Đưa cho bà cụ La 200 đồng, 100 đồng còn lại còn phải để trị chân cho anh ta, Phương Nhu cảm thấy đầu mình sắp nổ tung! Cô ta nhìn mà sốt ruột, muốn giật lại tiền nhưng lại ngại giữ hình tượng nên không dám mở miệng.
La Thành hít sâu một hơi: "Mẹ, tiền đã đưa cho mẹ, lòng hiếu thảo của con cũng tận rồi, từ nay về sau..."
Bà cụ La nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mấp máy của anh: "Từ nay về sau, mẹ cứ coi như con đã c.h.ế.t rồi đi."
"Ầm" một tiếng, bà cụ La loạng choạng, ngơ ngác nhìn đứa con trai vừa thốt ra những lời đó.
"La Thành! Lão nhị à! Anh không cần mẹ nữa sao?! Mẹ không ép anh nữa!! Mẹ trả lại tiền cho anh có được không?!"
Nói xong, bà ta gào lên với Đinh Tiểu Phượng: "Trả tiền lại cho lão nhị! Đồ đàn bà nhà thằng cả! Trả tiền lại cho lão nhị ngay!!"
Đinh Tiểu Phượng đang cầm xấp tiền sướng rơn, bảo ả trả lại á? Mơ đi! Ả đảo mắt một cái, nhét ngay tiền vào lòng La Đại Bảo: "Đại Bảo, mau, chạy về nhà nhanh lên!!"
La Đại Bảo biết tiền có thể mua thịt, nhiều tiền thế này thì mua được bao nhiêu thịt cơ chứ! Thấy bà nội định lại bắt mình, nó vắt chân lên cổ chạy biến về nhà.
Bà cụ La không bắt được người, còn suýt nữa thì trẹo hông, bà ta hung hăng trừng mắt nhìn con dâu. Đinh Tiểu Phượng cười giả lả, không dám ho he.
Bà cụ La sốt sắng quay lại: "Lão nhị! Anh đợi chút, mẹ về lấy tiền trả lại cho anh ngay đây!"
La Thành nhìn dáng vẻ lo lắng của bà ta, khẽ lắc đầu. Thậm chí anh cảm thấy bà cụ La lúc này xa lạ đến mức không giống mẹ mình nữa.
"Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ không bỏ mặc mẹ đâu. Sau này mẹ già rồi, con cũng sẽ cùng anh cả và em út phụng dưỡng mẹ. Mẹ cứ coi như con đã ra ở riêng đi."
Nói xong, anh mỉm cười với Phương Nhu: "Phiền thanh niên trí thức Phương đỡ tôi một chút."
