Thập Niên 70: Vợ Chồng Điên Phê - Chương 725: Gậy Ông Đập Lưng Ông

Cập nhật lúc: 02/03/2026 22:23

Điền Phỉ lập tức gật đầu: "Đâu chỉ là chưa từ bỏ ý định! Phải gọi là tẩu hỏa nhập ma rồi, ai nói cũng không nghe, suốt ngày làm loạn ở nhà bác cả. Bác gái mình vốn là người đoan trang, thế mà giờ bị chú ấy ép đến mức thấy ai cũng muốn mắng, đủ hiểu chú ấy quậy cỡ nào. Chỉ có cây roi của cha chồng mình mới khiến chú ấy thành thật được một lát."

Minh Đại đồng tình gật đầu: "Roi có tác dụng là tốt rồi, có tác dụng thì cứ quất nhiều vào."

Nhìn vẻ mặt hả hê của cô, Điền Phỉ vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ: "Cha chồng mình bảo sắp quất không nổi nữa rồi, nhưng dù đau đến mấy chú ấy vẫn khăng khăng đòi đi tìm Triệu Tuyết Doanh, bắt cô ta phải đến tìm chú ấy. Rất nhiều lần, thừa lúc bác cả ngủ say, chú ấy tự mình bò ra ngoài định đi tìm người. Nếu không phải ông nội đ.á.n.h gãy chân chú ấy, chắc chú ấy đã trốn đi thật rồi. Bà nội đau lòng đến mức khóc mờ cả mắt, cũng may ông nội lập trường kiên định, thà nuôi chú ấy cả đời chứ nhất quyết không thả ra ngoài để tiếp tục làm hại người nhà họ Tưởng, lúc này mới dẹp yên được cơn giận của mọi người."

Minh Đại gật đầu tán thành: "Ừ, đừng thả ông ta ra, ra ngoài cũng chẳng tốt đẹp gì cho ông ta đâu, mình không dám chắc là sẽ không làm gì ông ta."

Điền Phỉ chớp mắt, hoàn toàn tin rằng Minh Đại dám làm thật. Dù sao, tấm gương tày liếp là mẹ con Triệu Tuyết Doanh hiện tại sống không thấy người, c.h.ế.t không thấy xác vẫn còn đó.

Hai người trò chuyện thêm một lúc thì Cố Tư Niên gọi vào ăn cơm. Nhìn bàn thức ăn đầy đủ sắc hương vị, Điền Phỉ càng thấy ghen tị hơn. Đặc biệt là khi nhìn thấy cái móng giò đỏ au, bóng loáng ở chính giữa bàn, cô hận đến nghiến răng.

Đàn ông đúng là cái đồ móng giò lớn!! (Đồ tồi!!) Bảo là cuối tuần nào cũng về thăm mình, thế mà...!!

Cơm nước xong, Minh Đại và Cố Tư Niên lái xe đưa Điền Phỉ về nhà ngoại. Đi ngang qua bưu cục, Điền Phỉ vẫn còn ấm ức nên xuống xe, gửi một bức điện tín "kịch liệt" cho Tưởng Hưng Nghiệp đang đi thị sát ở nông thôn. Nhận được điện tín, Tưởng Hưng Nghiệp ngơ ngác không hiểu gì.

"Tưởng Hưng Nghiệp đồ móng giò lớn?! Vợ mình muốn ăn móng giò à? Lại còn phải là loại to nữa?!"

Khi Điền Phỉ mang theo t.h.u.ố.c mỡ Minh Đại đưa về đến nhà họ Tưởng, cô thấy trong nhà không chỉ có cha chồng mà bác cả cũng ở đó.

"Bác cả mới tới ạ."

Tưởng lão đại gật đầu: "Bác qua tìm cha cháu có chút việc."

Điền Phỉ thừa biết ông đến làm gì, cô đặt t.h.u.ố.c mỡ lên bàn rồi vịnh tay ghế sofa ngồi xuống. "Cha, t.h.u.ố.c mỡ đây ạ. Bác sĩ bảo cứ dùng thoải mái, lấy nhiều còn được ưu đãi đấy."

Tưởng lão đại và Tưởng lão nhị nhìn nhau, nhất thời không biết nói gì. Cuối cùng, Tưởng lão nhị hắng giọng, ôn tồn hỏi con dâu: "Người bạn này của con, chính là Minh Đại đúng không?"

Điền Phỉ chớp mắt, gật đầu: "Vâng, chính là cô ấy."

Xác nhận rồi! Tưởng lão nhị nuốt nước miếng: "Cô bé... cô bé còn nói gì nữa không?!"

Điền Phỉ ngáp một cái, lơ mơ đáp: "Ừm, cô ấy bảo nếu roi có tác dụng thì cứ quất nhiều vào."

Nói xong, mặc kệ biểu cảm kinh ngạc của hai người đối diện, cô đứng dậy: "Bác cả, cha, con buồn ngủ quá, con đi ngủ trước đây."

Tưởng lão đại và Tưởng lão nhị vẫn còn đang ngẩn ngơ với câu "roi có tác dụng thì quất nhiều vào", chỉ biết ngơ ngác gật đầu. Điền Phỉ nén cười đi lên lầu. Khi bước lên cầu thang, cô vẫn quay đầu lại, nghiêm túc nói với hai người đang thẫn thờ bên dưới: "Cha, bác cả, Minh Đại nói, chú ba có thể nhốt lại thì cứ nhốt đi, như vậy tốt cho chúng ta, cũng tốt cho chú ấy. Nếu chú ấy ra ngoài tìm cô ấy, cô ấy không đảm bảo sẽ không làm gì chú ba và nhà họ Tưởng đâu. Cô ấy... không muốn bị quấy rầy."

Nói xong, cô mặc kệ phản ứng của họ, ngáp dài đi lên lầu. Thế là đêm đó, nhà họ Tưởng có thêm ba người mất ngủ.

Dưới lầu, Tưởng lão đại và Tưởng lão nhị ngồi đối diện nhau, im lặng hồi lâu.

"Đứa nhỏ này... là hận nhà họ Tưởng chúng ta rồi..." Tưởng lão đại buông thõng vai, vẻ mặt mệt mỏi rã rời.

Tưởng lão nhị không đáp lời ngay, trầm tư một lúc lâu mới lên tiếng: "Anh cả, anh còn nhớ năm đó đứa cháu gái nhỏ bị mất tích như thế nào không?"

Động tác lau mặt của Tưởng lão đại khựng lại, ông hồi tưởng: "Hình như là xảy ra chuyện ở nhà ngoại của Triệu Tuyết Doanh, nói là bị người ta bế đi trên đường."

Ánh mắt Tưởng lão nhị lóe lên tia tàn nhẫn: "Nói thì nói vậy, nhưng sau đó khi chúng ta tìm người, Triệu Tuyết Doanh không những không phối hợp kể lại toàn bộ quá trình mất tích của đứa trẻ, mà còn bị dọa đến phát điên... Sau đó nhà họ Triệu đưa Tưởng Tư Tư đến để trấn an cảm xúc của cô ta, anh không thấy quá trùng hợp sao?"

Tưởng lão đại lúc này cũng nhớ lại, lúc đó họ thực sự muốn tiếp tục điều tra chuyện của đứa cháu gái, dù sao đó cũng là đứa cháu gái duy nhất của thế hệ này, ông cụ rất yêu quý. Nhưng cứ hễ sự việc có chút tiến triển là lại nghe tin vợ lão tam phát điên tự làm hại bản thân, cuối cùng lão tam còn đến tận cửa cãi nhau với ông một trận lôi đình, bảo ông xen vào việc người khác, khiến ông tức giận mà bỏ dở cuộc điều tra. Sau đó, khi Tưởng Tư Tư dần thay thế vị trí của đứa cháu gái nhỏ trong nhà họ Tưởng, chuyện này cũng dần bị quên lãng.

Hiện tại xem ra... "Ý chú là nhà họ Triệu có vấn đề?"

Tưởng lão nhị hừ lạnh: "Nhà họ Triệu chắc chắn có vấn đề, nhưng người đáng nghi nhất chính là Triệu Tuyết Doanh! Dù sao đứa cháu gái nhỏ cũng là do cô ta bế đi rồi mới mất tích!"

Tưởng lão đại nhíu mày: "Triệu Tuyết Doanh? Cô ta dù sao cũng là mẹ ruột, chắc không đến mức đem con mình cho người khác chứ?"

Tưởng lão nhị nheo mắt: "Nếu không vứt đứa cháu gái nhỏ đi, thì làm sao Tưởng Tư Tư có thể được nhận nuôi vào nhà họ Tưởng, trở thành đại tiểu thư duy nhất của Tưởng gia được chứ!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.