Thập Niên 70: Vợ Đẹp Của Nhà Tư Bản Trắng Trẻo Kiều Diễm, Thủ Trưởng Động Lòng - Chương 337: Theo Dõi, Thử Lòng
Cập nhật lúc: 01/04/2026 06:13
Quả nhiên sau khi xuống xe, hai người nhìn thấy Bí thư Nghiêm xách đồ đi thẳng vào ngõ Hoa Thị Khẩu.
Ngõ rất hẹp nên Khương Tự không dám bám quá gần.
Chẳng mấy chốc, Bí thư Nghiêm dừng lại trước cổng một ngôi nhà nhỏ treo vải trắng.
Sau đó cửa mở ra, ông ta bước vào trong.
Tuy nhiên, ông ta ở bên trong chưa đầy năm phút đã bị người ta vừa đẩy vừa lôi đuổi ra ngoài.
Ngay cả những thứ đồ ông ta mang đến cũng bị quăng ra ngõ không chút nể nang.
"Con trai tôi bị ông hại c.h.ế.t rồi, giờ ông còn giả nhân giả nghĩa mang mấy thứ này đến đây làm gì?"
Bà Đàm nhổ toẹt một cái.
"Muốn chúng tôi tha thứ cho ông à, nằm mơ đi!"
"Mẹ, mẹ còn phí lời với cái kẻ sát nhân này làm gì!"
Anh cả nhà họ Đàm vừa nói vừa vớ lấy chiếc đòn gánh trong sân lao ra ngoài.
Ngay từ đầu họ đã nghi ngờ cái c.h.ế.t của cậu hai không hề đơn giản.
Cậu hai vốn là người hiền lành bổn phận, chẳng bao giờ nói xấu sau lưng ai.
Nếu không phải bị người ta ép buộc hay đe dọa, cậu ấy tuyệt đối không đời nào làm ra chuyện như thế!
Ở cơ quan, người có năng lực đe dọa được cậu ấy ngoài cấp trên trực tiếp là Nghiêm Duy Lương thì còn ai vào đây nữa?
"Thằng cả, con dừng tay lại cho mẹ!"
Bà Đàm dù giận nhưng vẫn giữ được chút lý trí cuối cùng.
"Mẹ, mẹ đừng cản con! Hôm nay con phải đ.á.n.h c.h.ế.t ông ta mới thôi!"
Anh cả nhà họ Đàm đã nung nấu ý định này không phải ngày một ngày hai, chỉ là khu tập thể của Bộ Xây dựng quản lý nghiêm ngặt, anh không vào được.
Hôm nay khó khăn lắm kẻ này mới tự mình dẫn xác đến, nếu không đòi lại công bằng cho đứa em trai c.h.ế.t oan, anh thấy mình uổng công làm anh.
"Mẹ bảo con dừng tay, con có nghe thấy không!"
Bà Đàm c.h.ế.t sống túm c.h.ặ.t lấy cánh tay con trai.
"Cậu hai đã mất rồi, nếu con mà có mệnh hệ gì nữa thì mẹ và bố con biết sống sao?"
Nói đến đây, giọng bà Đàm đã nghẹn ngào tiếng khóc.
Hàng xóm láng giềng xung quanh cũng bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Tôi xin lỗi... tôi..."
Bí thư Nghiêm từ sau trận ốm nặng, cơ thể vẫn luôn rất yếu, lúc này nói chuyện chỉ còn lại những tiếng hơi thều thào.
Nếu không lắng tai nghe kỹ thì chẳng thể rõ ông ta đang nói gì.
Ông ta muốn giải thích.
Nhưng bà Đàm không cho ông ta cơ hội mở miệng.
"Ông bớt cái thói mèo khóc chuột giả tạo ấy đi! Ông đã hại c.h.ế.t con trai tôi, giờ nói những lời này thì có ích gì!"
"Nếu ông thực sự thấy có lỗi với chúng tôi, phía trước có con sông đấy, có giỏi thì ông đi mà nhảy xuống!"
Lấy mạng đền mạng, nếu ông ta thực sự dám nhảy, bà Đàm còn nể ông ta là hạng đàn ông có khí phách, dám làm dám chịu.
Chỉ tiếc là ông ta không phải!
Nếu là hạng người đó, ngay ngày xảy ra chuyện ông ta đã phải đến đây sám hối.
Chứ không phải đợi đến lúc lâm vào đường cùng mới giả vờ giả vịt đến xin lỗi!
Quả nhiên ý nghĩ đó vừa loé lên, đã nghe thấy Bí thư Nghiêm nói.
"Tôi... hiện giờ tôi chưa thể c.h.ế.t được..."
"Hừ!"
Bà Đàm không kìm được tiếng cười lạnh đầy mỉa mai.
Bà quay người vào nhà, bưng ngay một chậu nước lạnh dội thẳng vào mặt Bí thư Nghiêm.
"Cút! Ông cút ngay cho tôi, nhà họ Đàm chúng tôi không bao giờ muốn nhìn thấy mặt ông nữa!"
Nói đoạn, bà Đàm đóng rầm cửa lại.
Cửa đã đóng nhưng tiếng bàn tán trong ngõ vẫn tiếp tục.
Đều là láng giềng sống cạnh nhau mấy chục năm, mọi người dĩ nhiên đều nói đỡ cho nhà họ Đàm.
Huống hồ cậu hai nhà họ Đàm cũng là người họ nhìn lớn lên từ nhỏ.
Mọi người vốn đã xót xa cho cái c.h.ế.t của cậu ấy, nay nghe bà Đàm nói vậy, trong lòng càng khẳng định người trước mặt chính là hung thủ hại c.h.ế.t cậu ấy.
Nhưng đây dù sao cũng không phải việc riêng nhà mình, họ cũng không tiện ra tay trực tiếp.
Người lớn còn đang do dự, nhưng lũ trẻ con thì không có nhiều kiêng dè như thế.
Chẳng biết đứa nào khơi mào trước, nhanh ch.óng những viên đá to bằng nắm tay và những cục đất cứ thế ném liên tiếp vào người Bí thư Nghiêm.
Ông ta loạng choạng một cái nhưng không hề né tránh.
Bên tai ngoài tiếng gió rít là đủ loại lời nguyền rủa cay nghiệt cùng tiếng hò hét của lũ trẻ.
Trời đất quay cuồng, bóng người trước mắt bắt đầu mờ mịt, vặn vẹo.
Ông ta cảm thấy chút sức lực cuối cùng cũng bị rút cạn.
Cho đến khi cơ thể ngã vật xuống đất.
Lúc tỉnh lại, ông ta đã nằm trên giường bệnh.
Ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c sát trùng quen thuộc, Bí thư Nghiêm ngơ ngác nhìn cô y tá đang cắm kim truyền nước cho mình.
"Tôi... sao tôi lại ở đây?"
Cô y tá cũng không rõ tình hình thế nào, chỉ biết người đưa ông ta đến là một cô gái trẻ.
"Cô... cô gái trẻ sao?"
"Đúng vậy."
Cô y tá gật đầu.
"Tầm hai mươi tuổi, trông rất xinh đẹp."
Nói xong, cô còn tò mò hỏi.
"Ông không quen cô ấy à?"
Bí thư Nghiêm lắc đầu.
"Thế thì lạ thật đấy."
Cô y tá lầm bầm một câu.
Cô gái đó không chỉ đưa người đến bệnh viện mà còn trả hộ mấy đồng tiền viện phí.
Thời buổi này hạng người tốt đến mức đó chẳng có mấy đâu.
Cô y tá thắc mắc, và tương tự, trên đường về nhà, chú Trần cảnh vệ cũng hỏi.
"Đồng chí Khương, tại sao lúc nãy cô lại giúp ông ta?"
Chỉ là khi đối mặt với câu hỏi này, Khương Tự lại im lặng.
Cô cũng không biết mình bị làm sao nữa.
Ngay lúc nãy, cô còn từng hoài nghi có phải mình bị lòng trắc ẩn thái quá hay không?
Nếu không, sao cô lại nảy sinh lòng thương hại với hạng người như thế!
Nhưng trực giác lại mách bảo cô rằng, cô phải làm như vậy.
Câu hỏi này cứ vướng mắc mãi trong lòng Khương Tự.
Cho đến buổi chiều đến cơ quan, cô vẫn có chút tâm thần bất định.
Đến mức lúc lên lầu suýt nữa thì bước hụt.
"Kìa, cháu cẩn thận một chút chứ!"
Đúng lúc này, phía sau truyền đến một giọng nói quan tâm.
Khương Tự đứng vững lại, quay đầu nhìn thì thấy đó là Phó bộ trưởng Từ.
Thấy sắc mặt cô không tốt lắm, Phó bộ trưởng Từ hỏi.
"Tiểu Khương này, bác thấy hai ngày nay sắc mặt cháu không được khỏe, có phải dạo này tiến độ thi công hơi gấp nên mệt quá không?"
"Cũng bình thường ạ."
Khương Tự cảm ơn sự quan tâm của ông, rồi nói thêm.
"Lúc nãy cháu mải nghĩ về công việc quá nên không chú ý dưới chân."
"Không sao là tốt rồi, bình thường bận mấy cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe đấy."
"Vâng, cháu biết rồi ạ."
Nhìn gương mặt nhân từ của đối phương, Khương Tự chẳng hiểu sao đột nhiên ma xui quỷ khiến hỏi một câu.
"Phó bộ trưởng Từ này, thời gian qua bác có gặp Bí thư Nghiêm không ạ?"
Có lẽ hơi ngạc nhiên vì sao Khương Tự đột nhiên nhắc đến Bí thư Nghiêm.
Phó bộ trưởng Từ rõ ràng sững người trong giây lát.
Phản ứng lại, ông liền thở dài một tiếng.
"Lão Nghiêm từ lúc nghỉ hưu vì bệnh đến giờ là bắt đầu đóng cửa không tiếp khách."
"Đến cả mấy đồng nghiệp cũ như chúng bác đến thăm ông ấy cũng không chịu gặp, bác cũng lâu lắm rồi không thấy ông ấy."
"Vậy ạ."
Khương Tự thuận miệng nói.
"Lúc nãy cháu vừa thấy ông ấy ở bệnh viện."
"Bệnh viện sao?"
"Vâng, hình như ông ấy bị người ta đ.á.n.h, trên trán đầy m.á.u, lúc đưa vào bệnh viện người vẫn còn hôn mê."
Nghe thấy vậy, Phó bộ trưởng Từ lập tức dừng bước, rõ ràng là rất kinh ngạc.
"Bị người ta đ.á.n.h sao? Ai đ.á.n.h cơ chứ?"
"Cháu không biết, cháu nghe người đưa ông ấy đến kể là phát hiện ra Bí thư Nghiêm ở gần hồ Đoàn Kết."
"Lúc đó Bí thư Nghiêm nằm gục bên lề đường không biết gì cả, người đó mới đưa ông ấy vào bệnh viện."
Như chợt nhớ ra điều gì, Khương Tự lại nói.
"Đúng rồi Phó bộ trưởng Từ, nhà thư ký Đàm hình như cũng ở khu vực đó phải không ạ?"
"Hình như thế, bác với cậu ta cũng không thân lắm nên không chắc chắn."
"Thế thì chắc là người nhà họ Đàm đ.á.n.h rồi."
Lúc nói câu này, giọng điệu Khương Tự vẫn hờ hững như mọi khi.
"Nhưng ông ta cũng đáng đời lắm, một mạng người tươi rói cứ thế mà mất."
"Cháu mà là người nhà họ Đàm, cháu cũng không tha cho ông ta đâu!"
"Ôi..."
Phó bộ trưởng Từ nghe vậy lại thở dài thườn thượt.
"Lão Nghiêm lần này đúng là sai quá sai rồi."
Khương Tự gật đầu, thuận theo lời ông nói tiếp.
"Làm sai chuyện mà đến giờ một câu xin lỗi cũng không có, lại còn đi khắp nơi gửi đơn từ kêu oan."
"Phó bộ trưởng Từ, bác bảo xem, ông ta lấy đâu ra cái mặt dày như thế cơ chứ?"
Nghe ra sự bất bình trong giọng nói của cô, Phó bộ trưởng Từ chỉ đành lên tiếng an ủi.
"Thôi, cháu cũng đừng giận nữa."
"Cháu thèm vào mà giận ạ."
Khương Tự miệng nói vậy, nhưng trước mặt Phó bộ trưởng Từ lại đảo mắt một cái thật dài!
Phó bộ trưởng Từ bất lực mỉm cười.
"Kỹ sư Khương, cuối cùng chị cũng đến rồi!"
Ngay lúc ông định nói thêm gì đó thì tiểu Tề ôm một chồng bản vẽ từ phía sau chạy đuổi tới.
"Có chuyện gì thế?"
"Chủ nhiệm Dương bảo mấy chỗ này hình như không ổn, cần phải sửa lại một chút."
Khương Tự liếc nhìn bản vẽ.
"Có bảo khi nào cần không?"
"Chủ nhiệm Dương bảo nếu hôm nay làm xong được thì tốt nhất, sáng mai cần dùng rồi."
Ngày mai là Tết Trung thu, tuy lúc này Trung thu không được nghỉ lễ, nhưng cơ quan thương tình công nhân nên chiều mai sau khi phát phúc lợi sẽ cho nghỉ sớm vài tiếng.
"Được rồi, chị biết rồi, chị sẽ sửa ngay đây."
Nói xong câu đó, Khương Tự khẽ gật đầu với Phó bộ trưởng Từ.
"Phó bộ trưởng Từ, vậy cháu đi làm việc trước đây ạ."
"Đi đi, đi đi, bác bên này cũng có một đống việc cần xử lý đây."
Phó bộ trưởng Từ cười hì hì nói.
Phía Chủ nhiệm Dương đang đợi bản vẽ gấp nên Khương Tự lúc này cũng không rảnh để nghĩ chuyện khác.
Quay lại văn phòng, cô bắt đầu bắt tay vào sửa bản vẽ.
Hiện tại phần thô của tòa nhà đã xây được một nửa, đúng là sai một ly đi một dặm.
Vì thế lúc sửa chữa, Khương Tự đặc biệt cẩn trọng.
Cô cứ thế bận rộn mất mấy tiếng đồng hồ.
Đợi đến khi đối chiếu kỹ lưỡng mọi chi tiết không còn sai sót gì, thời gian đã điểm hơn tám giờ tối.
Xoa xoa cái cổ mỏi nhừ, Khương Tự thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà.
Bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, gió đêm ùa tới mang theo hương hoa quế thoang thoảng.
Người ta bảo trăng rằm tháng Tám tròn nhất vào ngày mười sáu, nhưng ngày mười bốn xem ra cũng không tệ.
Khương Tự không kìm được dừng bước, ngẩng đầu ngắm nhìn thêm một lát.
Cô ngắm nhìn chăm chú, tâm trí vô tình bay tận phương xa.
Cô hoàn toàn không chú ý thấy, sau lưng có một bóng đen đang từ từ tiến lại gần.
