Thập Niên 70: Vợ Đẹp Của Nhà Tư Bản Trắng Trẻo Kiều Diễm, Thủ Trưởng Động Lòng - Chương 97: Quan Trọng Là Em Thích!
Cập nhật lúc: 28/03/2026 15:32
Đến bách hóa đại lâu, anh liền dẫn Khương Tự đi thẳng đến quầy mỹ phẩm và đồ dùng hàng ngày.
Khương Tự cũng không nghĩ ngợi nhiều, suốt mười năm Hoắc Đình Châu đi lính, tuy số lần về Thượng Hải thăm thân rất ít.
Nhưng mỗi khi đi làm nhiệm vụ ở đâu, anh đều sẽ mua một ít đặc sản địa phương hoặc những món đồ chơi nhỏ mà con gái thích để gửi về cho cô.
Khương Tự đoán chừng lần này nơi anh đến khá hẻo lánh nên lúc về chẳng mua được gì.
Đây là đang định bù đắp trực tiếp cho cô đây mà.
Khương Tự cũng không khách sáo, thời gian này Bắc Kinh đã bắt đầu chính thức cấp sưởi rồi.
Ấm thì có ấm thật, nhưng cô vốn lớn lên ở phương Nam, nhất thời vẫn chưa thích nghi được với khí hậu nơi đây.
Mấy ngày đầu có sưởi, sáng nào Khương Tự ngủ dậy cổ họng cũng khô ngứa, trong mũi còn có vảy m.á.u.
Thời đại này lại không có máy tạo độ ẩm, mà cô cũng không thể ở lỳ trong không gian cả ngày được.
Chẳng còn cách nào, Khương Tự đành phải đặt hai chậu nước bên cạnh tủ đầu giường trước khi đi ngủ, lúc đó mới dịu đi được đôi chút.
Cả da tay da chân cũng vậy, một ngày không bôi thứ gì là cảm thấy khô không chịu nổi.
Thế nên mới đến Bắc Kinh hơn một tháng mà số kem nẻ cô tích trữ đã dùng gần hết rồi.
Cũng giống như Thượng Hải, chủng loại kem nẻ ở đây khá phong phú.
Khương Tự chọn vài lọ kem nẻ hiệu Vạn T.ử Thiên Hồng, đây là thương hiệu lâu đời của Thiên Tân, ở phương Nam rất hiếm thấy.
Cô cũng lấy thêm mấy chai sữa hạnh nhân hiệu Cung Đăng, loại này kết cấu hơi giống sữa dưỡng thể đời sau, dùng khá mướt da, hợp để bôi toàn thân.
Cuối cùng cô chọn thêm hai lọ kem nẻ hiệu T.ử La Lan sản xuất tại địa phương.
Vừa quay đầu lại, thấy Hoắc Đình Châu cứ nhìn chằm chằm vào mấy hộp dầu con sò trong tủ kính.
Khương Tự bèn tự quyết định mua cho anh mấy hộp, còn tiện thể hỏi thăm cô bán hàng xem ở đây có loại kem nẻ nào hợp cho nam giới dùng không.
"Có chứ, cô xem thử mẫu này đi."
Cô bán hàng mỉm cười lấy từ trong tủ kính ra một chiếc lọ sứ màu trắng.
"Kem nẻ hiệu Bắc Hải này cũng là thương hiệu lâu đời của Bắc Kinh rồi."
"Hiệu quả chống nứt nẻ cực kỳ tốt, mùi hương cũng thoang thoảng, rất hợp cho các đồng chí nam sử dụng."
"Đây là loại đóng lọ, giá 1 đồng 2 một lọ, bên tôi còn có cả loại bán lẻ nữa."
"Sau này dùng hết cứ mang lọ qua đong lẻ là được, chất lượng y hệt nhau mà giá rẻ hơn được bốn hào."
Cô bán hàng vừa nói vừa múc một ít hàng lẻ bên cạnh cho Khương Tự ngửi thử.
Mùi đúng là rất nhạt, không để ý kỹ thì căn bản không ngửi thấy gì.
"Anh thấy cái này thế nào?" Khương Tự hỏi anh một câu.
Bởi vì thường thì các đồng chí nam chẳng mấy ai thích bôi mấy thứ này lên mặt, nhất là Hoắc Đình Châu.
Ngoài dự đoán, lần này anh lại đồng ý ngay, hơn nữa tốc độ còn rất nhanh.
Khương Tự nhìn sang với vẻ nghi hoặc, nhưng rốt cuộc cũng không nói gì.
Nghĩ bụng đã đến đây rồi, Khương Tự bèn kéo anh lên quầy quần áo may sẵn ở tầng ba.
Thực sự là quần áo của Hoắc Đình Châu quá ít, ngoài quân phục đơn vị phát ra, quần áo mặc thường ngày cộng lại chắc cũng chỉ có hai bộ là cùng.
Lúc phân gia, mẹ chồng đã nhét cho cô không ít phiếu vải, mà Khương Tự vốn lại là người chẳng thiếu tiền.
Thế là cô chọn cho anh từ trong ra ngoài mấy bộ quần áo, giày mang thường ngày cũng mua liền ba đôi.
Là một sinh viên mỹ thuật, Khương Tự tự nhiên biết rõ những người đàn ông có đường nét gương mặt đậm nét như Hoắc Đình Châu sẽ hợp nhất với những tông màu trầm.
Cho nên khi chọn đồ, cô cơ bản đều chọn màu đen than hoặc xanh tím than.
Chất liệu vải được chọn là loại có vân chìm, như vậy vừa đảm bảo được khí chất lại không bị đơn điệu.
Cầm quần áo ướm thử lên người Hoắc Đình Châu mấy lần, Khương Tự hài lòng gật đầu.
Đối với thẩm mỹ của mình, cô vẫn rất tự tin.
Hoắc Đình Châu lúc này lại kéo kéo cổ áo sơ mi, vừa có chút thắc mắc vừa như muốn khẳng định lại một câu.
"Em à, anh mặc cái này trông có bị già quá không?"
Giữa họ vốn dĩ đã cách nhau tám tuổi, nếu còn mặc như thế này, sau này e là sẽ có thêm nhiều người hiểu lầm anh thuộc hàng bậc chú mất.
Nghe vậy, Khương Tự không trả lời trực tiếp mà chủ động tiến lên một bước.
Ngón tay thon dài như mầm hành lướt dọc theo đường vai của anh, cuối cùng dừng lại ở chiếc cúc cổ trên cùng của bộ đồ.
Hoắc Đình Châu nói đúng một câu, đó là những cậu thanh niên mới lớn ngoài hai mươi tuổi kia, Khương Tự thực sự không thích.
Bất kể là trước hay sau khi xuyên sách, người cô luôn thích là kiểu đàn ông có vẻ ngoài lạnh lùng, xa cách, thậm chí mang theo chút áp lực như Hoắc Đình Châu.
Đặc biệt là loại trang phục cắt may vừa vặn này, càng tôn lên vẻ cấm d.ụ.c mà không mất đi sự nho nhã của anh, khiến người ta không kìm lòng được mà muốn trêu chọc một chút.
Giống như lúc này đây.
Khương Tự mượn cớ chỉnh đốn quần áo, vô tình hay hữu ý lướt qua cơ n.g.ự.c của anh.
Một lát sau, giọng cô trong trẻo lại mang theo chút nũng nịu của thiếu nữ, nói bằng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy.
"Già chỗ nào chứ, cái này gọi là trưởng thành đấy có biết không."
"Người khác nhìn thế nào không quan trọng, quan trọng là em thích."
Nói xong câu này, Khương Tự ngẩng đầu lên, chạm vào ánh mắt sững sờ mà sâu thẳm của anh.
"Em thích anh mặc quần áo như thế này, sau này ở nhà lúc rảnh rỗi anh cứ mặc thế này nhé, được không?"
Lời này vừa thốt ra, hơi thở của Hoắc Đình Châu cũng theo đó mà khựng lại một nhịp.
Những chuyện xảy ra sau đó, thậm chí anh cũng không nhớ rõ lắm.
Cho đến tận khi hai người xách túi lớn túi nhỏ lên xe, anh vẫn còn đang trong trạng thái ngẩn ngơ.
Khương Tự không hề biết rằng, mấy câu nói vừa rồi của mình thậm chí còn chẳng tính là lời đường mật mà lại có sức công phá lớn đến thế.
Thấy Hoắc Đình Châu mãi không lấy lại tinh thần, cô tưởng anh vì chưa được nghỉ ngơi nên mới vậy, bèn đón lấy chìa khóa xe để lái.
Về đến nhà đã là hơn hai giờ chiều.
Lúc mở cửa, Hoắc Đình Châu đưa tay chặn cửa, đợi Khương Tự vào rồi anh mới xách đống đồ vào phòng khách.
Nhìn thấy đôi trẻ cùng nhau trở về với gương mặt rạng rỡ, bà nội Hoắc vui đến mức những nếp nhăn trên mặt như sâu thêm.
"Trưa hai đứa đã ăn gì chưa? Nếu chưa thì để bà hâm lại cơm cho."
Khương Tự định lên tiếng bảo không cần, Hoắc Đình Châu đã xắn tay áo lên.
"Để cháu đi hâm cơm, em và bà nội cứ ngồi nghỉ một lát đi."
Khương Tự gật đầu, thấy trong nhà chỉ có mình bà nội.
"Bà ơi, ông nội cháu đâu rồi ạ?"
Bà nội Hoắc vỗ vỗ lên ghế sô pha, đợi Khương Tự ngồi xuống.
Lúc này bà mới cười híp mắt nói: "Ông ấy ở nhà rảnh rỗi không có việc gì, nên ra trung tâm hoạt động người cao tuổi tìm mấy ông bạn già đ.á.n.h cờ rồi."
Đánh cờ là phụ, thực chất là bà nội Hoắc đã giao cho ông một nhiệm vụ.
Đó là trong vòng ba ngày, nhất định phải để toàn bộ người trong đại viện đều biết.
Cái cô Tự Tự đó là vợ của thằng ba, hơn nữa còn là kiểu đã đăng ký kết hôn đàng hoàng.
Ông cụ cũng hết cách với bà, thế là vừa ăn cơm trưa xong đã bắt đầu đi dạo khắp đại viện.
Đúng là gặp ai cũng nói, ngay cả mấy con ch.ó quân đội gác cổng ông cũng phải dừng lại lẩm bẩm một câu.
"Cái cô bé trắng trẻo xinh xắn kia là vợ của thằng ba nhà tôi đấy, chính là cái thằng mặt lạnh như tiền ấy."
"Lần sau thấy con bé không được sủa gâu gâu nữa đâu đấy, nghe rõ chưa?"
