Thập Niên 70: Vợ Điên Quân Nhân Có Không Gian Siêu Thị - Chương 20
Cập nhật lúc: 06/04/2026 15:04
“Ngồi lên xe máy cày, đi lên trấn thì nhanh hơn nhiều.”
Hoàng Anh hai ngày nay được nghỉ, sáng mai mới phải về huyện đi làm.
Nhà họ Hoàng ở trên trấn thật ra còn chẳng bằng ở nông thôn.
Chỉ có hai gian nhà, bốn năm mươi mét vuông, cộng thêm một cái sân nhỏ rộng vài mét vuông.
Vì cống thoát nước là đường lộ thiên, phải đi qua trước cửa, cộng thêm tường viện quá cao nên vừa âm u vừa ẩm thấp.
Điểm chí mạng nhất chính là nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh công cộng được xây ở sâu trong ngõ, mà lúc này trên trấn cũng chưa có nước máy, muốn dùng nước phải đi đến một vị trí thống nhất, tự múc nước rồi tự gánh về.
Cho nên nhà vệ sinh cũng là hố xí khô, không có nước dội, chỉ có cách một khoảng thời gian là có người đến hốt phân, sau đó rắc ít vôi bột khử trùng.
Mà nhà họ lại ở khá gần nhà vệ sinh, quanh năm suốt tháng cái mùi vị đó có thể tưởng tượng được.
Có điều ở lâu rồi thì mũi cũng quen dần.
Nhưng Hoàng Anh vừa mới về thì lại không quen nổi:
“Mẹ, cái nhà vệ sinh này rốt cuộc khi nào mới dời đi được hả!”
Lục đại cô liếc nhìn cái nhà vệ sinh công cộng không xa, cũng đau đầu:
“Sắp rồi sắp rồi, con lớn lên ở đây, sao giờ lại còn chê bai thế hả, không sao đâu, ngửi nhiều là quen thôi.”
Mở cửa lớn ra, liền thấy cha của Hoàng Anh là Hoàng Hữu Thanh, chắp tay sau lưng, khuôn mặt đen vàng u ám đứng ở đó.
“Hai mẹ con bà còn biết đường về à?”
Giọng điệu của ông ta không được tốt cho lắm.
Lục đại cô sa sầm mặt, cũng không vui vẻ gì:
“Sao thế?
Tôi về nhà ngoại thì có liên quan gì đến ông?”
Hoàng Anh cũng nói:
“Con sắp đói ch-ết rồi đây, đi đi về về ngay cả ngụm nước cũng chưa được uống, cãi nhau cái gì không biết!”
Hoàng Hữu Thanh hừ lạnh:
“Bà còn tâm trí nghĩ đến những thứ đó à!
Ngay bây giờ!
Lập tức!
Khẩn trương!
Tôi đi tìm xe đưa con về huyện!”
“Ngay bây giờ?”
Giọng Lục đại cô cao v.út lên, “Giờ là mấy giờ rồi, lấy đâu ra xe, chỗ chúng ta cách huyện mấy chục cây số đấy!
Sáng mai đi xe khách là được rồi, còn tiết kiệm tiền, làm trò gì thế không biết!
Cứ như c.ắ.n phải thu-ốc s-úng vậy!”
“Còn không về thì cái chân làm thuê lâm thời của con gái bà cũng không giữ nổi đâu.”
Chương 28 Gặp báo ứng rồi
“Cái gì?”
“Cha, cha nói nhảm cái gì thế?
Con vào làm ở nhà máy quốc doanh, dù là công nhân lâm thời thì cũng là có tên có họ, có trong hồ sơ rồi, trừ phi con có sai sót lớn gì trong công việc, nếu không sẽ không sa thải con đâu.”
Hoàng Anh áp căn không tin.
“Thế thì cha không rõ, dù sao cũng là chủ nhiệm phân xưởng của con gọi điện thoại đến, bảo con mau ch.óng quay về!”
Nghe thấy lời này, Hoàng Anh mới thật sự hoảng loạn.
Có thể gọi điện thoại đến tận đây, không biết đã tốn bao nhiêu công sức, vậy thì chắc chắn là đại sự rồi.
“Con, con đi ngay đây, cha, cha mau tìm xe cho con đi!”
“Chỉ có xe máy cày thôi, cha đi tìm ngay đây, con nhanh tay lên.”
Lục đại cô cũng hoảng:
“Sao tự dưng lại có biến cố thế chứ!
Trước kia chẳng phải nói đến cuối năm nay là có thể chuyển thành chính thức sao, có phải tay nghề hàn điện của con học chưa tốt không?”
Trong lòng Hoàng Anh phiền muộn:
“Con đã học cả năm rồi, sư phụ nói con không có vấn đề gì, con ngày nào cũng giúp bà ấy làm việc, nếu kỹ thuật không tốt thì bà ấy có thể yên tâm sao?
Ôi chao!
Mẹ đừng có lải nhải nữa, con phải đi đây.”
“Đừng gấp, mang cái này theo, còn cái này nữa...”
Vốn dĩ Lục đại cô định về nhà ngoại kiếm ít đặc sản để con gái mang theo, cũng là để nhà chồng nể mặt một chút, giờ thì hay rồi, chẳng còn cái gì cả.
Tiễn con gái đi, Lục đại cô lo lắng cả một đêm, sáng sớm ngày hôm sau, hợp tác xã đầu phố đã có điện thoại tìm bà ta.
Lục đại cô vừa nhấc máy liền nghe thấy Hoàng Anh ở đầu dây bên kia khóc lóc:
“Mẹ, chuyện chuyển chính thức của con hỏng rồi!
Tối qua con lại cãi nhau với anh ấy một trận, còn bị mẹ chồng mắng cho một trận, con lại không có con, người nhà họ đều nhìn con không thuận mắt, con phải làm sao bây giờ!”
Lục đại cô xót con gái:
“Triệu Tề sao có thể như vậy chứ!
Sinh con cũng phải tùy duyên, đâu phải nói có là có ngay được.
Chuyện chuyển chính thức, chủ nhiệm phân xưởng của con nói thế nào?
Hay là chúng ta tặng ít quà cho ông ta, đi cửa sau xem sao?
Đang yên đang lành sao lại hỏng được chứ!”
Hoàng Anh khóc lóc trong điện thoại vài phút đồng hồ.
Sau khi cúp máy, Lục đại cô đứng thẫn thờ ở hợp tác xã một lúc lâu.
Trong đầu bà ta lúc thì nghĩ đến lời khóc lóc của con gái, lúc thì nghĩ đến đứa con gái mà Giang Nguyệt sinh ra, trắng trẻo mềm mại như một viên bánh trôi nếp, nhìn mà phát ham, nếu như...
Trong lòng bà ta lo lắng cứ như mèo cào ch.ó bới, lúc về nhà suýt chút nữa thì ngã một cái.
Giang Nguyệt đêm qua ngủ rất ngon, sáng sớm thức dậy tinh thần sảng khoái.
Nhìn tờ lịch trên tường, còn lâu mới đến cải cách mở cửa, những ngày rùa rụt đầu vẫn phải tiếp tục thôi.
Hôm qua nghe Trịnh Tiểu Lục báo tin, nàng chẳng thấy bất ngờ chút nào.
Vương Sinh chính là một cái b-ia ngắm, kẻ có tâm muốn lợi dụng thân thế của cô bé để làm trò thì quá dễ dàng.
Thật ra cách tốt nhất chính là bọn họ dọn đi chỗ khác ở, đến lúc đó người xung quanh không rõ quá khứ của Vương Sinh thì cũng chẳng còn đe dọa gì nữa.
Đợi thêm vài năm nữa kinh tế mở cửa, ai nấy đều lo kiếm tiền, còn ai quan tâm đến chuyện xuất thân nữa.
“Chị ơi, em làm xong bữa sáng rồi.”
Vương Sinh đứng ngoài cửa sổ gọi nàng.
Giang Nguyệt trở mình nhìn đứa con gái vẫn còn đang ngủ say, tùy miệng đáp:
“Đến đây!”
Mặc quần áo vào, đội mũ lên, cái này là Vương Sinh làm cho nàng, vải thô màu xanh, đường kim mũi chỉ rất đơn giản nhưng rất ấm áp.
Sinh con xong, nàng cũng cảm thấy trên đầu cứ như lộng gió, gió lạnh cứ vù vù thổi vào đầu, nếu không có Vương Sinh nhắc nhở thì nàng cũng chẳng biết phải đội mũ.
“Anh ấy đâu?”
“Anh cả đi đốn củi rồi, đi từ lúc trời chưa sáng, còn dặn em đừng làm chị thức giấc.
Chị ơi, trong phòng có tã lót chứ, em vào lấy đi giặt đây ạ.”
Trải qua chuyện ngày hôm qua, Vương Sinh trước mặt nàng gan dạ hơn một chút, lời nói cũng nhiều lên.
Giang Nguyệt gật đầu, nghe thấy sân đại đội bên cạnh hình như có người đang cãi nhau, còn có tiếng khuyên can, ồn ào náo nhiệt cả lên.
Nàng vừa rửa mặt súc miệng, vừa vểnh tai lên nghe.
Vương Sinh ôm quần áo đi ra:
“Hình như là nhà Lưu Phượng, đại đội vừa mở cửa là họ đã đến rồi, đại đội trưởng đang khuyên ở đó đấy ạ!
Chị ơi, sáng nay em làm bánh bao, nấu cháo loãng, chị cứ ăn trước đi, em đi giặt quần áo đây.”
“Không vội, em cũng cứ ăn sáng trước đã.”
“Em cứ đi giặt quần áo trước đã ạ!
Nếu không lát nữa Tiểu Đậu Nha tỉnh dậy thì lại không giặt được mất.”
Ban ngày, chỉ cần không phải lúc cho b-ú, Tiểu Đậu Nha đều là Vương Sinh trông nom, nàng ngược lại rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, ngay cả việc may quần áo nhỏ cô bé cũng bao thầu luôn.
Quét nhà, đốn củi, khuân vác, có một mình Lục Cảnh Chu cũng đủ rồi.
Hai mẹ con nàng chỉ có ăn no rồi ngủ, ngủ dậy rồi ăn, Vương Sinh đêm qua còn làm cả đồ ăn khuya.
Vương Sinh bưng chậu, đi đến bên ao nước ngoài cổng viện, đứng lên tấm ván bắc ngang, ngồi xổm xuống lấy từng chiếc quần áo nhỏ và tã lót ra.
Trịnh Tiểu Lục đang ngồi xổm trên một cây liễu già gần đó, hai con mắt nhìn chằm chằm vào cô bé.
“Anh Tiểu Lục, anh đang làm gì ở đó thế?”
Một cô bé thanh tú mảnh khảnh đứng dưới gốc cây, cất giọng trong trẻo gọi hắn.
Trịnh Tiểu Lục liếc ả một cái, không có biểu cảm gì:
“Mày quản tao làm gì, đi cắt cỏ của mày đi!”
Cô bé tức giận bĩu môi hừ một tiếng, thuận theo ánh mắt của hắn, cũng nhìn thấy Vương Sinh bên kia:
“Anh đang nhìn nó à?
Nghe mẹ em nói nó là con gái, nhưng mẹ em lại nói nhà họ Vương làm gì có con gái, nó vẫn luôn là con trai mà, đừng có mà dùng tiểu thủ đoạn gì chuyên môn để lừa người ta đấy!”
Trịnh Tiểu Lục linh hoạt nhảy xuống cây:
“Mày có việc gì không, không có việc gì thì cút sang một bên, chỗ nào cũng thấy mày, có liên quan gì đến mày không hả?
Cũng chẳng tự soi gương xem mình thế nào, dù nó là con trai thì cũng đẹp hơn mày, cứ như con cóc ghẻ ấy, đầy m-ụn nhọt!”
Cái tên Trịnh Tiểu Lục này, hắn chỉ thân thiện với người mà hắn công nhận và yêu mến, còn những người khác... xin lỗi nhé, hắn lười để ý.
“Trịnh Tiểu Lục, anh dám nói tôi là cóc ghẻ, anh cứ đợi đấy, tôi về mách anh trai tôi!”
Cô bé này rõ ràng tâm thái rất mạnh, vậy mà không khóc, còn hất b.í.m tóc chạy đi mất.
Ả vừa đi, Trịnh Tiểu Lục liền nhanh ch.óng vọt lên tấm ván bắc ngang, ném một cục đất xuống nước.
Nước b-ắn tung tóe lên, làm Vương Sinh bị ướt hết cả mặt mũi.
“Ha ha!”
Trịnh Tiểu Lục cười khoái chí, xong rồi lại mặt dày sán lại gần Vương Sinh:
“Này!
Tôi hiếu kỳ quá, vì sao cô cứ luôn đóng giả làm con trai thế, có phải cha cô trọng nam khinh nữ nên mẹ cô mới cố ý nói vậy không, trong tuồng chẳng phải đều viết như thế sao?”
Vương Sinh không muốn để ý đến hắn, chỉ muốn nhanh ch.óng giặt xong quần áo, chày gỗ trong tay cũng không ngừng nghỉ.
Trịnh Tiểu Lục thấy cô bé không nói lời nào, bèn cố ý hất nước lên người cô bé:
“Bảo cô không nói lời nào này, cô có phải người câm đâu.
Tôi dù sao cũng là ân nhân của cô đấy nhé!
Nếu không có tôi, cô có thể vào ở nhà thím ba không?
Có được ngày lành thế này không?
Hừ!
Tôi thấy cô đúng là cái số ở chuồng lợn!”
Vương Sinh bị hắn chọc cho đỏ cả mắt, nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu nói lời nào.
“Này này này!
Trịnh Tiểu Lục, dạo này anh ngứa da rồi đúng không?”
Giang Nguyệt giơ cái bánh bao lên.
“Thím ba!
Cái này là cho cháu sao?
Cảm ơn thím ba, cháu có bắt nạt cô ấy đâu, chỉ là tìm cô ấy nói vài câu thôi mà.”
Trịnh Tiểu Lục ngoạm một miếng to gần hết cái bánh bao, nhai vài cái, sắc mặt đại biến:
“Đây là nhân gì mà thơm thế này ạ!”
“Vương Sinh làm đấy, thịt lợn với rau dại.
Hai ngày nay anh rảnh rỗi quá hóa rồ rồi à, một ngày chạy đến chỗ tôi tám trăm chuyến.”
“Hê hê!
Đúng là bị thím nói trúng rồi, cháu là muốn đến hỏi xem, chú ba không có nhà chứ ạ?”
Thấy Giang Nguyệt lắc đầu, hắn mới dám tiếp tục nói:
“Chuyện làm ăn của chúng ta có tiếp tục làm nữa không ạ?”
Giang Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn:
“Sao thế?
Có người tìm anh rồi à?”
Chương 29 Sắt đ-á cũng có lúc dịu dàng
Trịnh Tiểu Lục gật đầu, lại cảnh giác quay đầu nhìn Vương Sinh một cái:
“Người ta muốn r-ượu trắng, cái loại r-ượu thím đưa ra ấy, họ uống thấy vị rồi, lại muốn nữa.
Cháu nói r-ượu là mặt hàng khan hiếm, không dễ kiếm đâu, họ liền nói sẽ tăng giá, bất kể là phiếu lương thực hay là lương thực đều được.”
Hắn cũng đắn đo lắm chứ!
Muốn qua tìm Giang Nguyệt thương lượng, lại sợ gặp phải chú ba, cũng không biết hai vợ chồng họ có thông đồng với nhau không.
Giang Nguyệt nhìn những gợn sóng lăn tăn trên mặt ao:
“Anh nói với họ, muốn r-ượu trắng thì được, nhưng tôi không cần phiếu, cũng không cần lương thực, tôi muốn vàng miếng.
Lần sau anh đưa Vương Sinh đi cùng, hai người nhất định phải nhìn chuẩn tuổi vàng, đừng để người ta lừa.
Có kẻ có thể làm đồng thau trông giống hệt như vàng đấy.
Còn bao nhiêu vàng mới đổi được thì để tôi cân nhắc đã, anh cứ nói như vậy trước đi, để họ chuẩn bị.”
Trịnh Tiểu Lục gật đầu, hắn hiểu rồi, thím ba là muốn hắn tung tin ra ngoài, để đám phe phẩy ở chợ đen đi kiếm vàng.
“Thím ba, cháu đi đây, lát nữa lại đến tìm thím.”
Trịnh Tiểu Lục chuồn mất tiêu, Giang Nguyệt quay đầu lại nhìn mới biết hắn sợ ai.
