Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 184: Kẻ Bề Trên Cầu Ái, Thù Thù, Anh Muốn Trái Tim Em

Cập nhật lúc: 22/03/2026 16:01

Tần Thù hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, cô ngẩng đầu lên, nở một nụ cười hơi giả tạo và cứng nhắc, hoàn toàn không chạm đến đáy mắt.

Cô nói với tốc độ cực nhanh.

"Ông xã, em hối hận rồi, em hứa từ nay về sau sẽ yêu anh toàn tâm toàn ý!"

Phương châm chính của Tần Thù lúc này là biết thời thế, lúc nào nên nhận sai thì phải nhận sai ngay lập tức.

Nếu không, dù cô có chín cái mạng cũng không đủ để theo kịp lối chơi liều mạng này của Tạ Lan Chi.

Gần một trăm "chiếc ô nhỏ" trong ngăn kéo mà đòi dùng hết trong một tuần.

Cô sợ mình còn chẳng sống nổi đến hết tuần đó!

Gương mặt tuấn tú như tranh vẽ của Tạ Lan Chi rạng rỡ một nụ cười khiến người ta lóa mắt, giọng điệu lười biếng và tản mạn.

"Vậy thì phải xem thành ý của Thù Thù thế nào đã, chi bằng em nói thử xem, tại sao lại thù ghét Quách Huệ Phương đến vậy?"

Để giải quyết Quách Huệ Phương, Tần Thù thậm chí không tiếc bỏ ra cái giá trên trời chỉ để khiến ả ta biến mất khỏi thế gian này.

"..." Nụ cười trên mặt Tần Thù thu lại.

"Không trả lời được sao?" Tạ Lan Chi tiếp tục: "Chuyện xa xôi không nói, vậy nói chuyện gần đây thôi, làm sao em biết được Ito Kiyotaro?"

Ngày hôm đó Quý Ba Thường rõ ràng không hề nói ra tên của tên cầm đầu hội Yamaguchi, nhưng Tần Thù lại gọi thẳng cái tên đó bằng giọng điệu cực kỳ quen thuộc.

"..." Đôi môi đỏ mọng của Tần Thù mím c.h.ặ.t.

Giọng nói của Tạ Lan Chi vẫn bình tĩnh như mọi khi: "Chuyện tình của nhị hoàng t.ử Lambert thuộc hoàng gia nước Mỹ vốn được giấu kín rất sâu, ngay cả gia tộc của Lambert cũng không biết, làm sao Thù Thù lại biết được?"

"..." Gương mặt kiều diễm của Tần Thù phồng lên vì tức giận.

Cô đã nhận ra rồi, Tạ Lan Chi đâu có phải bị d.ụ.c vọng che mờ mắt, rõ ràng là anh đã có sự chuẩn bị từ trước, đang giăng bẫy cô.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, biểu cảm của Tần Thù đã khôi phục lại vẻ điềm tĩnh tự tin, ngón tay tùy ý vân vê lọn tóc, cô nghiêng đầu nhìn người đàn ông nho nhã quý phái trước mặt.

Cô hỏi ngược lại: "Anh tưởng tộc nhân họ Tần chúng em nắm giữ y thuật nghịch thiên trong tay mà chỉ cứu mỗi một vị quý nhân là ba anh thôi sao?"

Tạ Lan Chi lắc đầu cười khẽ, sải bước vững chãi đến trước mặt Tần Thù, ánh mắt dịu dàng mà nghiêm túc.

"Thù Thù, chuyện gì em không muốn nói anh sẽ không ép hỏi, điều anh muốn từ em từ đầu đến cuối chỉ có một thứ duy nhất."

Tầm mắt anh dừng lại ở vị trí n.g.ự.c trái của cô, bàn tay vươn ra, nương theo xương quai xanh tinh tế trượt xuống, cảm nhận nhịp đập bình ổn đều đặn của trái tim qua lớp quần áo.

Thứ Tạ Lan Chi muốn đã quá rõ ràng.

Mọi sự bình tĩnh trên mặt Tần Thù nhanh ch.óng tan biến, tâm hồn cô như bị chấn động bởi vài câu nói ngắn ngủi của người đàn ông này.

Giọng của Tạ Lan Chi rất nhẹ, rất dịu dàng.

"Nếu em không trao cho anh thứ anh muốn, anh sẽ tự mình đến lấy, lấy được hay không là việc của anh. Nhưng trước đó, em không được từ chối thực hiện nghĩa vụ vợ chồng giữa chúng ta."

Dưới cái nhìn nồng nàn thâm tình của anh, Tần Thù hơi chột dạ né tránh ánh mắt.

Cô cảm nhận được sự dịu dàng của anh, nhưng sự bức bối ẩn giấu trong đó giống như một lưỡi d.a.o sắc lẹm treo lơ lửng trên đầu, có thể làm cô tổn thương bất cứ lúc nào.

Nhìn thấu vẻ lạnh lùng xa cách vừa thoáng hiện trong mắt cô, Tạ Lan Chi nhận ra mình đã ép hơi quá, liền lập tức chuyển chủ đề.

"Vợ của Triệu Vĩnh Cường vài ngày tới sẽ đến nhà mình thăm hỏi đấy."

Chủ đề chuyển hướng cực kỳ gượng ép, đến kẻ ngốc cũng nhận ra được.

Tần Thù lại rất biết điều mượn bậc thang đi xuống, cô ngạc nhiên hỏi: "Anh ta lại kết hôn rồi sao?"

Tạ Lan Chi gật đầu với vẻ thanh nhã thản nhiên: "Vợ cậu ấy sắp tới kinh đô để đi học, đối phương muốn gặp em một chút."

Tần Thù đầy vẻ nghi hoặc, kỳ lạ hỏi: "Tại sao lại muốn gặp em?"

Tạ Lan Chi nhướng mày cười: "Em đoán thử xem?"

Tần Thù khôi phục lại dáng vẻ kiêu kỳ ngày thường, bĩu môi hờn dỗi: "Em không đoán đâu!"

Tạ Lan Chi cười nuông chiều, lấp lửng nói: "Đợi người ta đến rồi em sẽ biết thôi."

Tần Thù tùy tiện hỏi: "Triệu Vĩnh Cường kết hôn nhanh thật đấy, không biết lần này cưới vợ nhân phẩm thế nào?"

Tạ Lan Chi nhớ lại cô gái thanh tú từng gặp ở làng Lạc Tây Pha.

Anh nói vẻ không chắc chắn lắm: "... Chắc là cũng ổn."

Thấy Tần Thù đã mất hứng thú với chủ đề này, Tạ Lan Chi giơ túi đựng vàng trong tay lên, giọng nói đầy cám dỗ hỏi.

"Đây là quà biếu của người dưới, Thù Thù có muốn xem không?"

Trong lòng Tần Thù đang bận suy nghĩ chuyện khác, căn bản không có tâm trạng đó nên từ chối ngay lập tức: "Em không hứng thú."

Quà biếu sao? Chắc chắn là lễ vật của thuộc cấp gửi tới, chẳng qua cũng chỉ là mấy món đồ quý giá đắt tiền mà thôi.

Khóe môi Tạ Lan Chi hơi nhếch lên, hỏi lại lần nữa: "Thật sự không xem sao?"

"Không xem không xem! Em buồn ngủ rồi!"

Tần Thù nằm xuống giường, kéo chăn đắp lên người, còn rất hợp cảnh mà ngáp một cái.

Tạ Lan Chi hơi ngẩn ra, sau đó cười nói: "Buồn ngủ thì ngủ đi, anh qua thư phòng một lát, tí nữa sẽ vào bầu bạn với em."

"Em biết rồi."

Giọng mũi của Tần Thù rất nặng, như thể cô thực sự đang buồn ngủ rũ rượi.

Hàng mi dày trên đôi mắt nhắm nghiền khẽ run, cô chờ đợi một lúc lâu mới nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra rồi khép lại rất nhẹ.

Mãi lâu sau, Tần Thù mới chậm rãi mở đôi mắt tỉnh táo và lý trí, ánh nhìn lạnh lẽo như tuyết thất thần dán c.h.ặ.t vào cánh cửa.

Tạ Lan Chi rốt cuộc đang toan tính điều gì?

Kẻ bề trên mà lại mang bộ não yêu đương đi cầu ái sao? Đừng có đùa! Tần Thù dám cá rằng cái anh chàng Tạ Lan Chi "tám trăm cái tâm kế" này chắc chắn đang âm thầm tính toán điều gì đó.

Tình cảm sao? Tình yêu toàn tâm toàn ý sao? Gương mặt kiều diễm của Tần Thù lộ ra biểu cảm dở khóc dở cười.

Chưa nói đến việc cô không làm được, mà ngay cả một thiên chi kiêu t.ử như Tạ Lan Chi cũng chẳng thể làm nổi.

Tình yêu của người bình thường vốn là mưa dầm thấm lâu, bình lặng như nước, ở bên nhau lâu ngày sẽ phai nhạt đi cảm giác tươi mới ban đầu rồi dần chuyển hóa thành tình thân.

Tần Thù vẫn luôn nỗ lực hướng tới mục tiêu đó để duy trì một cuộc hôn nhân bình lặng với Tạ Lan Chi, mong cầu một đời an ổn và nhàn hạ.

Nhưng tiền đề là Tạ Lan Chi không được mang bộ não yêu đương, không được cầu ái cô, không được mong muốn một cuộc tình lãng mạn oanh oanh liệt liệt.

Bởi lẽ thân phận của cả hai đều không cho phép họ hành động theo cảm tính, Tạ Lan Chi là kẻ bề trên, dã tâm của anh chưa bao giờ che giấu, anh còn có một tiền đồ rộng mở phía trước.

Mà tình yêu nồng cháy sẽ khiến kẻ bề trên trở nên thấp kém, khiến người lý trí mất kiểm soát, khiến kẻ cấm d.ụ.c phải trầm luân, khiến người dịu dàng hóa điên, khiến kẻ điên cuồng trở nên phục tùng.

Tạ Lan Chi là kẻ bề trên, anh lý trí, cấm d.ụ.c, dịu dàng, trong sự mạnh mẽ còn pha chút thuộc tính điên cuồng, đó là sự kiêu hãnh của một công t.ử thế gia ăn sâu vào m.á.u thịt.

Tần Thù chưa từng đ.á.n.h giá quá cao bản thân đến mức cho rằng mình có vốn liếng để khiến Tạ Lan Chi yêu đến cực điểm, yêu đến phát điên, yêu đến mức vì cô mà cúi thấp cái đầu kiêu hãnh, chủ động ngã xuống từ đài cao quyền lực.

Tần Thù tỉnh táo và lý trí, giữa đôi lông mày mang chút phong tình thoáng hiện một tia ưu phiền, cô liếc mắt nhìn cái ngăn kéo bên cạnh.

Tạ Lan Chi chắc không phải lại muốn "không làm người" nữa chứ, cố ý bày ra vở kịch này chẳng qua là để cô cùng anh ta lăn lộn điên đảo hay sao.

Đôi mắt Tần Thù khẽ nheo lại, cô ngẫm nghĩ từ lúc kết hôn đến giờ, hai người chính thức chung phòng thực ra chỉ có một lần.

Trên xe ở thành phố Vân Quyến hôm đó, từ đầu đến cuối Tạ Lan Chi vẫn chưa hề... thực sự giải quyết xong.

Lần đó chắc là không tính.

Tần Thù thử đặt mình vào vị trí của anh, đột nhiên thấy hơi thương hại Tạ Lan Chi, một lần là trúng ngay, kết quả là gần một năm trời không được giải tỏa.

Cô không nhịn được mà bật cười thành tiếng, nhưng rồi lại thu lại mọi cảm xúc khi nhớ đến trang thứ mười tám trong cuốn đồ giám phòng trung thuật mà anh nhắc tới.

Tần Thù đưa tay lên chạm vào môi mình, vẻ mặt lộ ra sự rối rắm, đáy mắt cũng hiện lên vẻ do dự.

Cô đột nhiên giơ tay lên, làm động tác đo đạc trong không trung.

Khi đo đến khoảng chừng hơn hai mươi centimet thì động tác dừng lại.

Sau đó, Tần Thù sững người không cử động nữa.

C.h.ế.t mất thôi!

Biểu cảm trên mặt cô thay đổi ngay tức khắc, đáy mắt hiện lên một tia sợ hãi.

Tần Thù quấn c.h.ặ.t chăn, âm thầm giấu mình đi, trong lòng vô cùng cảm tháy may mắn vì đã không để Tạ Lan Chi biết tình trạng cơ thể mình.

Cô căn bản không cần ở cử, t.h.u.ố.c tắm và châm cứu đã cải thiện thể chất của cô, chỉ cần ngủ đủ giấc là cơ thể sẽ khỏe mạnh và tràn đầy sức sống như bình thường.

Chuyện này tuyệt đối không thể để Tạ Lan Chi biết, nếu không cô đến cơ hội hòa hoãn hai mươi ngày cũng chẳng có.

Hơn nữa dựa vào... của anh, cô sẽ bị "no" đến c.h.ế.t mất!

Thư phòng.

Tạ Lan Chi ngồi vô cảm trước bàn làm việc, đôi mắt đen sáng như sao lạnh nhìn chằm chằm vào thỏi vàng đã bị xóa vết tích trong tay.

Bên tai anh vang lên những lời Tần Thù nói vào ngày đầu tiên gặp Quách Huệ Phương, bằng giọng điệu hờ hững nhưng đầy sát khí.

"Ả ta tìm mọi cách gây hấn với em... lái xe đ.â.m em! Cả hai cánh tay em đều gãy nát, ả còn dùng chân giẫm lên em, tìm rất nhiều người muốn làm nhục em! Lúc em c.h.ế.t, quần áo không còn nguyên vẹn, đến cái quần cũng không có, cô độc nằm lại bên đường."

"Em đã phải chịu đựng nỗi đau thấu xương tủy, chờ đợi cái c.h.ế.t trong từng phút từng giây, cái cảm giác tuyệt vọng vì bất lực đó, anh có hiểu được không?"

Mỗi lời Tần Thù dặn dò chú Bảy trong điện thoại đều ứng với những gì cô đã nói trước đó.

Đây là một sự trả thù rõ ràng, không hề che giấu.

Đầu ngón tay Tạ Lan Chi dùng lực bóp mạnh thỏi vàng, đôi mắt hơi rủ xuống thoáng qua một tia u ám, anh có linh cảm rằng mình đang ngày càng tiến gần đến bí mật chôn giấu sâu nhất của cô.

Chỉ là... có một chuyện khiến Tạ Lan Chi rất để tâm, những người đàn ông khác có lẽ đã từng làm tổn thương cô, dù không thành công nhưng cũng khiến cô rất bài xích chuyện chăn gối, dẫn đến việc hòa hợp giữa hai người thường xuyên gặp trắc trở.

Trong phòng ngủ anh đưa ra yêu cầu quá đáng như vậy mà Tần Thù không hề phản bác, điều này nằm trong dự liệu của anh, nhưng tận sâu trong lòng vẫn không tránh khỏi chút thất vọng.

Phòng tuyến tâm lý của Tần Thù còn nặng nề hơn anh ước tính, chứng tỏ suy đoán của anh mười phần thì đã đúng đến tám chín.

Nếu tất cả đều là thật... thì phương pháp "nước ấm nấu ếch" tầm thường và an nhàn đã không còn phù hợp để chinh phục cô nữa, cần phải có những biện pháp kích thích hơn để đ.á.n.h thức niềm đam mê ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc, thứ có thể cộng hưởng với tình cảm của anh.

Tạ Lan Chi kéo ngăn kéo bàn làm việc ra, đặt mười thỏi vàng lên vị trí dễ thấy nhất ở phía trên, dường như là cố ý để cho ai đó phát hiện ra.

Anh có đủ kiên nhẫn để dẫn dụ Tần Thù từng bước chìm đắm, bước vào cạm bẫy dịu dàng mà anh giăng sẵn, để cô tự nguyện giao phó trái tim cho mình.

Không lấy được lòng thì bắt đầu chinh phục từ cơ thể.

Sẽ có một ngày anh khiến cô hoàn toàn mở lòng với mình.

Anh không chỉ muốn sự tin tưởng và dựa dẫm tuyệt đối, mà còn muốn cả tình cảm duy nhất vô nhị của cô.

Tối hôm đó.

Cha Tạ trở về nhà với sắc mặt cực kỳ khó coi, ánh mắt sắc lẹm quét qua ba người đang ngồi ở phòng khách. Đặc biệt là nhìn chằm chằm vào Tạ Lan Chi đang bóc quýt cho Tần Thù.

Phu nhân Tạ liếc nhìn chồng một cái, giọng điệu không vui nói: "Vừa vào cửa đã sa sầm mặt mày, ông đang dằn mặt ai đấy?"

Mắt cha Tạ trầm xuống, khàn giọng lên tiếng: "Quách Huệ Phương c.h.ế.t rồi."

Người c.h.ế.t rất t.h.ả.m, xe cán qua người, hai cánh tay đều gãy nát, khi được phát hiện thì quần áo không nguyên vẹn, m.á.u trên người đã chảy cạn sạch.

Lời này vừa thốt ra, ba người đang ngồi ở phòng khách vốn biết rõ sự tình, biểu cảm ai nấy đều vô cùng kinh ngạc.

Phu nhân Tạ rút khăn tay ra, lau lau khóe mắt chẳng hề có giọt lệ nào: "Người này trước đó còn đang yên đang lành, sao đột nhiên lại đi rồi, thật đáng thương quá..."

Tạ Lan Chi giữ vẻ mặt tuấn tú nhã nhặn lạnh lùng, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t, ra vẻ cực kỳ kinh ngạc trước chuyện này.

Còn Tần Thù thì miệng nhỏ hơi hé mở, đôi mắt đẹp mở to tròn xoe, đôi mắt xinh đẹp hơn cả những vì sao đêm dường như biết nói, hiện rõ từ sự kinh ngạc, sửng sốt cho đến tiếng thở dài cảm thán.

Khóe môi cha Tạ mím c.h.ặ.t, ánh mắt sắc bén thông tuệ quan sát cả ba người, khi nhìn đến Tần Thù, biểu cảm uy nghiêm suýt chút nữa là không giữ nổi.

Đứa con dâu ngày thường trông ngoan ngoãn là thế, sao giờ cũng học hư theo vợ và con trai ông rồi, diễn xuất sống động như thật, không một chút sơ hở, cứ như thật sự là như vậy vậy.

Cha Tạ ho nhẹ một tiếng, chuyển giọng nói tiếp: "Kẻ g.i.ế.c cô ta đã bị bắt rồi, là ba tên đặc vụ, người đã bị tống giam."

"?" Lần này Tần Thù kinh ngạc thật sự.

Không phải do chú Bảy thu xếp sao? Sao lại dính dáng đến đặc vụ thế này.

Tạ Lan Chi đưa một múi quýt đến bên môi cô, giọng nói dịu dàng chứa ý cười hỏi: "Thù Thù đang nghĩ gì thế? Trông em có vẻ đang căng thẳng?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 184: Chương 184: Kẻ Bề Trên Cầu Ái, Thù Thù, Anh Muốn Trái Tim Em | MonkeyD