Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 243: Thú Nhận Mang Thai, Thiếu Gia Tạ Thông Minh Quá Hóa Quẩn

Cập nhật lúc: 22/03/2026 17:04

Tạ Lan Chi không nhìn thấy tên cuốn sách y học nên cũng không thể đưa ra ý kiến gì cho vấn đề mà Tần Thù đang trăn trở.

Anh một tay luồn qua khoeo chân Tần Thù, bế bổng cô lên một cách vững chãi.

"Cả ngày em chưa ăn gì, t.h.u.ố.c bổ cũng chưa uống, xuống lầu ăn cơm trước đã, chuyện nghiên cứu cứ để sau đi."

"Vâng..."

Tần Thù ngoan ngoãn gật đầu, cánh tay mảnh khảnh quàng lên cổ Tạ Lan Chi.

Cô thuận miệng hỏi: "Hôm nay anh đi làm gì thế?"

Tạ Lan Chi đặt Tần Thù ngồi xuống cạnh giường, tự tay xỏ giày cho cô.

"Chử Liên Anh dẫn người đi làm nhiệm vụ, lữ đoàn đặc chiến Long Đình cần có người ngồi trấn giữ chỉ huy, thời gian tới chắc anh sẽ khá bận, không có nhiều thời gian bên em đâu."

Anh đã rời đi một thời gian khá dài, Long Đình hiện có rất nhiều việc tồn đọng cần xử lý.

"Ồ..." Tần Thù nghiêng đầu hỏi tiếp: "Sức khỏe của Liễu Sanh hồi phục thế nào rồi anh?"

Đáy mắt Tạ Lan Chi hiện lên ý cười nhạt: "Cậu ấy vẫn đang nghỉ ngơi ở nhà, nhưng không lâu nữa là có thể quay lại đơn vị không quân báo cáo rồi."

Tần Thù cũng mỉm cười theo: "Vậy thì tốt quá."

Hai người nắm tay nhau xuống lầu, lúc ngồi vào bàn ăn, Tạ Lan Chi đột nhiên nhắc đến vợ của Chử Liên Anh.

"Ni Ni mới sinh con trai, Chử Liên Anh mừng phát điên lên được, thằng bé vừa chào đời đã nặng hơn ba cân rưỡi, trông còn cứng cáp hơn cả Dương Dương và Thần Thần nhà mình."

Tần Thù đáp: "Chắc chắn rồi, Ni Ni m.a.n.g t.h.a.i đơn, còn em lúc đó là sinh đôi mà."

Nhắc đến chuyện sinh con, cô chợt nhớ lại lần chung giường cuối cùng với Tạ Lan Chi ở Hương Cảng.

Thời gian tính ra không quá dài, nhưng cũng chẳng ngắn nữa.

Nếu có thai, chắc hẳn lúc này có thể bắt mạch ra được rồi.

Tần Thù âm thầm tự bắt mạch cho mình, mọi thứ vẫn bình thường, không có dấu hiệu của mạch hỉ.

Cô c.ắ.n đũa, ánh mắt đầy vẻ dò xét quan sát người đàn ông bên cạnh.

Tạ Lan Chi nhướng mày: "Nhìn anh như vậy làm gì?"

Tần Thù ngập ngừng hỏi: "Dạo này... sức khỏe anh vẫn tốt chứ?"

Tạ Lan Chi khẽ nhếch lông mày, mỉm cười đáp: "Anh khỏe lắm, ngược lại là em cứ ốm yếu sụt sịt suốt, mau khỏe đi nhé, anh có chút nhớ em rồi."

Tần Thù với tư duy thẳng đuột liền bĩu môi: "Chúng mình ngày nào chẳng gặp nhau, có gì mà phải nhớ."

Tạ Lan Chi rảnh một tay ra, động tác thuần thục ôm lấy eo Tần Thù.

Anh xoa nhẹ qua lớp vải mỏng, khẽ thở dài: "Gầy quá, ăn nhiều vào để sớm lấy lại vóc dáng, giờ em yếu thế này anh chẳng dám chạm mạnh vào em."

Nói đến nước này, Tần Thù cuối cùng cũng hiểu chữ "nhớ" của Tạ Lan Chi nghĩa là gì, là anh đang "đói", muốn ăn thịt rồi.

Gò má cô khẽ ửng hồng, đôi mắt hờn dỗi lườm người đàn ông một cái.

"Ngày nào đầu óc anh cũng nghĩ cái gì thế không biết!"

Tạ Lan Chi hơi ngẩng chiếc cằm với đường nét hoàn hảo, thẳng thắn thừa nhận: "Nghĩ về em."

Vành tai Tần Thù đỏ rực, dưới gầm bàn cô giơ chân đá nhẹ vào bắp chân đang được lớp quần quân phục bao bọc của anh một cái không nặng không nhẹ.

Cô vừa thẹn vừa giận: "Mau ăn cơm của anh đi!"

Tạ Lan Chi khẽ vê đầu ngón tay, hồi tưởng lại cảm giác mềm mại nơi vòng eo thanh mảnh của Tần Thù, rồi bồi thêm một câu.

"Thực sự là gầy đi nhiều quá, phải ăn nhiều đồ bổ vào."

Tần Thù bị chọc cho tức cười: "Cứ bồi bổ mãi chắc em thành lợn mất!"

Cơ thể cô chỉ hơi suy nhược một chút, cân nặng cũng đã trở về trạng thái như hồi chưa kết hôn.

Nếu còn ăn nữa, cô chẳng còn là tiểu hồ ly nữa đâu, mà sẽ thành yêu tinh hồ ly chuyên đi mê hoặc người khác mất.

Phải biết rằng cô dù có ăn bao nhiêu thì chất dinh dưỡng cũng đều dồn hết vào những chỗ cần nảy nở đầy đặn.

Ánh mắt Tạ Lan Chi đầy ẩn ý nhìn vào vùng n.g.ự.c và đường cong thắt eo của Tần Thù.

Anh nói đầy thâm ý: "Mập một chút thì lúc ôm sẽ có cảm giác tốt hơn."

Tần Thù nghe vậy thì không vui, nheo đôi mắt đẹp nhìn anh.

"Em thích gầy đấy, anh có ý kiến gì không?"

"Không có ý kiến." Tạ Lan Chi dịu dàng dỗ dành, gắp một miếng sườn xào chua ngọt bỏ vào bát cô: "Ăn nhiều chút, buổi tối có lẽ sẽ tốn chút thể lực."

"..." Tần Thù.

Cô nhìn miếng sườn trong bát mà ngây người.

Rõ ràng là món cô từng yêu thích nhất, nhưng bây giờ nhìn lại chẳng thấy ngon lành gì.

Nếu cô không hiểu sai thì lời nói vừa rồi của Tạ Lan Chi chính là đang ngấm ngầm đòi hỏi chuyện ấy đúng không?

Tạ Lan Chi lại như không có chuyện gì xảy ra, múc cho Tần Thù một bát canh t.h.u.ố.c bổ được thêm các loại d.ư.ợ.c liệu quý giá.

"Đây là canh bổ khí huyết, dì Hoa đặc biệt hầm cho em đấy, uống thêm hai bát vào."

Tần Thù nhìn Tạ Lan Chi đang ngồi bên cạnh với dáng vẻ cao quý, cử chỉ thanh lịch tự nhiên bằng ánh mắt kỳ quái.

Cô khó khăn nuốt nước bọt, giọng nói hơi căng thẳng: "Tạ Lan Chi, anh đang tính toán cái gì đấy?"

Tạ Lan Chi chậm rãi ngước mắt, đôi mắt sâu thẳm như mực nhìn chằm chằm Tần Thù.

"A Thù, em đã để anh đói gần nửa tháng rồi."

Con sói nửa tháng không được nếm mùi thịt, mắt sắp đỏ ngầu lên vì nhịn rồi.

Tần Thù nhìn thấy rõ sự khao khát nồng đậm ẩn chứa sâu trong đôi mắt Tạ Lan Chi, khóe môi không nhịn được mà khẽ giật giật.

"Chưa đầy nửa tháng mà thôi, anh có cần đến mức đó không!"

Chuyện này nếu không có người nhắc, cô có khi mười ngày nửa tháng cũng chẳng nhớ tới.

Còn Tạ Lan Chi thì lúc nào cũng ghi tạc trong lòng, chỉ hận không thể ngày nào cũng coi cô như con cừu non trên thớt để mặc anh làm thịt, lật qua lật lại đủ kiểu mới thôi.

Tạ Lan Chi đưa bát canh t.h.u.ố.c đến tận môi Tần Thù, nhìn cô đầy thâm ý.

"Rất cần, anh thực sự đang rất đói."

Tần Thù mím c.h.ặ.t môi, từ chối uống canh.

Cô đẩy bát canh ra, cười gượng: "Đói thì anh ăn nhiều vào, bát canh này thưởng cho anh luôn đấy."

Tần Thù đứng dậy định chạy khỏi bàn ăn, muốn tránh xa người đàn ông đang có ý đồ xấu xa kia.

Giọng nói u trầm của Tạ Lan Chi vang lên từ phía sau: "A Thù, em muốn anh đích thân bón em uống bát canh này giống như lúc ở Hương Cảng chứ?"

Tần Thù khựng lại tại chỗ, bực bội quay người lại, nhìn Tạ Lan Chi bằng ánh mắt tố cáo.

Cô bèn tung hỏa mù, gào lên một câu liều mạng.

"Em m.a.n.g t.h.a.i rồi!"

Tuy rằng vẫn chưa chắc chắn.

Nhưng để tránh cái "nạn" tối nay, Tần Thù cũng đành đ.á.n.h liều một phen.

Tạ Lan Chi khẽ nhíu mày, liếc nhìn cái bụng phẳng lì của Tần Thù, khóe môi hiện lên nụ cười nhạt.

Anh bưng bát canh, sải đôi chân dài với khí thế bức người đi tới trước mặt cô.

"Trò đùa này không vui đâu, em mới sinh con được vài tháng, đừng lấy sức khỏe của mình ra làm trò đùa."

Tạ Lan Chi đưa bát canh đến bờ môi đang mím c.h.ặ.t của Tần Thù, dịu dàng dỗ dành: "Ngoan, uống đi, tốt cho sức khỏe của em lắm, anh hứa buổi tối sẽ không làm em vất vả, chỉ một lần thôi, được không?"

Câu cuối cùng anh ghé sát vào tai Tần Thù mà nói.

Âm thanh trầm khàn vô cùng quyến rũ.

Mang theo vài phần trấn an.

Thấy Tạ Lan Chi không tin, lòng Tần Thù cũng chẳng biết là cảm xúc gì, tóm lại là vừa mừng vừa bực.

Cô nhớ lại mấy lần gần đây, Tạ Lan Chi giống như con quái thú Thao Thiết tham lam vô độ, cứ bắt lấy cô mà đòi hỏi hết lần này đến lần khác, chẳng hề biết tiết chế.

Cô chớp đôi mắt quyến rũ xinh đẹp, ngây thơ hỏi: "Thật sự chỉ một lần thôi chứ?"

Hơi thở của Tạ Lan Chi nặng nề hơn: "Thật."

Tần Thù lườm anh một cái, đón lấy bát canh, tự mình uống từng ngụm nhỏ.

Hàng mi dài của cô rủ xuống, che giấu những cảm xúc phức tạp nơi đáy mắt thanh lãnh.

Dường như sau lần Tạ Lan Chi đòi hỏi tình cảm không thành, anh đã nói rằng giữa tình cảm và thể xác nhất định phải có một thứ được đáp lại, từ đó Tần Thù cảm thấy người đàn ông này rõ ràng đã bớt đi vài phần thương hoa tiếc ngọc.

Lần nào không bắt nạt cô đến mức bật khóc thì anh tuyệt đối không chịu dừng tay.

Tạ Lan Chi giống như đang dùng cơ thể để giãi bày sự không cam lòng trong thâm tâm.

Cũng từ sau đó, anh không bao giờ hỏi cô câu hỏi có thích anh hay không nữa.

Tối hôm đó, Tần Thù chủ động bước vào hang sói, để nanh vuốt tóm c.h.ặ.t lấy mạch sống.

Tạ Lan Chi vẫn rất giữ chữ tín.

Nói một lần là đúng một lần, tuyệt đối không đòi hỏi thêm.

Chỉ là thời gian dường như có chút dài, vầng trăng khuyết sáng trong treo trên trời đêm bắt đầu nghiêng bóng mới kết thúc.

Tần Thù rã rời cả người, trước khi chìm vào giấc ngủ vẫn còn cảm nhận được Tạ Lan Chi đang thỏa mãn thỉnh thoảng lại hôn lên mặt cô vài cái.

Giọng nói êm tai của đối phương vẫn còn vang bên tai cô điều gì đó.

"Ngủ đi... tối mai... lại tiếp tục..."

"?"

Ý thức đang dần chìm vào giấc mộng của Tần Thù chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi.

Tiếp tục cái gì cơ?

Mệt quá, buồn ngủ quá, không thèm nghĩ nữa, ngủ thôi!

Cho đến tối ngày thứ hai.

Trước mặt Tần Thù lại đặt một bát canh t.h.u.ố.c bổ dưỡng cơ thể.

Cô cuối cùng đã hiểu ra, Tạ Lan Chi đang vào cơn thèm thuồng, căn bản không có ý định buông tha cho cô.

Cơ thể đang dần hồi phục của Tần Thù tạm thời vẫn có thể cùng Tạ Lan Chi "vui vẻ" một phen, tối hôm đó dưới sự nửa đẩy nửa đưa, hai người lại thành chuyện tốt.

Cũng chẳng có chiêu trò gì mới lạ, cứ theo quy trình cũ, rất nề nếp.

Ngày thứ ba.

Tần Thù nhìn thấy bát canh t.h.u.ố.c trên bàn ăn thì bắt đầu thấy sợ hãi.

Trước mặt Tạ Lan Chi, cô bưng bát canh mà dì Hoa vất vả lắm mới hầm xong, đưa tới trước mặt người đầu bếp đang đứng chờ bên cạnh.

Tần Thù đanh mặt lại, dùng giọng ra lệnh nói: "Uống hết đi."

Người đầu bếp này vốn từ nhà họ Quách ở Hương Cảng tới, đối với Tần Thù gần như là phục tùng tuyệt đối, hai tay nhận lấy bát canh, uống ực vài cái đã hết sạch.

Tần Thù quay người lại, đôi mắt quyến rũ mê người nhìn Tạ Lan Chi, nở một nụ cười gần như là khiêu khích.

Thần sắc Tạ Lan Chi không đổi, vẫn là dáng vẻ thanh lịch lịch sự như mọi khi.

Anh vẫy tay gọi cô: "A Thù, lại đây ăn cơm tối đi."

Tần Thù cứ ngỡ tối nay sẽ thoát được một kiếp, liền ngồi xuống bên cạnh Tạ Lan Chi tiếp tục dùng bữa.

Hai người nắm tay nhau lên lầu, ghé qua phòng trẻ em thăm hai nhóc tì một chút rồi mới về phòng tắm rửa đi ngủ.

Tần Thù nằm trên giường, đắp chiếc chăn mềm mại thoải mái, vừa chuẩn bị đi vào giấc ngủ thì Tạ Lan Chi không mặc gì bước ra từ phòng tắm.

Anh lật chăn nằm xuống bên cạnh, cánh tay vắt ngang qua eo Tần Thù.

Bàn tay với những khớp xương rõ ràng khẽ kéo một cái, cô vợ nhỏ đã nằm gọn trong lòng.

Đôi mắt đang nhắm c.h.ặ.t của Tần Thù bỗng mở trừng ra: "Tạ Lan Chi, anh định làm gì đấy?"

Động tác của Tạ Lan Chi vô cùng thuần thục cởi bỏ lớp quần áo vướng víu, giọng nói trầm thấp đầy từ tính thong thả vang lên.

"Đến giờ vận động trước khi ngủ rồi, phải rèn luyện sức khỏe chứ."

Rèn luyện cái con khỉ!

Tần Thù sững sờ trước sự mặt dày vô liêm sỉ của Tạ Lan Chi.

Cô lập tức tung ra đòn sát thủ, cố gắng làm cho đôi mắt đỏ hoe, lớn tiếng tố cáo.

"Em vẫn còn là bệnh nhân mà, sao anh có thể tàn nhẫn như thế, ngay cả bệnh nhân cũng không tha!"

Tạ Lan Chi bóp nhẹ vào vòng eo của Tần Thù, dù vất vả liên tục hai ngày nhưng rõ ràng nơi đó lại có thêm chút thịt.

"A Thù, em không nhận ra hai ngày nay sức khỏe mình đã tốt hơn nhiều rồi sao?"

"..." Tần Thù đúng là cũng nhận ra thật.

Kể từ khi chung giường với Tạ Lan Chi, tốc độ hồi phục của cô nhanh hơn hẳn.

Chẳng biết là do tác dụng của canh t.h.u.ố.c hay là do các loại t.h.u.ố.c bổ bắt đầu phát huy hiệu quả.

Trong lúc Tần Thù còn đang mải suy nghĩ, lớp quần áo vướng víu trên người đã biến mất tự lúc nào.

Cạch!

Một tiếng động thanh thúy vang lên, ánh đèn tắt phụt trong nháy mắt.

Trong đêm tối đen kịt không nhìn thấy rõ năm ngón tay, Tần Thù vì quá thiếu cảm giác an toàn nên đã vơ quàng lấy tất cả những gì chạm vào được.

Cái nắm tay này...

Liền tóm ngay phải một thứ không hề tầm thường chút nào...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.