Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 297: Chồng À, Em Đột Nhiên Thấy Yêu Anh Quá Đi Mất!
Cập nhật lúc: 23/03/2026 06:08
Tạ Lan Chi mướn mí mắt lên, ánh mắt đạm mạc liếc nhìn "thương binh" Điền Khải.
Anh khẽ nhếch môi: "Muốn ăn à?"
Điền Khải không ngừng nuốt nước miếng, gật đầu lia lịa: "Muốn ạ! Ngửi thơm quá!"
Tạ Lan Chi đặt bát cháo trong tay xuống, xoa xoa mái tóc Tần Thù, ôn tồn hỏi: "Á Thù, có cho cậu ta ăn không?"
Tần Thù chớp chớp đôi mắt đào hoa ngoan ngoãn, lười biếng đáp: "Muốn ăn thì cứ ăn thôi, chẳng phải vẫn còn nhiều đó sao."
"Cảm ơn chị dâu!"
Điền Khải ngọt xớt cảm ơn, biết điều ngồi xuống đối diện với hai vợ chồng.
Gã vừa buông nạng ra định vươn tay gắp bánh bao thì ngay giây tiếp theo, xửng bánh đã bị ai đó bê đi mất.
Điền Khải ngơ ngác nhìn Tạ Lan Chi: "Sao thế anh?"
Tạ Lan Chi thong dong hỏi ngược lại đầy ẩn ý: "Có phải cậu quên mất mình đến đây để làm gì rồi không?"
Điền Khải chớp mắt: "Đến để tạ lỗi ạ."
Tạ Lan Chi đ.á.n.h giá gã một lượt từ trên xuống dưới, lời lẽ sắc sảo chất vấn: "Từ lúc bước chân vào cửa đến giờ, cậu chưa hề bày tỏ sự hối lỗi nào với Á Thù cả, đây mà gọi là đến tạ lỗi sao?"
Điền Khải im bặt.
Dường như đúng là như vậy thật.
Từ đầu đến cuối, gã chưa hề chủ động xin lỗi Tần Thù một câu nào.
Điền Lập Vĩ thấy con trai bị làm khó, không những không giận mà còn sốt sắng thúc giục: "Thằng ranh này! Mày câm rồi à! Mau xin lỗi đi!"
Điền Khải nhìn chằm chằm vào chiếc bánh bao gạch cua trong tay Tạ Lan Chi, l.i.ế.m môi: "Cái đó... cho con nếm thử cái bánh bao trước có được không?"
Gã bị hương thơm đậm đà vương vấn nơi đầu mũi làm cho mụ mị cả đầu óc, giờ chỉ muốn biết nó ngon đến mức nào.
Điền Lập Vĩ nghe xong câu này thì suýt chút nữa ngã lăn ra đất, hận không thể ngất quách đi cho xong.
"Cái đồ không biết cầu tiến nhà mày, người ta đưa bậc thang cho mà không biết đường xuống!"
Ông ta sải bước tiến lên, túm cổ áo Điền Khải lôi ra khỏi chỗ ngồi, bồi thêm một cú đá vào m.ô.n.g con trai.
Bùm một tiếng!
Điền Khải bị đá ngã sấp xuống đất, chiếc chân đang bó bột chĩa ra với một tư thế cực kỳ buồn cười.
"Ối giời ơi! Đau c.h.ế.t con mất!!!"
"Chân con lại gãy rồi! Lão già, cha mưu sát con ruột!!!"
Điền Khải quỳ rạp dưới đất, miệng phát ra tiếng gào thét thê lương như muốn lật tung mái nhà.
Điền Lập Vĩ thấy mặt mũi con trai trắng bệch, trên trán lấm tấm một lớp mồ hôi mịn thì biết gã đang đau thật.
Ông ta không kịp xót con, tranh thủ cơ hội tạ lỗi với Tạ Lan Chi và Tần Thù: "Lan Chi, cháu dâu, thằng bé này bị tôi nuông chiều quá mức nên đ.â.m ra vừa lười vừa ngốc, nhưng tâm tính nó không xấu đâu, các cháu nhìn cái bộ dạng ngu ngơ này của nó là biết nó không phải hạng người tâm địa độc ác rồi."
Tạ Lan Chi liếc mắt nhìn Điền Khải đang ngồi bệt dưới đất ôm chân ấm ức, giọng nói thong thả vang lên.
"Chú Điền, cháu cũng không phải người không biết lý lẽ, chỉ là chuyện Điền Khải làm tối qua, nếu đổi lại là người khác thì đã bị Đồng Phi xử lý từ lâu rồi."
"Chú cũng biết Đồng Phi làm nghề gì mà, cha nuôi cậu ấy là người hầu nhiều đời của nhà ngoại cháu, có nhiều chuyện cháu thực sự không can thiệp vào được."
"Với sự coi trọng của ông ngoại dành cho Á Thù, rất có thể Đồng Phi đã trùm bao tải Điền Khải, sau đó buộc thêm mấy tảng đá rồi trầm xuống sông rồi..."
"Lan Chi!"
Giọng Điền Lập Vĩ run rẩy, ông ta vội vàng giải thích:
"Bỏ qua chuyện công việc, nhà họ Điền chưa bao giờ có ý định đắc tội với nhà họ Tạ, chuyện tối qua tám phần là do Tống Thiên Hữu lợi dụng thằng Khải, nếu nó biết thân phận của cháu dâu thì có cho nó thêm một trăm lá gan nó cũng không dám làm chuyện đó đâu!"
Tạ Lan Chi khẽ nhíu mày, đôi mắt thâm tình và dịu dàng lặng lẽ nhìn Tần Thù đang thong thả húp cháo như thể chuyện không liên quan đến mình.
Anh không có ý định tiếp tục cuộc trò chuyện.
Điều đó đồng nghĩa với việc anh không chấp nhận cách giải thích của Điền Lập Vĩ.
Điền Lập Vĩ nhìn thần thái của Tạ Lan Chi thì biết chuyện tối qua không thể giải quyết êm xuôi chỉ bằng vài câu xin lỗi suông.
Ông ta cúi đầu nhìn thằng con ngốc nghếch dưới đất, trong lòng đầy vẻ thất vọng vì con không được như mong đợi.
Chính vì biết thực lực hiện tại của nhà họ Tạ đang như mặt trời ban trưa, không còn là tình cảnh suy tàn như hai năm trước nữa.
Ông ta mới phải tất tả đưa con trai đến tận nhà nhận lỗi.
Nào ngờ, cái tính bao che khuyết điểm của Tạ Lan Chi lại y hệt Thống soái Tạ năm xưa!
Điền Lập Vĩ nghiến c.h.ặ.t răng, túm lấy Điền Khải đang ấm ức, ấn gã quỳ xuống dưới chân Tần Thù.
"Á á á!!!"
"Đau! Lão già! Chân con đau c.h.ế.t mất!!!"
Chiếc chân bó bột của Điền Khải bị ép thẳng ra để quỳ xuống, khiến gã đau đến mức la oai oái.
Điền Lập Vĩ sắt đá quát khẽ: "Quỳ xuống xin lỗi chị dâu mày mau, quỳ đến khi nào cô ấy tha thứ mới thôi!"
Điền Khải không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến xửng bánh bao gạch cua trên bàn nữa, gã nức nở xin lỗi.
"Chị dâu, em sai rồi."
"Tối qua là em có mắt không tròng, xin chị hãy tha thứ cho em."
Tần Thù nghiêng đầu, nhìn thẳng vào Điền Khải đang lệ nhòa đôi mắt.
Hai người nhìn nhau trân trân, trông Điền Khải chẳng khác nào một đứa trẻ bị bắt nạt.
Tần Thù không nhịn được, bật cười thành tiếng: "Thật sự biết lỗi rồi chứ?"
"Vâng vâng, em biết lỗi rồi ạ!"
Điền Khải gật đầu lia lịa, nước mắt rơi lã chã xuống đất.
Tần Thù cầm lấy một chiếc bánh bao đưa đến trước mặt gã, mỉm cười nói: "Vẫn còn nóng đây, ăn lúc còn nóng đi, ăn xong rồi tôi nắn lại xương cho."
Điền Khải nhìn chiếc bánh bao trông có vẻ rất ngon trước mắt, gã không dám đưa tay ra mà vô thức nhìn sang Tạ Lan Chi đang uy nghiêm ngồi đó.
Chân mày Tạ Lan Chi nhướng lên, giọng nói thản nhiên: "Ăn đi, nhìn tôi làm gì?"
Điền Khải với gương mặt trắng bệch vội vã đỡ lấy chiếc bánh bao, ăn ngấu nghiến như hổ đói.
Vì ăn quá nhanh, gã còn chẳng kịp nếm ra vị gì.
Tần Thù lại đưa cho gã thêm một cái nữa: "Ăn chậm thôi, ăn xong thì tự mình đứng dậy, ngồi chờ trên sofa, một lát nữa tôi sẽ nắn xương cho anh."
"Vâng vâng..."
Điền Khải cũng là hạng người vô tư, gã quẳng luôn chuyện lúc nãy ra sau đầu, tận hưởng sự quan tâm của Tần Thù.
Gã không thấy Điền Lập Vĩ đứng bên cạnh đang trừng mắt nhìn mình dữ dội đến mức nào.
Cái thằng con ngốc nghếch này! Đúng là chỉ biết có ăn thôi!
"Cậu cả, đây là tài liệu cậu cần ạ."
Chị Hoa ôm xấp tài liệu và b.út đi đến bàn ăn, dùng hai tay đưa cho Tạ Lan Chi.
Tạ Lan Chi nhận lấy, lướt qua vài lượt rồi đặt trước mặt Tần Thù.
"Á Thù, em xem qua đi, nếu không có vấn đề gì thì ký tên vào."
Tần Thù lật tài liệu ra, thắc mắc hỏi: "Cái gì thế này? Tại sao em lại phải ký tên?"
Sau khi nhìn rõ nội dung bên trong, cô hoàn toàn ngây người.
"Nhà họ Quách muốn đến Vân Trấn đầu tư sao?!"
Ngón tay dài trắng trẻo của Tạ Lan Chi xoay xoay chiếc b.út máy đắt tiền, hờ hững nói:
"Nhà họ Quách là gia tộc giàu nhất Hương Cảng, họ phải đi đầu bày tỏ thái độ thì mới lôi kéo được các thương gia giàu có khác vào Vân Trấn."
Tần Thù nhìn con số đầu tư khổng lồ trong tài liệu, cảm thán: "Hai tỷ đồng, có phải là nhiều quá không anh?"
Tạ Lan Chi trầm ngâm: "Đúng là không ít, cho nên cần người có quyền quyết định nắm giữ cổ phần cao nhất ký tên đồng ý thì mới chính thức thực hiện được."
Tần Thù dán mắt vào bản kế hoạch chi tiết, không nhận ra ý tứ sâu xa trong lời nói của Tạ Lan Chi.
Vài giây sau, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc nhìn anh.
"Anh... ý anh lúc nãy là sao?"
Tạ Lan Chi đặt chiếc b.út máy vào tay Tần Thù, giọng nói dịu dàng chứa đựng ý cười: "Á Thù, sáu mươi phần trăm cổ phần của nhà họ Quách đều đứng tên em, em là cổ đông lớn nhất, có quyền quyết định cao nhất, việc nhà họ Quách có đến Vân Trấn đầu tư hay không còn phải tùy vào ý của em nữa."
Đồng t.ử Tần Thù đột ngột co rụt lại, gương mặt hiện lên vẻ ngơ ngác.
Cha con nhà họ Điền cũng sững sờ, mồm há hốc ra kinh ngạc.
Không khí rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Mất một lúc lâu Tần Thù mới tìm lại được giọng nói của mình: "Ý anh là, hiện tại tài sản của em trị giá hàng chục tỷ đô la Mỹ?"
Cô không nằm mơ đấy chứ?!
Đây chính là tầm cao mà kiếp trước cô phải nỗ lực cả đời mới đạt tới được!
Sống lại một đời, ở cái thời đại vật tư còn thiếu thốn, điều kiện sống còn gian nan này, chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi cô đã bước lên đỉnh cao cuộc đời rồi sao?
Tạ Lan Chi mím môi cười khẽ, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Tần Thù, đôi môi mỏng khẽ mở: "Á Thù, lấy được em là phúc phận lớn nhất đời anh, anh sẽ cố gắng hết sức để chia sẻ mọi tài sản và vinh quang của anh với em, đây đều là những gì em xứng đáng được nhận."
Nhận được câu trả lời xác đáng, đáy mắt Tần Thù b.ắ.n ra một tia sáng kích động rạng rỡ.
Cô không hề từ chối một cách khách sáo mà lao thẳng vào lòng Tạ Lan Chi.
"Chồng à! Anh tốt quá! Em yêu anh quá đi mất!"
Thứ Tạ Lan Chi trao cho cô là khối tài sản vàng ròng lấp lánh, làm gì có lý do nào để từ chối cơ chứ!
Tần Thù vui mừng đến mức hận không thể nhảy múa, khắp người đều toát lên bầu không khí hân hoan.
Tạ Lan Chi cẩn thận ôm lấy cô vào lòng, giọng điệu ẩn chứa sự lo lắng.
"Á Thù, cẩn thận con trong bụng."
Tần Thù ôm cổ anh, cười vui vẻ nói: "Chúng khỏe mạnh lắm, không sao đâu anh!"
Cô có tiền rồi!
Có rất nhiều, rất nhiều tiền!
Đó là khối tài sản mà kiếp trước cô sở hữu trước khi nhắm mắt.
Cuộc đời quả nhiên có đường tắt mà! Cái "đùi lớn" Tạ Lan Chi này đúng là cô đã ôm chuẩn rồi!
Tần Thù cười rạng rỡ, niềm vui sướng phát ra từ tận đáy lòng, một lần nữa cảm nhận được cái đùi của Tạ Lan Chi to đến mức nào.
Cô đột ngột buông cổ anh ra.
"Chụt —"
Một nụ hôn nồng cháy được Tần Thù đặt mạnh lên gò má hoàn mỹ của Tạ Lan Chi.
"Chồng à, anh tuyệt vời quá!"
"Em đột nhiên phát hiện ra, hình như em thích anh còn hơn cả thích tiền nữa đấy!"
Tạ Lan Chi tận hưởng sự thân mật của Tần Thù, khẽ vuốt ve đuôi mắt đang đong đầy ý cười của cô: "Em vui là được rồi."
Anh không hề thấy lời của Tần Thù có vấn đề gì, nhưng cha con nhà họ Điền thì nghe mà khóe môi giật giật liên hồi.
Hóa ra, thứ Tần Thù yêu nhất vẫn là tiền!
Thái t.ử gia nhà họ Tạ dâng cả tài sản nhà họ Quách lên bằng hai tay, kết quả chỉ đổi lại được vị trí ngang hàng với tiền bạc.
Họ không biết nên đồng tình với Tạ Lan Chi vì đến giờ vẫn chưa chiếm trọn được trái tim vợ.
Hay nên khâm phục Tần Thù, một cô gái nông thôn mà không những dễ dàng nắm thóp được Thái t.ử gia nhà họ Tạ, còn khiến anh cam tâm tình nguyện dốc hết lòng dạ ra vì mình.
Tạ Lan Chi ôm lấy cô vợ nhỏ trong lòng, bụng áp sát vào bụng bầu của Tần Thù, cảm nhận được nhịp t.h.a.i động của hai đứa trẻ.
Đáy mắt anh thoáng qua một tia tình tứ, vừa định nói gì đó thì nhận ra hai ánh mắt đầy vẻ tò mò đang nhìn chằm chằm, anh liền đột ngột ngẩng đầu lên.
Ánh mắt âm u của Tạ Lan Chi đ.â.m thẳng về phía cha con nhà họ Điền, đôi mắt lạnh lùng lóe lên vài phần cảnh cáo thầm lặng.
Điền Lập Vĩ cứng đờ người, nhanh ch.óng đỡ con trai dậy, hai người lẳng lặng đi về phía phòng khách.
Tạ Lan Chi dõi theo bóng lưng họ rời đi, xoa xoa mái tóc sau gáy Tần Thù.
"Á Thù, ký tên trước đã nhé?"
Tần Thù ghé sát tai anh, trêu chọc: "Đây toàn là tiền của em, em không muốn ký thì sao nào?"
Tạ Lan Chi nhướng mày, dịu dàng chiều chuộng đáp: "Vậy thì không ký, cứ để chồng của Tiền Lệ Na là Lê Hồng Diễm, và con trai vua tàu thủy là cậu ba nhà họ Đỗ - Đỗ Nghị đến Vân Trấn đầu tư trước vậy."
Tần Thù hừ nhẹ một tiếng: "Thế không được! Chúng ta phải là người đầu tiên nếm thử vị ngon này, phải giành lấy tiên cơ để chiếm lấy một phần lợi nhuận ở Vân Trấn chứ!"
Tiền bạc cứ phải chảy vào túi mình thì mới thấy an tâm được.
Tần Thù cầm b.út máy, vung tay một cái, ký tên mình vào bản kế hoạch đầu tư.
