Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 385: Một Lời Không Hợp Là Ra Tay, Chính Là A Thù
Cập nhật lúc: 23/03/2026 15:05
Tần Thù vừa ngồi lên xe thì Tạ Lan Chi cũng từ trên lầu đi xuống.
Anh đứng trước cửa xe, cúi người nói với vẻ hối lỗi.
"A Thù, anh không thể cùng em đến bệnh viện được rồi, cụ Thích triệu tập anh đến Phủ Tổng thống, chắc là có sắp xếp công việc gì đó."
Tần Thù mỉm cười dịu dàng: "Không sao đâu, em đi một mình cũng được mà."
Tạ Lan Chi chỉ vào người đàn ông đang lái xe: "Đây là Đỗ Binh, em còn nhớ cậu ấy chứ, là cảnh vệ của nhà mình, thân thủ và tay s.ú.n.g đều rất khá, gặp chuyện gì cứ để cậu ấy lo, em đừng có tự mình ra tay nhé."
Đỗ Binh quay đầu lại, lộ ra gương mặt chân chất, hiền lành: "Mợ chủ, hôm nay tôi làm tài xế cho mợ."
Tần Thù khẽ gật đầu với anh ta, rồi quay sang nũng nịu với người đàn ông ngoài cửa xe.
"Em chỉ đến bệnh viện thăm người thôi mà, làm gì có nguy hiểm nào chứ."
Bàn tay to của Tạ Lan Chi luồn qua cửa kính, xoa nhẹ lên đỉnh đầu Tần Thù.
"Cứ phòng hờ cho chắc, đi đi, đi sớm về sớm nhé."
Tần Thù ngoan ngoãn gật đầu: "Em biết rồi ạ."
Tại bệnh viện.
"A a a!"
"Rầm! Bốp! Xoảng!"
Cuộc phẫu thuật thất bại khiến Chu Á phát điên, cô đập phá tất cả những gì trong tầm tay.
Cô ngồi tựa trên giường bệnh, đầu tóc rũ rượi, đập phá đồ đạc để phát tiết như một người điên.
Đứng ở cửa là một cặp vợ chồng trung niên, lạnh lùng nhìn cảnh tượng này, ánh mắt họ nhìn Chu Á như thể đang định giá một tảng thịt.
Người phụ nữ béo mập, chính là mẹ kế của Chu Á, Lý Hồng Hà hạ thấp giọng hỏi.
"Khi nào ông chủ Chu đến, viện phí có trả lại cho mình không? Còn mười ngàn tệ ông ta hứa nữa, có thật là sẽ đưa cho mình không?"
Cha Chu bịt miệng vợ mình lại: "Bà nói nhỏ thôi, đừng để Á Á nghe thấy!"
Lý Hồng Hà bĩu môi, mỉa mai đáp: "Sợ cái gì, con bé đó sắp bị người ta đón đi rồi, sớm muộn gì cũng phải nhận rõ số phận của mình thôi."
Cha Chu vẻ mặt nặng nề, nhưng giọng nói không giấu nổi sự phấn khích.
"Ông chủ Chu nói rồi, tiền trao cháo múc, không chỉ đưa chúng ta mười ngàn tệ mà cả khoản viện phí bồi thường từ phía nhà họ Lục cũng trả lại hết cho mình."
Lý Hồng Hà cười đến mức hở cả kẽ răng: "Cái đồ nợ đời này cuối cùng cũng tống đi được rồi, lại còn kiếm thêm được mười ngàn tệ nữa."
Ánh mắt cha Chu lóe lên, nhìn đứa con gái đang phát điên trong phòng bệnh, đáy mắt thoáng qua một chút không nỡ.
Lý Hồng Hà chọc mạnh vào cái eo ngấn mỡ của ông ta: "Ông Chu này, ông đừng có mà đổi ý vào lúc này đấy nhé, họ Chu kia chính là ông chủ nhà máy cơ khí của ông, ông mà nuốt lời bây giờ thì không chỉ mất việc mà cơ hội thăng chức quản lý cũng bay mất luôn!"
Nghĩ đến chức quản lý với mức lương hơn một trăm tệ một tháng, cha Chu nghiến răng nói: "Tôi không hối hận!"
Lý Hồng Hà cười: "Thế còn nghe được, thằng Long nhà mình sắp lên đại học rồi, tiền học phí rồi ăn uống đều cần đến tiền cả, sau này nó cưới vợ cũng tốn khối tiền, ông đừng có mà hồ đồ lúc này."
Nghe vậy, ánh mắt cha Chu nhìn Chu Á càng thêm quyết tuyệt.
Rất nhanh sau đó, ông chủ Chu tinh thần phấn chấn, dẫn theo một nhóm đàn ông vạm vỡ đi tới.
"Ông chủ Chu, ông đến rồi ạ!" Lý Hồng Hà chạy lạch bạch ra đón.
Ông chủ Chu chẳng thèm liếc bà ta lấy một cái, chỉ tay về phía Chu Á đang phát điên tuyệt vọng trong phòng: "Khiêng người ra ngoài."
Mấy gã đàn ông lực lưỡng xông vào phòng bệnh, thô bạo lôi cơ thể gầy gò của Chu Á xuống khỏi giường.
"Các người là ai? Thả tôi ra!"
"Các người định đưa tôi đi đâu? Bỏ tôi xuống, cha! Cha cứu con với!"
Tiếng khóc xé lòng của Chu Á vang vọng ra ngoài, cha Chu nghe thấy nhưng vẫn dửng dưng như không.
Ông ta nhận lấy mười ngàn tệ từ tay ông chủ Chu, khom lưng uốn gối nói: "Cảm ơn ông chủ!"
Ông chủ Chu nhìn xuống cha Chu, tâm trạng vui vẻ nói: "Từ ngày mai ông sẽ là quản lý khu vực hai của nhà máy, tôi đã sắp xếp phòng nghỉ cho ông rồi, sau này cố gắng mà làm."
Cha Chu nghe xong suýt nữa thì quỳ xuống, nịnh bợ đáp: "Cảm ơn ông chủ, tôi nhất định sẽ nỗ lực làm việc!"
Chu Á bị khiêng ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng chướng mắt này.
Cô nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay cha mình, hét lên đầy vẻ không tin nổi: "Cha! Cha đang làm cái gì thế này?"
Cha Chu đứng thẳng lưng, bày ra vẻ uy nghiêm của người đứng đầu gia đình.
"Á Á, chân của con không chữa khỏi được nữa rồi, ông chủ Chu không chê bai mà muốn cưới con làm vợ, sau này con sẽ là bà chủ của nhà máy cơ khí rồi, còn không mau cảm ơn ông chủ Chu đi."
Chu Á nhìn ông chủ Chu tóc đã bạc trắng, tuổi tác có thể làm ông nội mình được, cô hét lên như muốn rách cả họng.
"Ông điên rồi sao? Tuổi của ông ta có thể làm cha của ông rồi đấy!"
"Chát!"
Cha Chu giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Chu Á.
"Đồ khốn! Cái loại không biết điều, mày nói nhăng nói cuội cái gì đó?"
"Ông chủ Chu không chê mày, cưới được mày là phúc đức của mày đấy! Hai đứa đã đăng ký kết hôn rồi, bây giờ là vợ chồng hợp pháp!"
Khoang miệng Chu Á đầy mùi m.á.u tanh, cô nhìn cha mình bằng ánh mắt đầy căm hận.
"Rõ ràng là ông vì tiền mà bán tôi đi! Bao nhiêu năm nay ông có bao giờ coi tôi là con gái không? Ở cái nhà đó tôi chỉ như một người dưng, trong mắt ông chỉ có con trai Chu Long của ông thôi!"
"Cái con bé này sao lại nói thế!" Lý Hồng Hà bước lên chỉ trích: "Ông Chu những năm qua cũng chẳng dễ dàng gì, nuôi mày mười chín năm trời, giờ mày tàn phế rồi, học cũng chẳng học được nữa, gả được cho ông chủ Chu là phúc lớn bằng trời đấy, đừng có mà không biết hưởng!"
"Nhổ!"
Chu Á phun b.úng m.á.u trong miệng vào mặt Lý Hồng Hà.
"Đồ đàn bà không biết xấu hổ, lúc mẹ tôi còn sống bà đã quyến rũ cha tôi, bà có tư cách gì mà giáo huấn tôi!"
"Chát! Chát! Chát!"
Lý Hồng Hà tức điên người, giơ tay tát liên tiếp vào mặt Chu Á.
"Cái đồ nợ đời này! Tao nuôi một con ch.ó bao nhiêu năm nó còn biết nhận chủ."
"Mày ăn của tao uống của tao mà còn dám c.h.ử.i tao à! Xem tao có đ.á.n.h c.h.ế.t cái loại tiện tì này không!"
Thân hình Lý Hồng Hà phì nhiêu mập mạp, tay chân cũng rất khỏe, chớp mắt đã đ.á.n.h cho mặt Chu Á đỏ bừng sưng tấy.
"Thôi được rồi, đừng đ.á.n.h nữa!"
Ông chủ Chu lúc đầu không ngăn cản vì muốn xem Chu Á có chịu khuất phục không, nhưng thấy mặt cô sắp rách cả da, để tránh làm hỏng chuyện phòng the tối nay nên đã lên tiếng ngăn lại.
Lý Hồng Hà rất e dè lão già họ Chu có tiếng là biến thái này nên lập tức dừng tay.
Bà ta nhổ một bãi nước bọt về phía Chu Á, vẻ mặt đầy hả hê: "Con nhỏ tiện nhân, tối nay sẽ có trò hay cho mày chịu đựng!"
Đôi mắt phẫn nộ đẫm lệ của Chu Á trừng trừng nhìn Lý Hồng Hà: "Bà sẽ bị quả báo thôi!"
Lý Hồng Hà đắc ý cười: "Cái đó thì mày sai rồi, cha mày sắp được thăng chức quản lý nhà máy, gia đình tao sau này chắc chắn sẽ sống sung sướng rạng rỡ!"
Chu Á quay đầu nhìn người cha đang im hơi lặng tiếng, giọng khàn đặc chất vấn.
"Ông còn là người không? Vì tiền, vì công việc mà nỡ lòng bán tôi đi như vậy sao?"
Cha Chu né tránh ánh mắt của cô, ấp úng nói: "Con là một đứa liệt giường đi lại khó khăn, gả cho ông chủ Chu là kết quả tốt nhất rồi, sau này con cứ ở với ông ấy cho tốt, cố mà sinh lấy đứa con trai béo tốt, nửa đời sau sẽ chẳng phải lo nghĩ gì nữa!"
Chu Á tức đến mức cả người run rẩy: "Chu Thắng! Ông đúng là đồ hèn hạ! Mẹ tôi mà biết ông bán con cầu vinh thế này, chắc chắn đêm đêm sẽ về tìm ông tính sổ!"
Cha Chu giật mình cái thót, rồi gầm lên một cách yếu ớt: "Đừng có nhắc đến mẹ mày! Bà ta cũng giống như mày, đều là cái thứ nợ đời, sinh bệnh một trận làm tiền của tao tan thành mây khói hết cả!"
Ông chủ Chu không còn kiên nhẫn nghe họ lôi thôi nữa, ra lệnh: "Khiêng người xuống lầu tống lên xe!"
Mấy gã đàn ông lực lưỡng khiêng Chu Á đang dốc hết sức bình sinh để vùng vẫy, sải bước lớn đi xuống lầu.
"Thả tôi ra! Đồ khốn nạn các người!"
"Cứu với! Cứu mạng với! Ở đây có người bắt cóc bán người này!"
Lời kêu cứu của Chu Á bị một bàn tay thô ráp đầy mùi hôi hám bịt c.h.ặ.t lại.
Rầm một tiếng!
Chu Á bị ném thô bạo vào trong chiếc xe Santana.
"Ưm..."
Đôi chân Chu Á bị vặn vẹo gập lại, cơn đau thấu xương ập đến khiến mồ hôi lạnh vã ra đầy người.
Cửa xe mở ra.
Ông chủ Chu ngồi vào xe, ánh mắt tà dâm dán c.h.ặ.t vào đôi chân gập lại của Chu Á.
Đáy mắt lão lóe lên tia sáng quái dị, lướt qua đôi chân tàn phế đang rỉ m.á.u, nhịp thở trở nên dồn dập.
"Đôi chân này, thật là đẹp..."
Chu Á cảm thấy rợn tóc gáy trước ánh mắt dính dấp như muốn lột sạch quần áo mình của ông chủ Chu.
Cô vừa sợ vừa giận nói: "Ông định làm gì?"
Ông chủ Chu không chút che giấu tà niệm, ánh mắt tùy ý lướt trên người Chu Á.
"Hôm nay là ngày lành tháng tốt để chúng ta động phòng, chuyện tôi định làm thì tối nay em sẽ biết thôi."
Lão hưng phấn nói với tài xế: "Lái xe! Về nhà!"
Ông chủ Chu đã không thể chờ đợi thêm được nữa rồi.
Chiếc Santana hơi cũ nhanh ch.óng lao ra khỏi bệnh viện, đúng lúc đối đầu với một chiếc xe quân đội đầy uy mãnh ở cổng.
Nhìn thấy biển số xe công vụ chữ đỏ nền trắng của chiếc xe việt dã, mặt ông chủ Chu lộ ra vẻ e dè.
"Lùi lại, để họ vào trước."
Tài xế lập tức thực hiện, lùi xe vào trong sân bệnh viện.
Ở phía đối diện, Đỗ Binh đang định lùi xe thì thấy chiếc xe kia lùi vào trước, liền đạp ga phóng thẳng vào trong sân.
Đỗ Binh hạ kính xe xuống định cảm ơn chủ xe Santana đối diện, tầm mắt hơi hạ xuống, anh thấy trên kính cửa sổ ghế sau chiếc Santana có một bàn tay phụ nữ dính m.á.u.
"Cứu tôi với! Cứu mạng!"
Chu Á bị ông chủ Chu ấn c.h.ặ.t, cố sức đập vào cửa kính xe.
Tiếng kêu của cô bị bịt kín nên rất nhỏ, vì kiệt sức nên tiếng đập cửa cũng yếu ớt đến mức khó nghe thấy.
Ông chủ Chu ấn Chu Á xuống, nghiến răng nói với tài xế: "Mau lái xe đi!"
Chiếc Santana vọt đi mất hút.
Tần Thù ngồi trong xe nhắm mắt dưỡng thần, thấy Đỗ Binh mãi không đi tiếp liền từ từ mở mắt ra.
"Sao không đi nữa?"
Đỗ Binh nhớ lại dấu bàn tay m.á.u lúc nãy, quay đầu báo cáo thật thà: "Trong chiếc xe vừa rồi có người bị thương ạ."
Tần Thù khẽ mỉm cười: "Đây là bệnh viện mà, có người bị thương cũng là chuyện bình thường thôi."
Đỗ Binh nghĩ cũng đúng, liền tiếp tục lái xe đi.
Họ đi đến phòng bệnh của Chu Á thì thấy bên trong chỉ có một y tá đang dọn dẹp chiếc giường đẫm m.á.u.
Tim Tần Thù thắt lại, cô bước vào phòng hỏi: "Làm ơn cho hỏi, bệnh nhân Chu Á ở phòng này đi đâu rồi ạ?"
Y tá nhìn khí chất lạnh lùng của Tần Thù, hỏi ngược lại: "Cô là ai?"
"Tôi là bạn của Chu Á."
"Cô ấy được đón đi rồi."
Tần Thù truy vấn: "Ai đón đi ạ?"
Y tá nghi ngờ nhìn cô một cái rồi không nói gì nữa, tiếp tục dọn giường.
Người đàn ông nằm giường bên cạnh đang bó bột chân lên tiếng: "Cô gái ở đây bị người ta khiêng đi rồi, hình như bị cha mẹ bán đi hay sao ấy."
Màn kịch vừa rồi rất nhiều người trông thấy, nghe qua là hiểu ngay chuyện gì.
Tần Thù nghe xong là biết mình đến muộn rồi, Chu Á có lẽ đã bị người chồng có sở thích biến thái ở kiếp trước mang đi.
Cô xoay người rời đi, đúng lúc gặp Lý Hồng Hà đang hùng hổ xông vào phòng bệnh la lối om sòm.
"Chúng tôi thiếu mất một cái phích nước nóng, có phải các người lấy trộm không hả?"
Y tá chỉ vào cái phích dưới gầm giường: "Ở đây này!"
Lý Hồng Hà đứng ở cửa không nhúc nhích, nhìn Tần Thù trước mặt, đáy mắt xẹt qua sự ghen tị, miệng thì chê bai: "Cái đồ hồ ly tinh trơ tráo!"
Tần Thù sau khi sinh con dáng người càng thêm đẫy đà mềm mại, nhan sắc kiều diễm khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Lý Hồng Hà dùng vai hích mạnh vào người Tần Thù một cái, hừ lạnh một tiếng rồi định đi vào trong.
"Đứng lại!"
Tần Thù lạnh giọng quát lên.
Lý Hồng Hà coi như không nghe thấy, giây tiếp theo, một luồng sức mạnh ập tới.
Kế đó, đất trời như đảo lộn.
Rầm một tiếng!
Lý Hồng Hà bị quật ngã nhào xuống đất, Tần Thù với đôi chân mày lạnh lẽo, quỳ một gối tì c.h.ặ.t lên l.ồ.ng n.g.ự.c bà ta.
"Nói tiếng người bà không hiểu, cứ phải ép tôi ra tay mới chịu đúng không?"
