Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 429: Đếm Ngược Ngày Về Kinh, Tần Thù Ra Tay
Cập nhật lúc: 23/03/2026 16:04
"Chị dâu nhỏ, bây giờ chị vẫn còn đang sống xa cách với anh họ sao?"
Tiền Lệ Na khoanh chân ngồi trên ghế sofa, ôm đĩa trái cây trong lòng, vừa ăn vừa trò chuyện với Tần Thù.
Hơn một năm nay, Tần Thù thường xuyên đưa Tạ Thần Nam về làng Ngọc Sơn, mỗi lần ở lại cũng phải một hai tháng.
Tần Thù liếc nhìn Tiền Lệ Na.
"Chỉ mất một tiếng lái xe thôi, sao lại gọi là sống xa cách được?"
Tiền Lệ Na lắc đầu thở dài.
"Chị không hiểu đâu, vợ chồng dù có tốt đến mấy mà tối không nằm chung một chăn thì tình cảm cũng sẽ phai nhạt đấy."
Tần Thù nghĩ đến chuyện hơn một năm qua, tình cảm Tạ Lan Chi dành cho cô chẳng những không nhạt đi mà trái lại anh ngày càng bám người hơn.
Cứ mỗi thứ Bảy, Chủ nhật là người đàn ông ấy lại lặn lội đến làng Ngọc Sơn tìm cô.
Hễ Tạ Lan Chi rời đi là Tần Thù phải nằm bẹp trên giường suốt ba ngày không xuống nổi.
Tần Thù thản nhiên nói.
"Lần này không đi nữa, vài tháng nữa Tạ Lan Chi sẽ được điều về kinh thành, chị cũng đi cùng anh ấy luôn."
Tiền Lệ Na mếu máo.
"Vậy sau này em muốn gặp chị chẳng lẽ phải chạy lên tận kinh thành sao?"
Tần Thù mỉm cười trêu chọc.
"Sao thế? Không nỡ xa chị à?"
Tiền Lệ Na mặt đầy vẻ luyến tiếc.
"Đúng là không nỡ thật mà!"
Tần Thù cười đáp.
"Vậy thì tranh thủ mấy tháng này chị sẽ đi chơi với em cho đã."
Tiền Lệ Na hỏi.
"Chị không ở bên cạnh mấy đứa nhỏ sao? Không dạy y thuật cho Thần Nam à?"
Tần Thù lắc đầu.
"Đông Dương và Thần Nam đi học rồi, không cần chị bên cạnh suốt, kiến thức y thuật của Thần Nam hấp thụ quá nhanh nên cũng cần thời gian thư giãn một chút, còn Mặc Mặc và Ngạn Tây đã có chị dâu Hoa và chú Quyền chăm sóc."
Nghe thấy vậy, Tiền Lệ Na lập tức hào hứng hẳn lên.
"Vậy giờ chúng mình đi chơi đi? Em nghe nói phố đồ cổ dạo này náo nhiệt lắm, em muốn thử vận may xem có nhặt được món hời nào không."
Cách đây hai tháng, có một tay buôn đồ cổ mua được một món đồ sứ thanh hoa ở sạp hàng vỉa hè tại phố đồ cổ.
Người đó vừa sang tay cho người trong nghề đã kiếm được khoản tiền chênh lệch hàng triệu tệ.
Tiền Lệ Na tuy không thiếu tiền nhưng lại rất hứng thú với chuyện này nên cứ muốn đi xem thử.
Tần Thù trầm tư một lát rồi gật đầu.
"Được thôi!"
Sắp rời khỏi Vân Quyến rồi, cửa hàng ngọc thạch ở phố đồ cổ cũng đã đến lúc cần xử lý.
Cốc Chính Bình đã thu thập cho cô rất nhiều ngọc thạch cực phẩm, những khối ngọc sau khi bị cô hấp thụ hết linh khí vẫn có thể bán rẻ lại.
Đáng tiếc là kinh thành cách Vân Quyến khá xa, Tần Thù cũng không có thời gian để trông nom cửa hàng ngọc thạch ở đây nữa.
Phố đồ cổ.
Tiền Lệ Na và Tần Thù đi giữa dòng người đông đúc trên phố, xung quanh các sạp hàng nhỏ đều có rất nhiều người vây quanh.
Tiền Lệ Na không khỏi cảm thán.
"Đông người quá chị ạ!"
Tần Thù chỉ mỉm cười không nói, trong lòng thầm nghĩ chắc hẳn những người này đều mang tâm lý muốn nhặt được của hời.
Nhưng mà nhặt được món hời ở nơi này khó còn hơn lên trời.
Bất cứ nơi nào một khi xuất hiện bảo vật, những người tìm đến đầu tiên chắc chắn là các tay buôn đồ cổ, chuyên gia giám định và những nhà nghiên cứu cổ vật.
Nếu thực sự có đồ quý thì đã sớm bị bọn họ thu gom hết rồi.
Dù có sót lại chút ít thì nếu không có con mắt tinh đời cũng chẳng có duyên mà nhặt được.
Tiền Lệ Na tỏ ra rất thích thú với những món đồ nhỏ bày bán trên phố, nhưng cô cũng chỉ xem qua chứ không có ý định mua.
Bỗng nhiên cô nắm lấy tay Tần Thù, nói khẽ.
"Chị dâu nhỏ, chiếc hộp trang điểm này em từng thấy trong phòng của ông ngoại rồi, giống hệt luôn, nghe nói đó là của hồi môn của bà ngoại, thực ra nó là một bộ đấy, một chiếc trong số đó đang được trưng bày ở bảo tàng tại kinh thành, hơn mười năm trước em từng tận mắt thấy rồi."
Tần Thù nhìn chiếc hộp trang điểm trông còn rất mới trên sạp hàng.
"Vậy em có muốn mua không?"
Tiền Lệ Na lắc đầu.
"Không đâu, cái này nhìn qua là biết hàng giả rồi!"
Cô kéo Tần Thù rời khỏi sạp hàng, càm ràm.
"Gì mà phố đồ cổ chứ, toàn là hàng giả thôi, nhìn cái là ra ngay."
Tiền Lệ Na là cháu ngoại của Quách lão thái gia, thứ gì mà cô chưa từng thấy qua chứ.
Từ nhỏ đã được tai nghe mắt thấy nên việc phân biệt đồ cổ thật giả đối với cô vẫn khá dễ dàng.
Tần Thù thấy bộ dạng thất vọng của cô em chồng liền mỉm cười dẫn cô đến cửa hàng ngọc thạch.
"Đậu Đậu, mẹ đây mà, mẹ đến tìm con đây."
"Ngụy Thiến Thiến, cô đừng có trơ trẽn như thế nữa, cô đã bỏ rơi Đậu Đậu từ lâu rồi!"
"Anh Bình ơi, em hối hận lắm rồi, anh có thể tha thứ cho em được không?"
Tần Thù nhìn cửa hàng ngọc thạch đang bị đám đông vây kín, nghe thấy tiếng quát tháo giận dữ của Cốc Chính Bình vang lên từ bên trong.
Cô kéo Tiền Lệ Na lách qua đám đông, phát hiện có một đôi nam nữ đang đứng trước mặt Cốc Chính Bình.
Tần Thù lập tức nhận ra ngay, đó chính là vợ cũ và anh vợ cũ của Cốc Chính Bình là Ngụy Thiến Thiến và Ngụy Chí Dũng.
Năm kia, Ngụy Chí Dũng còn từng hành hung Cốc Chính Bình ngay giữa phố.
Ngụy Thiến Thiến ăn mặc giản dị, đang quỳ sụp dưới đất, dang rộng hai tay về phía cậu bé đứng sau lưng Cốc Chính Bình.
"Đậu Đậu, mẹ nhớ con lắm, cho mẹ ôm con một cái được không?"
Đậu Đậu bây giờ có nước da hồng hào sáng sủa, đã sớm thoát khỏi sự hành hạ của bệnh tật, trông là một đứa trẻ vô cùng khỏe mạnh.
Đứa bé nắm c.h.ặ.t lấy áo của Cốc Chính Bình, ánh mắt lạnh lùng nhìn Ngụy Thiến Thiến, dáng vẻ hoàn toàn không chút lay động.
Ngụy Chí Dũng đứng bên cạnh giận dữ quát lên.
"Đây là mẹ của cháu đấy! Sao đứa trẻ này lại m.á.u lạnh như thế?"
Cốc Chính Bình chắn đứa bé ra sau lưng mình, quát ngược lại.
"Anh quát tháo cái gì mà quát!"
Sự giận dữ trên mặt Ngụy Chí Dũng biến mất, thay vào đó là nụ cười nịnh bợ.
"Em rể à, đứa bé này lạnh lùng quá."
"Chắc chắn là do Thiến Thiến không ở bên cạnh nó nên mới vậy, hay là em và Thiến Thiến tái hôn đi, vợ chồng với nhau chẳng có gì là không qua được cả."
Cốc Chính Bình nhìn hai anh em trước mặt, tức đến xanh cả mặt, cảm thấy vô cùng ghê tởm.
"Hai người còn biết xấu hổ không hả! Năm đó chính hai người đã ép tôi và Đậu Đậu phải ngủ đầu đường xó chợ, đứa trẻ sốt cao li bì tôi tìm đến các người vay tiền thì anh lại đ.á.n.h tôi thừa sống thiếu c.h.ế.t, giờ lại vác cái mặt dày quay về đây, các người coi tôi là kẻ ngốc à?"
Ánh mắt Ngụy Chí Dũng né tránh, trơ trẽn nói.
"Em rể ơi, đều là hiểu lầm cả thôi, năm đó Thiến Thiến bị người ta dụ dỗ, giờ cô ấy biết lỗi rồi, em cứ tha thứ cho cô ấy mà tái hôn đi."
"Còn chuyện anh đ.á.n.h em, lúc đó thực sự là anh chẳng còn cách nào khác, nhà anh cũng chẳng có hạt gạo nào vào nồi, anh thực sự không đào đâu ra tiền được."
Mẫn Chí Hoa đứng bên cạnh xem kịch nãy giờ liền cười lạnh lên tiếng.
"Họ Ngụy kia, anh định lừa ai ở đây thế hả!"
"Năm đó em gái anh bỏ trốn theo người đàn ông khác đã cuỗm sạch sành sanh tiền bạc của Cốc Chính Bình đấy thôi!"
Những người xung quanh đứng xem cũng hùa vào bàn tán.
"Cốc Chính Bình đúng là đen đủi tám đời mới gặp phải hạng người hãm tài như các người!"
"Loại đàn bà không biết xấu hổ, bỏ theo trai giờ thấy Cốc Chính Bình phất lên lại mặt dày bám lấy!"
"Ngụy Thiến Thiến năm đó không chỉ cuỗm sạch tiền của Cốc Chính Bình mà ngay cả cửa hàng lẫn căn nhà cũng bị cô ta bán sạch..."
Tiền Lệ Na nghe mọi người bàn ra tán vào cũng hiểu được hoàn cảnh của Cốc Chính Bình.
Cô nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày nhìn Ngụy Thiến Thiến đang quỳ dưới đất.
"Người đàn bà này bị chập mạch rồi à?"
Ánh mắt Tần Thù quan sát Ngụy Thiến Thiến một lượt, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Đúng là có bệnh thật rồi."
Ngụy Thiến Thiến không hề biết có người đang quan sát mình, cô ta quỳ lê đầu gối đến trước mặt Cốc Chính Bình, hai tay túm lấy ống quần anh.
"Anh Bình, em biết lỗi rồi, em hối hận lắm, em vẫn còn yêu anh, anh tha thứ cho em có được không? Từ giờ em sẽ sống tốt với anh!"
Cốc Chính Bình dùng sức đẩy cô ta ra, nhìn Ngụy Thiến Thiến bằng ánh mắt khinh bỉ.
"Cô cút đi cho tôi! Đừng có ở đây mà làm tôi buồn nôn!"
Ngụy Thiến Thiến bị đẩy ngã xuống đất, trông vô cùng nhếch nhác, cô ta ngẩng đầu lên khóc lóc hỏi.
"Anh thực sự nhẫn tâm đến mức này sao?"
Cốc Chính Bình không chút lay chuyển, mỉa mai đáp.
"Tôi nhẫn tâm? Cô có nghe xem mình đang nói cái gì không?"
Ngụy Thiến Thiến gào lên điên cuồng.
"Em đã biết hối hận rồi, muốn sống t.ử tế với anh, anh còn muốn em phải làm thế nào nữa?"
"Tôi cứ nhìn thấy cô là thấy ghê tởm! Tôi và Đậu Đậu bây giờ đang sống rất tốt."
"Nhưng Đậu Đậu cần mẹ!"
"Đậu Đậu không cần, nó chỉ cần có bố là đủ rồi!"
"Anh Bình, có phải anh vẫn còn hận em không, hận tức là yêu, anh không quên được em đâu."
"Ngụy Thiến Thiến, cô đừng có trơ trẽn nữa! Nếu có thể, tôi thà rằng mình chưa từng quen biết cô!"
Ngụy Chí Dũng thấy Cốc Chính Bình cứng rắn không chịu nghe lời, nụ cười nịnh bợ trên mặt biến mất, thay vào đó là vẻ âm hiểm.
"Họ Cốc kia, mày đừng có mà rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, em gái tao muốn tái hôn với mày là đã nể mặt mày lắm rồi, nếu mày không đồng ý thì tao sẽ đập nát cái cửa hàng này của mày!"
Cốc Chính Bình nhìn dáng vẻ hung hãn của Ngụy Chí Dũng, biết hắn ta là kẻ nói được làm được.
Anh nghiến răng nói.
"Mày dám đập tiệm, tao dám liều mạng với mày!"
Cửa hàng ngọc thạch này là nơi nương tựa duy nhất của cha con anh, kẻ nào dám phá hủy anh sẽ liều c.h.ế.t đến cùng!
Ngụy Chí Dũng hừ lạnh một tiếng, kéo Ngụy Thiến Thiến từ dưới đất đứng dậy.
"Thiến Thiến, thằng nhóc này đúng là cứng đầu."
Ngụy Thiến Thiến giả vờ giả vịt ôm lấy cánh tay Ngụy Chí Dũng, khóc lóc gọi.
"Anh ơi, anh Bình là người em yêu nhất, anh đừng có đụng vào anh ấy!"
Ngụy Chí Dũng liếc nhìn bụng của em gái mình, nghiến răng hét lớn.
"Ra hết đây cho tao!"
Ngay lập tức, có bảy tám gã đàn ông từ trong đám đông bước ra, đứng sừng sững sau lưng hai anh em nhà họ Ngụy.
Ngụy Chí Dũng lộ vẻ hung tợn, trừng mắt nhìn Cốc Chính Bình.
"Hôm nay mày hoặc là tái hôn với em gái tao, hoặc là tao sẽ đập nát cái tiệm này!"
Cốc Chính Bình không ngờ hai anh em này lại trơ trẽn đến mức đó, tức đến nỗi cả người run b.ắ.n lên.
"Vậy sao, anh chắc chắn là muốn đập tiệm của tôi chứ?"
Lúc này, Tần Thù bước ra, cất tiếng hỏi đầy vẻ hứng thú.
Anh em nhà họ Ngụy nhìn Tần Thù với vẻ ngoài như thiếu nữ, trắng trẻo, kiều diễm và xinh đẹp vô ngần.
Đáy mắt Ngụy Chí Dũng lóe lên tia nhìn dâm tà, hắn ta nuốt nước miếng hỏi.
"Cô là ai?"
Tần Thù mỉm cười hiền hậu.
"Tôi chính là chủ của cửa hàng này đây."
Ngụy Thiến Thiến chằm chằm nhìn Tần Thù, dường như đoán ra điều gì đó, cô ta đột ngột quay sang nhìn Cốc Chính Bình.
"Có phải anh thay lòng đổi dạ rồi không? Có phải con hồ ly tinh này đã ngủ với anh rồi không?!"
Sắc mặt Cốc Chính Bình tái nhợt, hoảng hốt quát lớn.
"Cô câm miệng lại! Không được sỉ nhục cô ấy!"
Người khác không biết thân phận của Tần Thù nhưng anh thì nắm rõ mồn một.
Tần Thù là vợ của Bí thư Tạ, cũng là ân nhân cứu mạng của Đậu Đậu, đừng nói là tơ tưởng, ngay cả một ý nghĩ thoáng qua trong lòng anh cũng không dám có!
Nhưng sự giận dữ và bảo vệ của Cốc Chính Bình trong mắt Ngụy Thiến Thiến lại chính là sự thừa nhận.
Cô ta cười gằn.
"Tốt lắm! Hóa ra vì tìm được một con hồ ly nhỏ lẳng lơ như thế này nên anh mới không tái hôn với tôi! Cốc Chính Bình, anh thật đê tiện! Cô ta mà kém vài tuổi nữa là anh làm bố cô ta được rồi đấy!"
"Chát!"
Cốc Chính Bình không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, anh lao tới tát một cú trời giáng vào mặt Ngụy Thiến Thiến.
Ngụy Chí Dũng thấy em gái bị đ.á.n.h liền định xông lên đ.á.n.h Cốc Chính Bình, Tần Thù khẽ xoay cổ tay, một cây kim châm đ.â.m thẳng vào lòng bàn tay hắn.
"Á á á!!!"
Tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên.
Ngụy Chí Dũng ôm lấy bàn tay bị kim châm xuyên thấu, đau đến nỗi mặt mũi cắt không còn giọt m.á.u.
Tần Thù bước đến bên cạnh Ngụy Thiến Thiến, nhìn chằm chằm vào bụng cô ta, khẽ chậc lưỡi một tiếng.
"Trong bụng cô đang mang một bào t.h.a.i đã c.h.ế.t của kẻ khác, việc gì phải đến đây làm khổ Cốc Chính Bình chứ."
